Cờ Trong Tay Ai

Chương 7: LƯỚI BỦA VƯƠNG PHỦ



Kể từ đêm tuyết đọng miếu hoang và sau bản tấu chương phản bội của Nhị thúc Thẩm Thiệu Nghĩa, Thu Nguyệt Viện vốn dĩ thanh tịnh nay lại trở thành một "hòn đảo cô độc" giữa lòng vương phủ. Tiêu Lãm Thần đã hạ lệnh cấm túc, quân lính của Cố Hành Chưởng vây quanh viện như bức tường đồng vách sắt. Nhược Vi ngồi bên bàn trang điểm, nhìn qua tấm gương đồng mờ đục, thấy gương mặt mình hốc hác đi rõ rệt.

 

Nàng không sợ c.hế.t, nàng chỉ sợ cái c.h.ế.t của mình và phụ thân Thượng thư sẽ trở thành bàn đạp cho những kẻ tiểu nhân đắc chí.

 

"Thanh Trúc, phong thư ta đưa, em đã gửi đi được chưa?" - Nhược Vi hạ thấp giọng, thanh âm chỉ vừa đủ hai người nghe thấy.

 

Thanh Trúc vừa giả vờ dọn dẹp khay trà, vừa thì thầm: "Tiểu thư yên tâm, nô tỳ đã lén đưa cho người của Mộc gia qua lỗ hổng ở tường phía sau hầm than. Mong là Mộc tiểu thư sẽ hiểu ý người."

 

Nhược Vi khẽ gật đầu. Nàng biết mình đang đ.á.n.h cược. Mộc Diệp tuy vô tư nhưng là người trọng tình nghĩa, chỉ có nàng ấy mới có thể là đôi mắt và đôi tai sắc bén của Nhược Vi lúc này.

 

Sáng hôm sau, một tiếng náo động lớn vang lên từ cổng chính của phủ Nhiếp chính vương. Một đoàn xe ngựa lộng lẫy, trang trí bằng lụa là quý hiếm và treo đầy những chuông bạc kêu lanh lảnh dừng lại trước cửa.

 

"Tránh ra! Các ngươi có biết ta là ai không mà dám cản đường?" - Tiếng oang oang như chuông bạc cỡ đại kêu leng keng của Mộc Diệp vang lên, át cả tiếng v.ũ k.h.í va chạm của lính canh - "Ta là khuê mật thân cận nhất của Vương phi nhà các ngươi. Nàng ấy mới gả đi có mấy ngày mà các ngươi đã giam lỏng nàng ấy như tội nhân là ý gì? Nhiếp chính vương đâu? Ra đây cho bổn tiểu thư ta hỏi cho ra lẽ!"

 

Mộc Diệp hôm nay diện một bộ váy màu lựu rực rỡ, trang sức vàng ròng lấp lánh, dáng vẻ đúng chất một tiểu thư Hoàng thương không sợ trời không sợ đất. Nàng mang theo hàng chục rương quà cáp, cố tình làm om sòm để thu hút sự chú ý. Thực chất, tim trong lòng n.g.ự.c Mộc Diệp đang đập thình thịch. Bức thư ngắn ngủi nhưng chứa đầy huyết lệ của Nhược Vi tối qua khiến nàng bàng hoàng. Nàng chưa biết tường tận chuyện bị tố mưu phản của Thẩm gia, nhưng nàng biết bạn mình đang gặp đại nạn.

 

Cố Hành Chưởng bước ra, gương mặt sắt lạnh không đổi sắc: "Mộc tiểu thư, tại hạ phụng lệnh Vương gia, hiện Vương phi đang dưỡng bệnh, không tiếp khách."

 

"Dưỡng bệnh? Ngươi lừa ai đấy?" Mộc Diệp chống nạnh, hếch cằm kiêu căng: "Ta mang đến hồng sâm ngàn năm và lụa tơ tằm thượng hạng để nàng ấy dưỡng bệnh đây. Nếu các ngươi không cho vào, ta sẽ ngồi lì ở cửa phủ này, để cho cả kinh thành Trường An biết Nhiếp chính vương ngược đãi thê t.ử!"

 

Trước sự cứng đầu và thân phận là đích tiểu thư của đại thương gia nắm giữ mạch m.á.u giao thương kinh thành, Cố Hành Chưởng không muốn gây thêm rắc rối lớn. Hắn xin ý kiến của Tiêu Lãm Thần và cuối cùng cũng để Mộc Diệp vào, nhưng với điều kiện phải có lính canh đứng ngoài cửa phòng.

 

Bước vào Thu Nguyệt Viện, Mộc Diệp vừa thấy Nhược Vi đã lao đến ôm chầm lấy, lớn tiếng khóc lóc giả vờ: "Ôi Nhược Vi nhỏ bé của ta! Sao ngươi lại ra nông nỗi này? Nhìn cái mặt gầy rộc đi kìa!"

 

Nhược Vi đón lấy ánh mắt của Mộc Diệp, khẽ siết tay bạn để ra hiệu. Hai người ngồi xuống bàn trà. Mộc Diệp bắt đầu bày biện các loại gấm vóc ra bàn, miệng thì thao thao bất tuyệt về các mốt thời trang mới nhất ở Trường An để đ.á.n.h lạc hướng lính canh đang đứng sau rèm cửa.

 

"Ngươi xem, lụa này ta tỉ mẩn lựa ra là màu hồng phấn đào, cực kỳ hợp với làn da của ngươi." - Mộc Diệp vừa nói, vừa nhanh tay đưa một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn vào trong lòng bàn tay Nhược Vi dưới gầm bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sau đó, nàng ghé sát tai Nhược Vi, vờ như đang xem xét chiếc trâm cài tóc, thì thầm cực nhỏ: "Ca ca ngươi hiện đang bị thương nặng, lẩn trốn trong một tiệm t.h.u.ố.c cũ ở ngõ T.ử Đằng, phía Tây thành. Người đang chữa trị cho huynh ấy là Lục T.ử Hàn. Huynh ấy nói, nhị thúc của ngươi đã bán đứng vị trí của kho v.ũ k.h.í bí mật cho phe Thái hậu. Ngươi phải cẩn trọng."

 

Nhược Vi cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Sự xuất hiện của Lục T.ử Hàn, vị y sĩ đồng thời là thanh mai trúc mã thuở trước của nàng, khiến nàng vừa mừng vừa lo. Huynh ấy hiền lành chất phác, tham gia vào việc này chẳng khác nào tự thiêu thân.

 

"Mộc Diệp... tạ ơn ngươi." - Nhược Vi khẽ thầm đáp - "Hãy nói với họ, ta sẽ tìm cách ra ngoài trong đêm hội hoa đăng sắp tới. Đó là cơ hội duy nhất mà ta có."

 

Mộc Diệp khẽ gật đầu, sau đó lại đứng bật dậy, cao giọng mắng tì nữ trong vương phủ đang đứng hầu bên cạnh: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mang thêm trà lại đây! Vương phủ các ngươi kiệt sỉ với khách quý đến thế hả? Nhược Vi bé nhỏ, lần sau ta sẽ mang màu thiên thu đến, màu này xấu quá!"

 

Sau cuộc viếng thăm đầy ồn ào, Mộc Diệp rời đi với dáng vẻ đắc ý, nhưng khi yên vị trong xe ngựa, nàng liền toát mồ hôi hột vì sợ hãi. Nàng chưa bao giờ thấy Nhược Vi đáng thương và kiên cường đến thế.

 

Tối hôm đó, Tiêu Lãm Thần trở về phủ. Hắn đứng ngoài Thu Nguyệt Viện, lắng nghe báo cáo của Cố Hành Chưởng về cuộc gặp của hai nàng.

 

"Vương phi và Mộc tiểu thư chỉ nói về lụa là và trang sức thôi sao?" - Hắn nheo mắt hỏi.

 

"Thưa Vương gia, đúng là như vậy. Nhưng có một lúc Mộc tiểu thư ghé tai Vương phi rất lâu, chúng thuộc hạ không nghe rõ vì tiếng chuông bạc trên áo nàng ta quá lớn."

 

Tiêu Lãm Thần không nói gì, hắn đẩy cửa bước vào phòng. Nhược Vi đang ngồi thêu một đóa hoa lan tuyết dở dang. Hắn tiến lại gần, cầm lấy bàn tay nàng lên xem xét.

 

"Mộc tiểu thư mang lụa đến, nàng không thích sao? Sao trông mặt nàng vẫn sầu muộn như vậy?" - Hắn hỏi, giọng nói mang theo sự dò xét sắc lạnh.

 

"Thiếp thân chỉ đang lo cho sức khỏe của phụ thân. A Diệp vốn vô tư, nhưng thiếp thì không thể." - Nhược Vi cúi đầu, cố gắng giấu đi mảnh giấy đang nằm trong ống tay áo.

 

Hắn đột nhiên siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, kéo nàng sát lại gần mình: "Thẩm Nhược Vi, đừng tưởng ta không biết nàng đang tính toán điều gì. Mộc gia có giàu đến đâu cũng không cứu nổi gia tộc họ Thẩm nếu nàng có ý đồ bất chính. Đừng thử thách lòng nhẫn nại của bổn vương."

 

Nhược Vi nhìn vào mắt hắn, lần đầu tiên nàng không né tránh: "Lòng nhẫn nại của Vương gia dùng để đối phó với kẻ thù, còn thiếp... chẳng phải đã là người của ngài rồi sao?"

 

Tiêu Lãm Thần nhìn sâu vào đôi mắt trong veo nhưng đầy bí ẩn ấy, trong lòng dâng lên một sự d.a.o động lạ lùng. Hắn buông tay nàng ra, xoay người bước đi, nhưng tiếng bước chân lại nặng nề hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được, một cơn bão lớn đang sắp đổ bộ vào kinh thành Trường An, và người con gái này chính là tâm bão.