Cờ Trong Tay Ai

Chương 28: KIM THIỀN THOÁT XÁC



Không khí tại kinh thành Trường An bỗng chốc trở nên ngột ngạt khi những bản tấu chương của các quan đại thần liên tục ép buộc Hoàng đế phải định đoạt hôn sự cho Ngụy Lạc Yên. Đối với những lão thần cáo già, việc gả Ngụy Lạc Yên đi không chỉ là để loại bỏ một nữ tướng tài ba mà còn là nhát d.a.o cắt đứt sợi dây liên kết giữa Tiêu Lãm Thần và binh quyền phương Bắc.

 

Trong thư phòng của vương phủ, ánh nến chập chờn đổ bóng Tiêu Lãm Thần dài trên vách. Hắn nắm c.h.ặ.t mật thư của Hoàng đế mới gửi tới, sắc mặt lạnh như băng.

 

"Bọn chúng muốn dùng Lạc Yên làm con cờ để kiềm chế ta. Nếu ta từ chối thẳng thừng, chúng sẽ khép Ngụy gia vào tội kháng chỉ. Nếu ta đồng ý, Lạc Yên sẽ bị đẩy vào hang hùm phía Đông." Tiêu Lãm Thần trầm giọng, ánh mắt nhìn sang Thẩm Nhược Vi đang điềm tĩnh lật xem những trang sách y lý.

 

Nhược Vi đặt cuốn sách xuống, nàng bước tới bên cạnh hắn, bàn tay thon thả đặt lên mu bàn tay đang siết c.h.ặ.t của phu quân: "Vương gia, đôi khi chúng ta phải đi một đường vòng để đến được đích xác hồng tâm. Nếu bọn chúng muốn một cuộc hôn nhân chính trị, chúng ta sẽ cho chúng một “vụ án” chính trị."

 

Nàng ghé sát tai Tiêu Lãm Thần, thì thầm kế hoạch mà nàng và Lạc Yên đã bàn bạc suốt đêm qua tại điện Tuyết Mai. Đôi mày kiếm của Tiêu Lãm Thần dần giãn ra, hắn nhìn nàng với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa khâm phục: "Nàng thực sự muốn để muội ấy làm vậy sao? Đây là một canh bạc lớn."

 

"Tin thiếp, và hãy tin vào sự khao khát được sống thật với chính mình của Lạc Yên." - Nhược Vi kiên định đáp.

 

Sáng hôm sau, một tin chấn động lan khắp kinh thành: Quận chúa Ngụy gia, do vết thương cũ tái phát và trúng độc sương phương Nam trong cuộc hành thích tại vương phủ, đã rơi vào tình trạng hơi thở mong manh, toàn thân kết băng lạnh lẽo. Thái y viện cử người đến đều lắc đầu thở dài, tuyên bố Quận chúa không còn sống được bao lâu, càng không thể chịu được hành trình gả cưới xa xôi.

 

Ngay lúc quan trường còn đang bán tín bán nghi, Tiêu Lãm Thần đã trực tiếp bế "cái xác" lạnh ngắt của Ngụy Lạc Yên vào điện Kim Loan, đặt trước mặt Hoàng đế và bá quan. Hắn quỳ xuống, giọng nói khàn đặc vì "đau buồn":

 

"Bệ hạ! Biểu muội thần vì giang sơn mà mang trọng bệnh, nay lại bị những lời đàm tiếu gả cưới làm cho tâm lực kiệt quệ. Thần xin được đưa muội ấy về mật cung của Thẩm gia ở ngoại ô để dùng d.ư.ợ.c liệu phương Nam cầm cự hơi tàn. Xin Bệ hạ ban sắc lệnh bảo hộ Ngụy gia, để muội ấy được ra đi thanh thản!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trước tình cảnh có người sắp c.h.ế.t, Hoàng đế không thể làm gì khác hơn là phê chuẩn. Phe đối lập dù nghi ngờ nhưng khi thấy tận mắt làn da trắng bệch và hơi thở đứt quãng của Ngụy Lạc Yên (thực chất là tác dụng của loại t.h.u.ố.c gây tê liệt tạm thời mà Nhược Vi bào chế), chúng đành phải im lặng rút lui.

 

Ngụy Lạc Yên bí mật được đưa đến một trang viên hẻo lánh của Thẩm gia. Tại đây, nàng bắt đầu quá trình tịnh dưỡng dài hạn dưới sự chăm sóc đặc biệt của Nhược Vi. Sự biến mất của một nữ tướng quân oai phong đã để lại một khoảng trống, nhưng lại mang về một cuộc đời mới cho một nữ t.ử họ Ngụy.

 

Tuy nhiên, ngay trong đêm Ngụy Lạc Yên được đưa đi, một sự việc bất ngờ đã xảy ra tại cổng sau của vương phủ. Một người đàn ông vận áo tơi, đội nón lá sụp che khuất gương mặt, lặng lẽ xuất hiện và yêu cầu được gặp Vương phi bằng một ám hiệu mà chỉ người của Thẩm gia mới biết.

 

Khi Thẩm Nhược Vi bước ra, người đàn ông đó cởi nón, để lộ một gương mặt đầy sẹo nhưng ánh mắt lại sáng quắc. Nàng sững sờ, chiếc đèn l.ồ.ng trên tay suýt rơi xuống đất.

 

"Cửu thúc? Ngài... ngài vẫn còn sống?" - Nhược Vi thốt lên.

 

Đây chính là Thẩm Thiệu Trọng - người đệ đệ thất lạc mười năm của cha nàng, người từng được cho là đã c.h.ế.t trong vụ t.h.ả.m sát năm xưa. Ông chính là người nắm giữ mảnh ghép cuối cùng của chiếc chìa khóa dẫn vào "Long Mạch phương Nam", kho tàng mà Vô Nhai và tà phái hằng khao khát, một kho tàng không chỉ chứa vàng bạc mà còn chứa đựng một loại binh khí bí mật có thể thay đổi cục diện cả đại lục.

 

"Nhược Vi, ta đã trốn chạy mười năm để bảo vệ bí mật này. Nhưng bây giờ, khi Vô Nhai đã c.h.ế.t, một thế lực khác mạnh hơn từ phía Tây đang bắt đầu nhòm ngó. Ta đến đây để giao lại cho con, vì con là Thánh nữ duy nhất có thể mở được cánh cổng đó." - Thẩm Thiệu Trọng đưa ra một chiếc hộp sắt nhỏ, rỉ sét nhưng tỏa ra một luồng khí tức lạnh lẽo.

 

Sự xuất hiện của Cửu thúc cùng bí mật về kho tàng đã ném Thẩm Nhược Vi và Tiêu Lãm Thần vào một vòng xoáy mới. Lần này, kẻ thù không còn ở trong triều đình, cũng không phải tà phái lén lút, mà là một thế lực ngoại bang đang lăm le xâm lược Đại Yên.

 

Tiêu Lãm Thần bước ra từ bóng tối, hắn đặt tay lên vai Thẩm Nhược Vi, nhìn người đàn ông bí ẩn trước mặt. Hắn hiểu rằng, sự bình yên mà họ vừa giành được chỉ là lớp vỏ mỏng manh. Một cuộc hành trình mới, cam go và vĩ đại hơn, đang chờ đón họ ở phía trước.