106
Sếp đặc biệt gác lại công việc, nói muốn đưa tôi đi tuần trăng mật.
Anh hỏi tôi, muốn đi đâu?
Tôi nói: “Em muốn đi Liễu Châu ăn b.ún ốc chính tông, rồi đến Tây An ăn thịt kẹp bánh chính tông, nếu được thì đi Bắc Kinh ăn vịt quay, Dương Châu ăn cơm rang, Hàng Châu ăn cá tráp chua ngọt kiểu Tùng Thử, Phúc Kiến ăn Phật nhảy tường...”
Mày sếp giật giật: “Em đang đi tuần trăng mật hay là nhà phê bình ẩm thực du lịch khắp cả nước vậy?”
Tôi cười ý nhị.
107
Cuối cùng, sếp vẫn đưa tôi đến những nơi này, sau khi ăn hết những thứ tôi muốn ăn, sếp ấm ức nói: “Lần này đến lượt anh rồi chứ.”
Tôi mãn nguyện: “Đương nhiên.”
Và rồi, ngay trong ngày, anh đóng gói tôi đưa đến một hòn đảo nhỏ.
Hòn đảo này nằm giữa biển, chỉ có thể đến bằng trực thăng, tuyệt đối là thiên đường hạ giới, không người quấy rầy.
Tôi nói: “Sếp, chỉ có hai chúng ta trên đảo, lỡ có hổ báo sư t.ử, chẳng phải chúng ta sẽ thành món ăn trong miệng chúng sao.”
Sếp nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc: “Hổ thì anh còn hiểu, sư t.ử làm sao từ châu Phi bơi qua được?
“Hơn nữa, ai nói với em là chỉ có hai chúng ta trên đảo, em nghĩ chúng ta đang chơi sinh tồn à?”
Tôi: “...”
108
Sau này tôi mới biết, hòn đảo này không chỉ có chúng tôi.
Còn có khá nhiều cư dân sinh sống.
Nhưng nhà nào cũng trồng nho, làm rượu vang.
Sếp nói đưa tôi đi uống rượu vang, tôi hưng phấn đi cùng anh.
Sếp biết thưởng thức rượu, không như tôi, chỉ biết: “Ngon, thật sự ngon, rất rất ngon.”
109
Vô tình tôi lại uống say. Sếp ôm tôi về.
Tôi vừa đặt lên giường, sếp đã áp lên, ánh mắt long lanh nhìn tôi: “Đúng là cô nhóc bợm rượu.”
Tôi hừ một tiếng: “Em không chỉ là bợm rượu, em còn là...”
Sáng hôm sau tỉnh dậy, sếp chống tay, cười híp mắt nhìn tôi.
“Thì ra em say rượu, anh lại có nhiều phúc lợi như vậy.”
Tôi: “...”
Huhuhu, rượu ngon thì ngon, nhưng đừng tham uống.
110
Kết hôn nửa năm, tôi tắm xong đi ra, sếp vẫn đỏ mặt, rất ngượng ngùng.
Tôi trêu anh: “Ôi, không phải anh từng nói, dù em không một mảnh vải, nhưng nếu anh quay đầu lại thì anh chính là đồ lưu manh sao?”
Sếp nghiêm mặt: “Người đó là ai, chắc chắn không phải anh nói.”
Tôi cười khẩy: “Đúng vậy, heo nói.”
111
Tôi hỏi sếp, rốt cuộc anh thích tôi từ khi nào?
Sếp nói: “Cụ thể thì không rõ, dù sao chắc là tình cảm nảy sinh theo thời gian.”
Tôi mắt long lanh hỏi: “Vậy tại sao không phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên chứ?” Ít nhất tôi đối với anh là yêu từ cái nhìn đầu tiên mà.
Sếp rất thành thật: “Cái đó còn tùy vào mặt mũi như nào.”
Tôi mỉm cười và đá bay anh.
112
Có lần tôi xem phim truyền hình, nhìn thấy câu chuyện tình yêu sôi nổi, rung trời chuyển đất của nam nữ chính, tôi rất ngưỡng mộ.
Tôi nói: “Sếp, câu chuyện tình yêu của chúng ta sao lại nhạt nhẽo như nước lọc vậy.”
Sếp lườm tôi: “Không biết nói chuyện hả, cái đó gọi là chảy chậm dài lâu tình cảm bền vững.”
Chảy chậm dài lâu, bỗng nhiên trở nên lãng mạn hẳn.
113
Vì quen gọi sếp rồi, nên ở công ty tôi toàn gọi anh là sếp.
Sếp rất không hài lòng: “Không có ai, em có thể gọi anh là chồng mà.”
Và rồi, tôi lúc thì gọi sếp, lúc thì gọi chồng.
Một lần tiễn đối tác về, đầu óc tôi chập mạch, nói với sếp: “Chồng ơi, anh qua đây một chút.”
Ánh mắt của đối tác nhìn hai chúng tôi, thật là ý vị thâm trường.
114
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một năm sau, tôi mang thai.
Sếp rất vui, nhưng vui chưa được một ngày, anh bắt đầu lo lắng.
Anh cũng không nói chuyện với tôi, buổi tối tôi thấy anh ở trong phòng đọc sách tra cứu tài liệu.
Lúc anh đi vệ sinh, tôi lén nhìn tài liệu anh tra cứu.
“Mang t.h.a.i mười tháng rất vất vả phải làm sao? Tâm trạng bà bầu thất thường phải làm sao? Sinh con đau đến mức nào?”
Buổi tối ngủ, sếp vẻ mặt nghiêm túc nói: “Vợ ơi, hay là chúng ta đừng có con nữa.”
Tôi biết anh đang lo lắng cho tôi, nhưng tôi vẫn hỏi: “Tại sao vậy? Anh không thích con sao?”
Sếp rất do dự: “Thích, nhưng anh sợ mất em hơn.”
Nói xong, không biết anh tự biên tự diễn đến cái gì, bắt đầu vẻ mặt buồn bã: “Không được, anh không thể mất em được.”
Cái đồ não tàn này.
115
Người ta nói phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mười tháng như công chúa.
Tôi cảm thấy, tôi giống Thái Hậu hơn.
Tôi muốn uống nước.
Sếp nhảy bật dậy như cá chép: “Anh đây, anh đây, em đừng động đậy.”
Bình thường anh làm việc vất vả, cơ bản vừa đặt lưng là ngủ, nhưng sau khi tôi mang thai, chỉ cần tôi có chút động tĩnh là anh tỉnh ngay lập tức.
Tôi cúi người đi giày.
Anh lại lao đến như tên b.ắ.n: “Anh đây, anh đây.”
Đường đường là một ông chủ, anh lại quỳ một chân để đi giày cho tôi.
Ngay cả mẹ tôi cũng u oán nhìn bố tôi: “Nhìn con rể kìa, rồi nhìn lại ông đi.”
Bố tôi: “...”
116
Mười tháng mang thai, tôi sinh hạ một cô công chúa nhỏ đáng yêu.
Mọi người đều đi xem con, chỉ có sếp vây quanh tôi.
Tôi hỏi anh: “Con bé thế nào rồi?”
Nước mắt trong mắt sếp chảy dài, giọng nói hơi khàn: “Vợ ơi, chúng ta đừng sinh nữa.”
Sau này mẹ tôi nói với tôi, lúc tôi ở bên trong, sếp ở bên ngoài đi đi lại lại đến mức gần như mòn cả giày.
Tôi trước đây nghe nói nhiều người chồng lúc vợ sinh con ở bên trong thì thản nhiên chơi game ở bên ngoài.
Tôi cười cười, rồi khóc.
Có được một người đàn ông yêu tôi như vậy, đời này đủ rồi.
117
Tôi hỏi sếp, nếu sau này cãi nhau, anh có xuống nước xin lỗi tôi trước không?
Sếp im lặng một lát: “Cái đó còn tùy vào chuyện gì.”
“Nhưng mà.” Anh lại bổ sung thêm một câu, “Nếu có thể, anh sẽ không cãi nhau với em.”
Hình như trước đây anh chưa từng mắng tôi vậy.
Lúc tôi làm trợ lý của anh, ngày nào mà chẳng bị anh mắng té tát.
Anh nói: “Bây giờ thì khác, bây giờ em có thể mượn con để ra lệnh cho chồng. Lỡ mà không vui, ôm con về nhà mẹ đẻ, chẳng phải anh mất cả chì lẫn chài sao.”
Tôi mặt đầy vạch đen.
Thành ngữ này dùng như vậy sao?
118
Tôi và sếp ngắm sao trên ban công.
Sếp hỏi tôi: “Chuyện em làm đúng đắn nhất trong đời là gì?”
Tôi nhỏ giọng: “Chắc là lúc ứng tuyển, có hai công ty đồng thời nhận em, nhưng em đã chọn công ty của anh.”
Sếp nắm tay tôi, hôn một cái: “Vậy em có biết chuyện anh làm đúng đắn nhất là gì không?”
Vô lý, đương nhiên là cưới tôi làm vợ rồi.
Anh lắc đầu: “Chuyện anh làm đúng đắn nhất chính là, làm cho bản thân trở nên mạnh mẽ và ưu tú, như vậy mới có đủ khả năng bảo vệ em và con.”
Thôi được rồi, tôi không thể so bì với anh.
Câu tình cảm này, nói ra quá cao cấp rồi.
Nhưng, tôi rất vừa ý.
Quãng đời còn lại, xin được chỉ giáo nhiều hơn.
Rất vui vì đã quen biết anh.
[Hết]
Đừng quen follow tui để không bỏ lỡ truyện hay nhaa