Cờ Trong Tay Ai

Chương 3: THÂM CUNG NỘI VIỆN



Trời vừa tảng sáng, sương giá còn đọng trên những cành mai gầy guộc trong vương phủ. Thẩm Nhược Vi thức dậy từ sớm để chuẩn bị cho buổi vào cung kiến giá đầu tiên. Hôm nay, nàng không còn là đại tiểu thư nhà họ Thẩm tự do tự tại, mà là vị Vương phi vừa mới sắc phong của Nhiếp chính vương, người đang đứng đầu sóng ngọn gió tại Triều đình.

 

Thanh Trúc khéo léo cài lên tóc nàng chiếc trâm vàng ròng khảm ngọc bích, miệng không ngớt dặn dò: "Tiểu thư, vào cung không giống như ở nhà. Nghe nói Thái hậu nương nương vốn không ưa Thẩm gia, người nhất định phải cẩn trọng."

 

Nhược Vi nhìn mình trong gương, đôi mắt bình thản: "Ta biết. Trận chiến trên triều cha ta đã thua, trận chiến trong cung này, ta không được phép lùi bước."

 

Bước ra khỏi cửa phòng, nàng thấy Tiêu Lãm Thần đã đứng chờ sẵn bên chiếc xe ngựa lộng lẫy. Hôm nay hắn diện một bộ cẩm bào màu xanh đậm, đai lưng nạm ngọc, dáng dấp cao lớn, oai phong. Gương mặt hắn trẻ tuổi nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thâm trầm của một người đã trải qua trăm trận chiến quyền lực.

 

Hắn nhìn nàng một lượt, ánh mắt dừng lại ở chiếc trâm ngọc trên đầu nàng, thản nhiên nói: "Sắc mặt không tệ. Đi thôi, đừng để Thái hậu chờ lâu."

 

Hoàng cung Đại Yên nguy nga tráng lệ nhưng lại mang một vẻ u uất đến lạ lùng. Từng dãy hành lang dài dằng dặc, những cung nữ, thái giám đi lại lặng lẽ như những bóng ma. Nhược Vi đi bên cạnh Tiêu Lãm Thần, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ người hắn, nhưng trái tim nàng lại thắt c.h.ặ.t lại khi bước chân vào Từ Ninh Cung - nơi ở của Thái hậu.

 

Trong điện, mùi đàn hương nồng nặc. Thái hậu ngồi trên cao, dù đã ngoài tứ tuần nhưng vẫn giữ được vẻ uy nghi, sắc sảo. Xung quanh bà là các vị phi tần đang xì xầm bàn tán.

 

Tiêu Lãm Thần hành lễ một cách hờ hững: "Thần tham kiến Thái hậu nương nương."

 

Nhược Vi quỳ xuống, giọng nói trong trẻo nhưng đầy cung kính: “Thần thiếp tham kiến Thái hậu nương nương. Thái hậu nương nương vạn phúc kim an."

 

Thái hậu không vội cho nàng đứng dậy, bà thong dong nhấp một ngụm trà, để Nhược Vi quỳ dưới sàn gạch lạnh lẽo hồi lâu. Không gian im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió rít bên ngoài.

 

"Nhiếp chính vương thật khéo chọn." - Thái hậu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng bà lạt lẽo - "Giữa lúc Thẩm Thượng thư đang bị điều tra về tội mưu nghịch, ngươi lại rước nữ nhi ông ta về làm Vương phi. Ngươi đây là muốn che chở cho kẻ phản nghịch, hay là muốn thách thức uy nghiêm của hoàng quyền?"

 

Tiêu Lãm Thần nhếch môi, nụ cười mang theo ý vị thâm sâu: "Thái hậu quá lời rồi. Thẩm tiểu thư tư chất thông minh, lại hiểu lễ nghĩa. Thần cưới nàng là vì muốn tìm một người quản lý vương phủ, còn việc của Thẩm Thượng thư, Triều đình cứ việc điều tra theo luật pháp. Thần công tư phân minh, tuyệt không bao che."

 

Thái hậu hừ lạnh một tiếng, rồi quay sang nhìn Nhược Vi: "Ngẩng đầu lên cho ai gia xem."

 

Nhược Vi chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt nàng điềm tĩnh, không hề có vẻ sợ hãi hay cầu xin.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thẩm Nhược Vi, ngươi có biết vì sao ngươi lại có mặt ở đây không?" - Thái hậu hỏi, ánh mắt sắc như d.a.o.

 

"Thiếp thân biết." - Nhược Vi đáp lời, cách xưng hô của nàng vẫn giữ đúng lễ giáo của một người chưa chính thức nhận sắc phong từ hoàng gia - "Thiếp thân vào cung là để tạ ơn Thái hậu và Hoàng thượng đã khoan hồng, cho phụ thân thiếp thân một cơ hội để chứng minh sự trong sạch. Thiếp thân cũng biết, kể từ nay, mạng sống của thiếp thân gắn liền với danh dự của Nhiếp chính vương phủ."

 

"Ngươi cũng biết ăn nói lắm." - Thái hậu ra hiệu cho nàng đứng dậy - "Nhưng cung đình này không dung thứ cho những kẻ chỉ biết dùng miệng lưỡi. Gần đây, quân lương phương Bắc liên tục bị hao hụt, mà phụ thân ngươi lại là người quản lý kho lương. Ngươi nói xem, nếu ai gia ban ý chỉ truy thu toàn bộ gia sản nhà họ Thẩm để bù vào kho, ngươi có ý kiến gì không?"

 

Đây là một đòn hiểm. Nếu Nhược Vi phản đối, nàng sẽ bị khép tội bất tuân; nếu đồng ý, gia tộc nàng sẽ hoàn toàn sụp đổ.

 

Nhược Vi khẽ cúi đầu, suy nghĩ chớp nhoáng rồi đáp: "Nương nương anh minh. Nếu việc truy thu gia sản có thể giúp quân sĩ biên ải ấm bụng, bảo vệ bờ cõi Đại Yên, thì đó là phúc phận của Thẩm gia. Tuy nhiên, thần thiếp trộm nghĩ, nếu chỉ truy thu mà không tìm ra kẻ thực sự tham ô, thì kho lương dù có đầy hôm nay, ngày mai cũng lại vơi. Chi bằng nương nương cho thần thiếp thời gian ba tháng, thần thiếp nguyện cùng vương phủ điều tra rõ ngọn ngành. Nếu không tìm ra sự thật, lúc đó nương nương xử phạt Thẩm gia cũng chưa muộn."

 

Tiêu Lãm Thần đứng bên cạnh, trong lòng thầm kinh ngạc trước sự ứng biến của nàng. Nàng không chỉ bảo vệ được gia tài, mà còn khéo léo đẩy quả bóng trách nhiệm về việc điều tra cho vương phủ, buộc hắn phải ra tay giúp đỡ.

 

Thái hậu im lặng một lúc, rồi bất ngờ bật cười: "Khá cho một Thẩm Nhược Vi. Được, ai gia cho ngươi ba tháng. Nếu không làm được, đừng trách ai gia không nể tình Nhiếp chính vương."

 

Sau khi rời khỏi Từ Ninh Cung, đi trên con đường đá xanh vắng vẻ, Tiêu Lãm Thần đột ngột dừng bước, quay lại nhìn Nhược Vi. Hắn tiến lại gần, bóng hắn bao trùm lấy nàng.

 

"Nàng gan lớn lắm, dám dùng cả vương phủ của ta để đặt cược với Thái hậu?" - Hắn nheo mắt, giọng nói mang theo chút nguy hiểm.

 

Nhược Vi không hề lùi bước, nàng nhìn thẳng vào mắt hắn: "Thiếp không đặt cược vương phủ, thiếp chỉ đang thực hiện lời hứa với Vương gia. Chẳng phải ngài muốn dùng thiếp để trấn áp phe cánh đối lập sao? Việc tìm ra kẻ thực sự tham ô quân lương chính là cách tốt nhất để ngài rửa sạch Triều đình."

 

Tiêu Lãm Thần nhìn nàng hồi lâu, rồi bất ngờ đưa tay lên, ngón tay hắn lướt nhẹ qua gò má đang ửng hồng vì lạnh của nàng. Cảm giác ấm áp lạ lẫm khiến Nhược Vi khẽ run.

 

"Thẩm Nhược Vi, nàng không phải là một quân cờ dễ điều khiển." - Hắn hạ giọng, hơi thở phả vào mặt nàng - "Nhưng ta thích những thử thách khó khăn. Ba tháng... để xem nàng làm thế nào để giữ được cái mạng nhỏ này và cả gia tộc của mình."

 

Hắn xoay người, vạt áo bào tung bay trong gió lạnh, bước đi hiên ngang. Nhược Vi đứng đó, nhìn theo bóng lưng hắn, trái tim nàng đập loạn nhịp không chỉ vì sợ hãi, mà còn vì một cảm giác khó gọi tên đang dần nảy nở.

 

Trong ván cờ quyền lực này, nàng đã đi một nước cờ táo bạo. Nhưng nàng cũng biết, Tiêu Lãm Thần không phải là người dễ dàng để nàng lợi dụng. Hắn là một con hổ, và nàng đang đùa với hổ dữ.

 

Tuyết lại bắt đầu rơi, từng bông trắng tinh khôi đậu lên vai áo nàng. Trường An vẫn đẹp, nhưng dưới vẻ đẹp ấy là những lớp sóng ngầm đang chực chờ nuốt chửng tất cả những ai lơ là.