Cờ Trong Tay Ai

Chương 34: LỜI NGUYỆN CỦA THÁNH NỮ



Kinh thành Trường An sau đêm binh biến nhuốm màu tang thương nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Mùi khói lửa vẫn còn vương vất trong không gian, nhưng tiếng chim hót sớm mai đã bắt đầu ríu rít trên những cành mai trong vương phủ. Tiêu Lãm Vũ đã bị tống giam vào thiên lao, chờ đợi bản án cao nhất của triều đình. Các đại thần phe phản nghịch lần lượt bị thanh trừng, trả lại một Triều đình trong sạch.

 

Bên trong mật thất của phủ Nhiếp chính, Thẩm Nhược Vi đang ngồi trước một chiếc tráp gỗ nhỏ, di vật cuối cùng của mẫu thân mà nàng vừa tìm thấy trong mật đạo điện Thái Hòa đêm qua. Bàn tay nàng run rẩy khi mở lớp vải lụa điều, bên trong là một cuộn giấy vàng ròng phủ bụi thời gian. Đây không phải là tà thuật phương Nam, cũng không phải bản đồ kho tàng, mà là một đạo chiếu chỉ tuyệt mật của Tiên hoàng, có dấu ấn riêng tư nhất của ngài.

 

Nội dung của mật chiếu khiến Nhược Vi sững sờ: Tiên hoàng từ mười năm trước đã tiên liệu được sự yếu ớt của Thái t.ử, tức Hoàng đế đương nhiệm và tham vọng của họ Trình. Ngài đã để lại mật chỉ, cho phép Tiêu Lãm Thần lên ngôi hoàng đế nếu giang sơn lâm nguy, đồng thời phong Thẩm Nhược Vi làm "Quốc mẫu thủ hộ" để dùng trí tuệ Thẩm gia trấn giữ long mạch.

 

Đúng lúc đó, Tiêu Lãm Thần bước vào. Hắn đã thay bộ chiến bào đẫm m.á.u bằng một chiếc áo lụa trắng thanh khiết, gương mặt dù mệt mỏi nhưng ánh mắt nhìn Nhược Vi vẫn chứa chan tình cảm. Hắn nhìn thấy cuộn giấy trong tay nàng, nụ cười trên môi khẽ khựng lại.

 

"Hoàng đế vừa triệu ta vào cung." - Tiêu Lãm Thần trầm giọng, ngồi xuống cạnh nàng - "Ngài ấy muốn nhường ngôi. Ngài ấy nói mình không đủ bản lĩnh để trị vì một quốc gia vừa trải qua đại nạn, và giang sơn này vốn dĩ thuộc về người đã cứu nó."

 

Thẩm Nhược Vi ngước mắt nhìn hắn, đưa bản mật chỉ ra trước mặt: "Tiên hoàng cũng đã dự liệu như vậy. Lãm Thần, nếu ngài lên ngôi, ngài sẽ là một vị minh quân vĩ đại nhất lịch sử Đại Yên. Ngài sẽ có quyền lực tuyệt đối để thực hiện mọi Luật pháp công minhmà chúng ta hằng mơ ước."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Lãm Thần đón lấy cuộn giấy, nhưng hắn không đọc. Hắn nắm lấy bàn tay Thẩm Nhược Vi, đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c mình, nơi trái tim đang đập bình thản: "Quyền lực tuyệt đối cũng đồng nghĩa với sự cô độc tuyệt đối. Nhược Vi, nàng có muốn sống cả đời trong bốn bức tường đỏ của hoàng cung, nhìn con chúng ta trở thành những quân cờ trong các cuộc tranh đấu quyền lực tiếp theo không? Thánh nữ của phương Nam, lời nguyện của nàng là gì?"

 

Nhược Vi lặng người. Nàng nhớ về những ngày tự do ở phương Nam, nhớ về giấc mơ cùng hắn ngao du sơn thủy, dùng trí tuệ của mình để giúp đỡ bá tánh thay vì ngồi trên ngai vàng lạnh lẽo. Nàng nhìn vào mắt hắn, thấy trong đó không có tham vọng vương quyền, chỉ có hình bóng của nàng và một tương lai bình dị.

 

"Lời nguyện của thiếp... là được làm một thê t.ử bình thường, được cùng ngài ngắm hoa nở, xem mây trôi, và dạy cho con chúng ta biết thế nào là sự tự do thật sự." – Thẩm Nhược Vi nghẹn ngào - "Nhưng còn giang sơn này? Còn trách nhiệm với Tiên hoàng?"

 

"Ta sẽ không bỏ mặc giang sơn." – Tiêu Lãm Thần kiên định nói - "Ta sẽ ở lại làm Nhiếp chính vương thêm năm năm, giúp Hoàng đế trưởng thành và thiết lập một hệ thống Triều chính vững mạnh. Sau đó, chúng ta sẽ giao lại tất cả. Ngụy Lạc Yên sẽ trấn giữ phương Bắc, Thẩm gia sẽ cai quản các công trình cơ quan quốc gia. Chúng ta sẽ lùi về phương Nam, nơi bắt đầu của tất cả."

 

Quyết định đã được đưa ra. Một tuần sau, trước bá quan văn võ tại điện Kim Loan, Tiêu Lãm Thần công khai từ chối nhường ngôi, thay vào đó hắn xé nát bản mật chỉ của Tiên hoàng ngay trước mặt mọi người, khẳng định lòng trung thành tuyệt đối với vương triều nhưng cũng tuyên bố giới hạn thời gian nhiếp chính của mình.

 

Hành động này không chỉ làm chấn động triều đình mà còn khiến danh tiếng của hắn đạt đến đỉnh cao chưa từng có. Một vị vương giả coi thường ngai vàng vì tình yêu và đại nghĩa. Thẩm Nhược Vi đứng bên cạnh hắn, cảm nhận được sự nhẹ nhõm vô cùng. Nàng biết, lời nguyện của Thánh nữ cuối cùng đã được linh ứng: không phải quyền lực, mà là sự bình yên sau bao bão tố.

 

Đêm đó, dưới ánh trăng thanh bình của kinh thành, Tiêu Lãm Thần và Thẩm Nhược Vi cùng nhau thả một chiếc đèn hoa đăng xuống dòng sông hộ thành. Trên đèn ghi bốn chữ: "Giang sơn vĩnh thái, phu thê đồng lòng". Những bóng ma của quá khứ, những hận thù của phe Tả hay tham vọng của Thiết Huyết đều tan biến theo dòng nước, chỉ còn lại tình yêu sắt son giữa hai con người đã viết nên một trang sử mới cho Đại Yên.