Khi thân xác của Vô Nhai biến mất trong màu đỏ rực cháy của dòng địa nhiệt, một luồng sóng xung kích cực mạnh từ tâm điện thờ tỏa ra, hất văng những mảng đá lớn trên trần xuống. Tiêu Lãm Thần không màng đến vết thương đang rách toác trên cánh tay, hắn lao đến che chắn cho Nhược Vi ngay khi nàng vừa chạm tay vào đóa Hỏa Linh Chi.
Cảm giác khi những cánh hoa rực lửa kia chạm vào làn da của Thẩm Nhược Vi không hề bỏng rát. Ngược lại, một luồng hơi ấm dịu dàng nhưng mãnh liệt tuôn chảy từ đầu ngón tay, chạy dọc theo cánh tay và xông thẳng vào thức hải đang bị băng phong của nàng. Thẩm Nhược Vi đứng lặng đi giữa điện thờ đang sụp đổ, đôi mắt nàng trợn trừng, lớp băng tâm vốn là xiềng xích bấy lâu nay bỗng chốc vỡ tan tành.
Những ký ức không còn là mảnh vỡ vụn trôi dạt nữa, mà chúng kết nối lại thành một dòng thác cuồn cuộn. Nàng nhớ lại từng giọt m.á.u của mình đã thấm vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn dưới hầm ngầm phủ Thượng thư, nhớ cả nụ hôn nồng nàn trong đêm tuyết và sự hy sinh thầm lặng của Tiêu Lãm Thần suốt vạn dặm đường dài.
"Lãm Thần..." - Nàng lẩm bẩm, giọng nói mang theo sức nặng của một người đã nếm trải đủ đắng cay.
Nàng quay lại nhìn Tiêu Lãm Thần. Hắn đang quỳ một gối trước mặt nàng, m.á.u từ trên trán chảy xuống che khuất một bên mắt, nhưng ánh mắt còn lại vẫn dán c.h.ặ.t vào nàng với vẻ mong cầu đến tội nghiệp. Nhược Vi lao vào vòng tay hắn, ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn như muốn tan vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c ấy.
"Thiếp nhớ rồi! Thiếp nhớ ngài đã từng tàn nhẫn thế nào, cũng nhớ ngài đã vì thiếp mà đ.á.n.h đổi cả giang sơn ra sao."
Tiêu Lãm Thần siết c.h.ặ.t vòng tay, nhưng sự lãng mạn ấy bị cắt đứt bởi tiếng đá lở rầm trời. Hắn bế xốc Nhược Vi lên, ra hiệu cho ám vệ mở đường m.á.u thoát ra ngoài theo lối vách đá. Phía sau họ, ngôi điện thờ vĩ đại của phe Tả phái phương Nam bị chôn vùi trong biển lửa, kết thúc một kỷ nguyên bí mật.
Cuộc hành trình trở về kinh thành diễn ra trong sự khẩn trương tột độ. Nhờ có Hỏa Linh Chi, sức khỏe của Nhược Vi hồi phục thần tốc, nhưng Lục T.ử Hàn lại không may mắn như vậy. Độc tính đã ăn sâu vào gân tay của hắn. Khi đoàn người dừng chân tại một thị trấn biên thùy để nghỉ ngơi, Lục T.ử Hàn đã gọi Nhược Vi ra bờ suối.
"Nhược Vi, độc đã được trừ, nhưng đôi tay này của huynh... có lẽ từ nay không thể cầm kiếm, cũng khó lòng cầm kim châm cứu được như trước nữa." – Lục T.ử Hàn nhìn đôi bàn tay run rẩy của mình, cười chua chát - "Huynh định sẽ không về kinh thành nữa. Thế gian rộng lớn, huynh muốn đi tìm một nơi thanh tịnh để sống nốt phần đời còn lại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Nhược Vi rưng rưng nước mắt: "T.ử Hàn ca ca, huynh vì muội mà chịu khổ..."
"Đừng nói vậy. Thấy muội hạnh phúc bên Nhiếp chính vương, huynh đã mãn nguyện rồi." – Lục T.ử Hàn nhìn về phía Tiêu Lãm Thần đang đứng quan sát từ xa - "Ngài ấy là người thực lòng yêu muội. Hãy trân trọng vương gia."
Ngày Lục T.ử Hàn rời đi, trời đổ cơn mưa bóng mây. Thẩm Nhược Vi đứng nhìn bóng lưng vị y sĩ thanh mai trúc mã dần xa khuất, lòng nàng trĩu nặng. Tiêu Lãm Thần tiến lại gần, khoác chiếc áo choàng lên vai nàng, không nói một lời nhưng vòng tay siết c.h.ặ.t như một lời hứa sẽ bù đắp tất cả cho nàng.
Tuy nhiên, khi đoàn người vừa bước vào địa giới kinh thành, không gian không hề có sự chào đón nồng nhiệt của một vị anh hùng trở về. Ngược lại, những tờ thông cáo dán khắp các cổng thành và lời bàn tán xôn xao của dân chúng khiến Thẩm Nhược Vi lạnh sống lưng.
"Vương phi phủ Nhiếp chính thực chất là yêu nữ phương Nam, mang huyết mạch tà giáo để mê hoặc Vương gia!" "Thẩm gia cấu kết với tà phái để mưu đồ bá chủ!"
Phe tàn dư của Thái hậu, dẫn đầu là một vài vị đại thần lão làng trong Triều đình vốn vẫn luôn bất mãn với sự chuyên quyền của Tiêu Lãm Thần, đã tận dụng việc họ đi phương Nam để tung tin đồn thất thiệt. Chúng biến việc Thẩm Nhược Vi đi chữa bệnh thành một cuộc hành hương về cội nguồn tà đạo.
Ngay tối hôm đó, khi vừa về đến phủ, Tiêu Lãm Thần đã nhận được chỉ dụ khẩn cấp từ cung điện. Hoàng đế bị áp lực từ phe bảo thủ, buộc phải mở một cuộc đại hội chất vấn tại điện Kim Loan vào sáng mai để làm rõ thân phận của Nhược Vi.
"Lãm Thần, thiếp sợ..." - Nhược Vi nhìn trượng phu mình, người vừa mới thoát khỏi t.ử thần ở phương Nam nay lại phải đối mặt với miệng lưỡi thế gian còn độc địa hơn gươm giáo.
Tiêu Lãm Thần nắm lấy đôi bàn tay nàng, ánh mắt hắn lạnh lùng và kiên định như băng tuyết ngàn năm: "Nàng không cần sợ. Ngày mai, ta sẽ cho bọn chúng thấy, dù nàng là ai - là tiểu thư họ Thẩm hay là Thánh nữ phương Nam thì nàng vẫn là thê t.ử duy nhất mà Tiêu Lãm Thần này sẵn sàng san bằng cả thiên hạ để bảo vệ."
Hắn khẽ vuốt ve chiếc trâm ngọc trên tóc nàng, trong đầu đã vạch sẵn một kế hoạch phản công táo bạo. Trận chiến tại phương Nam đã kết thúc, nhưng trận chiến tại kinh thành, nơi những lời nói có thể g.i.ế.c người không cần d.a.o mới thực sự bắt đầu. Thẩm Nhược Vi nhìn vào đôi mắt ấy, nỗi sợ hãi dần biến mất, thay vào đó là một ý chí sắt đá. Nàng sẽ không để bất kỳ ai bôi nhọ danh dự của gia tộc và nam nhân nàng yêu thêm một lần nào nữa.