Đêm kinh thành tĩnh lặng, nhưng tại bãi tập của vương phủ, hàng trăm ngọn đuốc được thắp sáng rực rỡ, xua tan bóng tối của màn đêm. Gió từ phương Bắc thổi về mang theo hơi lạnh buốt giá, khiến những lá cờ lệnh bay phần phật.
Ngụy Lạc Yên đứng giữa bãi tập, bộ giáp bạc dưới ánh đuốc hắt lên những tia sáng lạnh lẽo. Nàng cầm trên tay cây cung "Tuyết Nhạn", bảo vật được đúc từ thép lạnh phương Bắc, dây cung làm từ gân thú quý. Ánh mắt nàng sắc lẹm, tràn đầy sự tự tin của một kẻ đã dành cả thanh xuân trên lưng ngựa.
"Thẩm Nhược Vi, b.ắ.n trúng hồng tâm ở khoảng cách năm mươi trượng khi đứng yên là việc của kẻ mới bắt đầu. Nhưng ở đây, gió thổi không ngừng, ánh đuốc chập chờn sẽ đ.á.n.h lừa thị giác. Ngươi có chắc muốn tiếp tục không?" – Ngụy Lạc Yên cười nhạt, đôi tay nàng thuần thục kiểm tra mũi tên.
Thẩm Nhược Vi đứng đối diện, nàng không mặc giáp trụ mà khoác một bộ y phục dạ hành gọn gàng màu tím sẫm. Trên tay nàng là một cây cung bằng gỗ dâu đơn giản hơn nhiều, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy ở phần thân cung có gắn thêm những thanh kim loại nhỏ li ti và các khớp nối lạ mắt. Đó là một loại cung cơ quan mà nàng đã âm thầm nghiên cứu dựa trên những bản vẽ về thuật cơ khí trong cuốn sổ tay của mẫu thân mình.
Tiêu Lãm Thần ngồi trên cao, gương mặt hắn trầm mặc như nước hồ sâu. Hắn không ngăn cản cuộc so tài này, bởi hắn biết nếu không để Nhược Vi tự tay đ.á.n.h bại sự kiêu ngạo của Lạc Yên, muội ấy sẽ mãi mãi coi thường nàng. Tuy nhiên, bàn tay hắn vẫn luôn đặt trên chuôi kiếm Long Lân, sẵn sàng ứng biến với bất kỳ tình huống nào.
"Bắt đầu!" - Tiếng hô của Cố Hành Chưởng vang lên.
Ngụy Lạc Yên hành động trước. Nàng không cần ngắm quá lâu, động tác rút tên, lên cung và b.ắ.n diễn ra chỉ trong chớp mắt.
Vút! Phập!
Mũi tên xé gió, xuyên qua màn sương đêm và cắm thẳng vào chính giữa hồng tâm của tấm bia thứ nhất. Đám quân sĩ Tuyết Nhạn đứng xung quanh reo hò vang dội. Ngụy Lạc Yên không dừng lại, nàng tiếp tục lên tên, ba mũi tên liên tiếp bay đi như những tia chớp bạc.
Phập! Phập! Phập!
Tất cả đều nằm gọn trong vòng tròn đỏ nhỏ nhất của hồng tâm. Ngụy Lạc Yên xoay cung, ánh mắt đắc thắng nhìn về phía Thẩm Nhược Vi: "Đến lượt ngươi!"
Nhược Vi hít một hơi thật sâu, nàng không vội vã. Nàng nâng cây cung lên, ngón tay khẽ chạm vào một khớp nối cơ quan trên thân cung để điều chỉnh độ căng theo hướng gió. Nàng nhắm mắt lại trong một giây để cảm nhận hơi thở của gió, rồi bất ngờ mở mắt, đôi đồng t.ử sáng quắc.
Vút!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mũi tên của Nhược Vi bay đi với một quỹ đạo hơi cong - một điều không tưởng trong b.ắ.n cung thông thường. Nhưng chính quỹ đạo đó đã giúp mũi tên nương theo luồng gió xoáy và cắm phập vào hồng tâm, đẩy văng mũi tên của Ngụy Lạc Yên đang nằm ở đó ra ngoài.
Cả bãi tập im bặt. Ngụy Lạc Yên sững sờ, đôi môi nàng run lên: "Không thể nào... ngươi dùng tà thuật gì?"
"Đây không phải tà thuật, đây là lực hút của vạn vật." - Nhược Vi bình thản lên tên mũi thứ hai - "Gió là lực cản, nhưng nếu biết cách lợi dụng, nó sẽ là trợ lực. Quận chúa dùng sức mạnh, còn thiếp dùng sự thần trí."
Nhược Vi liên tiếp b.ắ.n ra những mũi tên tiếp theo. Mỗi mũi tên đều bay theo một quỹ đạo kỳ lạ nhưng kết quả cuối cùng đều là đích xác hồng tâm, không sai một ly. Tổng cộng mười mũi tên của nàng đều chồng khít lên nhau ngay tại tâm điểm, một kỳ tích mà ngay cả những xạ thủ điêu luyện nhất kinh thành cũng chưa từng làm được.
Ngụy Lạc Yên tức giận đến mức mặt đỏ bừng, nàng định lên tiếng tranh cãi thì đột nhiên, một tiếng xé gió khác vang lên từ phía rừng cây phía sau bãi tập. Nhưng đó không phải tiếng mũi tên thi đấu.
"Có thích khách!" – Tiêu Lãm Thần thét lên, hắn tung mình rời khỏi ghế ngồi, thanh Long Lân tuốt vỏ, c.h.é.m đứt một mũi tên đen sẫm đang nhắm thẳng vào tim của Ngụy Lạc Yên.
Ngay sau đó, hàng chục bóng đen từ bóng tối lao ra. Chúng là tàn dư của phe phương Nam, lợi dụng lúc vương phủ đang tập trung vào cuộc so tài để hành thích. Một tên sát thủ lao về phía Ngụy Lạc Yên, lúc này nàng đang bàng hoàng vì thất bại nên phản ứng hơi chậm.
Thẩm Nhược Vi không hề do dự, nàng lên một mũi tên cuối cùng, nhưng lần này mục tiêu không phải là tấm bia.
Vút!
Mũi tên xuyên qua vai tên sát thủ ngay khi hắn vừa vung d.a.o về phía Ngụy Lạc Yên, khiến hắn ngã văng ra xa. Tiêu Lãm Thần lao tới, một kiếm kết liễu tên cầm đầu. Cuộc hỗn chiến diễn ra chớp nhoáng nhưng đầy kịch tính.
Khi bụi bặm lắng xuống, Tiêu Lãm Thần đứng chắn trước Nhược Vi và Lạc Yên. Ngụy Lạc Yên nhìn mũi tên đang găm trên vai tên sát thủ, rồi nhìn sang Nhược Vi đang thở dốc, đôi bàn tay nhỏ bé vẫn còn giữ c.h.ặ.t cây cung gỗ. Nàng ta đột nhiên nhận thấy ở cổ tay của Nhược Vi có một vết bầm tím, đó là do lực phản của cây cung cơ quan gây ra.
Nhưng điều khiến Lạc Yên kinh ngạc hơn cả là khi Nhược Vi tiến lại gần nàng, không phải để khoe khoang chiến thắng, mà là để kiểm tra vết thương của nàng.
"Quận chúa, muội bị trúng độc sương của phương Nam rồi." – Thẩm Nhược Vi nhìn vào một vết xước nhỏ trên tay Lạc Yên, gương mặt đầy lo lắng - "Mũi tên vừa rồi có tẩm độc trì trệ, nếu không chữa ngay, cánh tay cầm cung của muội sẽ phế bỏ."
Ngụy Lạc Yên khựng lại, sự kiêu ngạo trong nàng bỗng chốc sụp đổ trước sự bao dung của người mà nàng luôn coi là kẻ thù. Nàng nhìn Nhược Vi, rồi nhìn sang Tiêu Lãm Thần đang lo lắng ôm lấy vai Nhược Vi, bỗng nhiên cảm thấy mình thật nhỏ mọn.