Bên dưới hầm ngầm của phủ Thượng thư cũ, bầu không khí nồng nặc xen lẫn giữa mùi đất ẩm lúc đêm muộn và vị tanh nồng của m.á.u. Ánh sáng từ viên minh châu trong tay Thẩm Nhược Vi đã mờ dần, giống như hơi thở yếu ớt của nàng lúc này. Sau khi hoàn tất quá trình dẫn độc, gương mặt Thẩm Nhược Vi vốn trắng nay lại càng trắng bệch không còn một giọt m.á.u, nàng đổ gục vào lòng Tiêu Lãm Thần, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở mỏng manh như sợi tơ trước gió.
Tiêu Lãm Thần từ từ mở mắt. Cảm giác thiêu đốt của Vong Hồn Tán đã tan biến, thay vào đó là một luồng sinh khí mới đang chảy trong huyết quản, nhưng tim hắn lại thắt c.h.ặ.t khi nhìn thấy người con gái trong vòng tay mình. Hắn bàng hoàng nhìn sợi chỉ đỏ nối giữa hai cánh tay, nhìn những mũi kim bạc còn găm trên làn da xanh xao của Thẩm Nhược Vi. Hắn hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra.
"Nhược Vi..." - Giọng hắn khàn đặc, chất chứa một nỗi đau xé lòng mà chính hắn cũng không ngờ mình có thể cảm nhận được. Hắn siết c.h.ặ.t nàng vào lòng, đôi bàn tay run rẩy vuốt ve gương mặt lạnh ngắt của nàng. "Nàng thật ngốc... ai cho phép nàng làm vậy?"
Lục T.ử Hàn đứng bên cạnh, gương mặt cũng mệt mỏi không kém, hắn lạnh lùng thu lại bộ kim bạc: "Nhiếp chính vương, mạng của ngài là do muội ấy dùng nửa cái mạng của mình để đổi lấy. Nếu ngài còn chút lương tâm, hãy đưa muội ấy thoát khỏi đây ngay. Độc tính đã được dẫn qua, nhưng thể trạng muội ấy giờ đang quá yếu, nếu không được chăm sóc đặc biệt trong sáu canh giờ tới, muội ấy sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa."
"ẦM!"
Một tiếng nổ lớn vang lên ngay phía trên đỉnh đầu. Những mảng đá từ trần hầm rơi xuống, bụi mù mịt. Lối vào bí mật đã bị Cấm vệ quân của Thái hậu dùng t.h.u.ố.c nổ phá vỡ. Ánh đuốc rực trời từ phía trên chiếu xuống hầm ngầm, soi rõ những gương mặt hung tợn của đám sát thủ đang bắt đầu đu dây xuống dưới.
"Chúng ở dưới đó! Bắt lấy Nhiếp chính vương! G.i.ế.c không tha!" - Tiếng quát tháo của Thống lĩnh Cấm vệ quân vang vọng.
Tiêu Lãm Thần đứng phắt dậy. Dù cơ thể vẫn còn dư âm của lần trúng độc vừa rồi, nhưng sát khí tỏa ra từ người hắn lúc này khiến ngay cả Lục T.ử Hàn cũng phải lùi lại một bước. Hắn cẩn thận buộc Thẩm Nhược Vi vào sau lưng mình bằng dải lụa dài, để nàng áp sát vào tấm lưng rộng lớn đã từng che chắn cho nàng giữa biển lửa. Hắn cầm lấy thanh kiếm đẫm m.á.u, đôi mắt đỏ ngầu như một con mãnh thú đã hoàn toàn thức tỉnh.
"Anh Tùng huynh! Cố Hành Chưởng! Mở đường m.á.u!" - Hắn gầm lên.
Thẩm Anh Tùng và Cố Hành Chưởng, người vừa kịp hội quân qua lối thoát hiểm bờ sông, lập tức rút kiếm, đứng chắn phía trước. Cuộc chiến dưới lòng đất bùng nổ trong không gian chật hẹp. Tiêu Lãm Thần một tay bảo vệ Thẩm Nhược Vi, một tay vung kiếm. Mỗi đường kiếm của hắn đi đến đâu, m.á.u của đám Cấm vệ quân b.ắ.n ra đến đó. Hắn không còn là một vị Nhiếp Vương gia hào hoa phong nhã chốn quan lại, mà là một sát thần thực thụ, đang điên cuồng đòi nợ cho thê t.ử trên lưng mình.
Máu b.ắ.n lên gương mặt lạnh lùng của hắn, thấm vào lớp áo của Nhược Vi, nhưng hắn không dừng lại. Hắn biết, nếu chậm trễ một khắc, mạng của nàng sẽ mất, và bản di chiếu trong n.g.ự.c áo hắn cũng sẽ rơi vào tay kẻ tà tâm.
"Vương gia! Lối ra bờ sông đã bị chặn, chúng ta chỉ có thể xông thẳng ra cổng chính phủ cũ!" – Cố Hành Chưởng hét lớn giữa tiếng binh khí va chạm.
"Vậy thì xông ra!" - Tiêu Lãm Thần dứt lời, hắn tung người nhảy vọt lên những mảng đá đổ nát, dùng sức mạnh kinh hồn bạt vía đ.á.n.h tan vòng vây đầu tiên của quân thù.
Khi họ thoát ra khỏi hầm ngầm, phủ Thượng thư vẫn còn rực lửa, nhưng giờ đây nó đã bị bao vây bởi hàng nghìn quân lính. Thái hậu đã hạ quyết tâm tiêu diệt tất cả tại đây. Giữa vòng vây dày đặc, Tiêu Lãm Thần đứng đó, lưng cõng Thẩm Nhược Vi, tay cầm bản di chiếu giơ cao trước ánh lửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Quân lính Đại Yên nghe lệnh! Ta có Long phù và Di chiếu gốc của Tiên hoàng tại đây! Thái hậu Trình thị âm mưu hoán đổi huyết thống hoàng gia, phản bội tổ tông! Kẻ nào còn là con dân Đại Yên, hãy buông đao xuống, nếu không chính là đồng phạm mưu phản!"
Lời nói của hắn như tiếng sấm nổ giữa trời quang. Đám quân lính vốn đang hăng m.á.u bỗng khựng lại, nhìn nhau đầy vẻ hoang mang. Long phù là thứ tượng trưng cho quyền lực tối thượng của quân đội, kẻ nào có nó chính là người lãnh đạo chính thống.
Thống lĩnh Cấm vệ quân - một kẻ tay chân thân tín của Thái hậu - thấy tình thế bất lợi, liền hét lớn: "Đừng nghe hắn! Đó là đồ giả mạo! G.i.ế.c hắn cho ta!"
Trận chiến lại tiếp tục, nhưng lần này khí thế đã khác. Thẩm Anh Tùng và Cố Hành Chưởng như hai vị tướng lĩnh dũng mãnh, dẫn dắt một nhóm nhỏ ám vệ trung thành của vương phủ tạo thành một mũi tên sắc bén, đ.â.m xuyên qua vòng vây. Tiêu Lãm Thần dẫn đầu mũi tên đó, hắn không hướng về phía vương phủ an toàn, mà hướng thẳng về phía Hoàng cung.
"Ngài điên rồi sao? Vào cung lúc này là tự sát!” Lục T.ử Hàn đuổi theo, vừa đ.á.n.h vừa hét.
"Vào cung mới là con đường sống duy nhất cho Nhược Vi!" - Tiêu Lãm Thần trả lời, ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía cung điện xa xôi đang ẩn hiện dưới ánh trăng. "Ta phải gặp Bệ hạ. Chỉ có ngài ấy mới có thể triệu tập các quan đại thần của Triều đình, công bố di chiếu trước thiên hạ. Và chỉ có Thái y viện mới cứu được nàng!"
Cuộc truy đuổi diễn ra nghẹt thở trên các con phố kinh thành. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng tên xé gió lao đi trong đêm. Nhược Vi trên lưng hắn khẽ động đậy, nàng rên rỉ một tiếng nhỏ đau đớn. Tiêu Lãm Thần cảm thấy tim mình đau nhói, hắn càng thúc ngựa nhanh hơn.
"Nhược Vi, đợi ta... nàng nhất định không được có chuyện gì." - Hắn thì thầm, giọng nói vốn sắt đá giờ đây lại chứa đựng sự cầu khẩn tha thiết.
Khi họ đến trước cổng Thiên tự, hàng ngàn quân của Thái hậu đã dàn trận chờ sẵn. Nhưng từ phía trong cung, một toán quân khác cũng đang tiến ra. Đó là quân Viễn chinh do đích thân vị quân vương trẻ tuổi dẫn đầu. Hai phe đối đầu nhau ngay trước cổng cấm cung.
Tiêu Lãm Thần phi ngựa tới trước mặt Hoàng đế, hắn xuống ngựa, quỳ một gối, nhưng tay vẫn giữ c.h.ặ.t Thẩm Nhược Vi trên lưng. Hắn dâng bản di chiếu lên bằng cả hai tay đẫm m.á.u:
"Bệ hạ! Thần mang chân tướng về cho ngài! Xin bệ hạ cứu Vương phi, cứu Thẩm gia, và cứu lấy giang sơn này!"
Hoàng đế nhìn bản di chiếu, rồi nhìn người con gái đang hôn mê, nhìn Nhiếp chính vương đầy thương tích. Ngài hít một hơi thật sâu, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định của một vị vua không còn muốn làm con rối:
"Truyền lệnh của Trẫm! Mở cổng cung! Toàn bộ Thái y viện lập tức đến điện Kim Loan! Ai dám ngăn cản, coi như phản quốc!"
Trận chiến đêm nay, từ phủ Thượng thư rực lửa đến cổng cung điện uy nghiêm, đã chính thức xoay chuyển toàn bộ cục diện của Đại Yên. Nhưng giữa những toan tính quyền lực ấy, Tiêu Lãm Thần chỉ quan tâm đến một việc duy nhất: Người con gái trên lưng hắn, liệu có còn kịp tỉnh lại để nghe hắn nói lời xin lỗi chân thành nhất hay không?