Mộc Dung đến Sufha đúng vào mùa mưa.
Thị trấn nhỏ nơi đất khách quê người giáp biển này đâu đâu cũng có những phong cảnh sinh động, chim bồ câu mổ hạt ngô dưới mái hiên, trên những tán cây xanh mướt rậm rạp nở những đóa hoa trắng lớn, hương thơm lan tỏa trong không khí của toàn bộ thị trấn.
Nước mưa gột rửa những con phố, những ngôi nhà được xây dựng lại sau chiến tranh thảy đều quét vôi trắng tuyết và lợp mái màu, dưới hiên có những cụ già thảnh thơi thưởng trà.
Những cô gái bản địa tết mái tóc vừa đen vừa dài, quần áo màu sắc rực rỡ, mỗi người cử động nhẹ nhàng như chim ch.óc.
Một tiệm bánh mì bên đường vừa hay có mẻ bánh mới ra lò, mùi thơm ngọt thu hút một nhóm trẻ em tan học về nhà dừng chân.
Nhớ lại năm năm trước Phan Triệu Luân từng miêu tả với cô trong thư, nói nơi này bị hỏa lực oanh tạc đến mức gần như trở thành bình địa, người dân chỉ đành đào hang sống dưới đất, xếp hàng lĩnh lương thực cứu trợ, cả gia đình quấn chung một chiếc chăn bông qua mùa đông.
Đoàn phóng viên của họ chỉ đành gặm bánh mì khô qua ngày, đi vệ sinh cũng phải để ý xem thứ bay qua đỉnh đầu là chim hay là máy bay ném b.o.m.
Lúc đó cô xem xong còn cười ha ha, chuyển cho cả nhà cùng vui vẻ.
Ai ngờ một tuần sau liền nhận được tin dữ Triệu Luân t.ử nạn, một tháng sau mới nhận được chiếc nhẫn cầu hôn anh gửi về từ phương xa.
Chuyện đời thật khó đoán định, sinh t.ử thật là vô thường.
Trên tivi đều sẽ diễn, nam chính gọi điện thoại cho người trong lòng trong tiếng pháo nổ, bày tỏ anh yêu em mãi không đổi, rất vui vì có thể yêu em mà c.h.ế.t đi.
Khán giả xem đến lệ nóng đầy tròng, trong thực tế họ không cần trả bất cứ giá nào đau đớn.
Tài xế dừng xe trước một tòa kiến trúc ba tầng bình thường, biểu tượng Chữ Thập Đỏ mới tinh đầy chú mục.
Có người quen mặc áo blouse trắng ra đón cô, đó là một người họ Trương trong bệnh viện.
Ông Trương đưa cô đi xem ký túc xá. Nhỏ bé chừng sáu bình (khoảng 20$m^2$), một chiếc giường, một chiếc bàn.
Ông chỉ vào không gian còn thừa, hóm hỉnh nói:
"Đừng thấy ở đây nhỏ, vừa vặn có thể đặt một chiếc bàn bốn góc, nhưng tụ tập một bàn mạt chược là không vấn đề gì."
Mộc Dung cười, mở hành lý ra thu xếp ổn định.
Mưa rơi mãi đến chập tối vẫn chưa ngừng. Mái hiên dột nước, Mộc Dung tìm một chiếc chậu hứng lấy, tọc tọc, thời gian cứ thế chậm rãi trôi đi trong âm thanh trong trẻo này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sầu muộn, niềm vui cũ tựa như giấc mộng.
Cô nhớ về lớp học trung học thời thiếu niên.
Thành phố nhỏ ở phương Nam mưa nhiều sung túc, mỗi độ mùa mưa liền ẩm ướt nóng nực, khiến người ta toàn thân dính dớp như thể phết một lớp keo hồ.
Khốn nỗi trường học đơn sơ, phòng học không thông gió, có muỗi đốt làm toàn thân đều ngứa ngáy.
Khi đó Triệu Luân sẽ lặng lẽ nhích ghế sang, mở nắp lọ dầu cù là, tỉ mỉ xoa lên cho cô.
Buổi tối sau khi tan tiết tự học, Triệu Luân luôn đưa cô về nhà trước, rồi mới đi vòng một vòng lớn để về nhà mình.
Trời tối đường xấu, anh về đến nhà rất muộn, nhưng dù có như vậy, ngày hôm sau anh vẫn đúng giờ xuất hiện dưới lầu nhà họ Mộc.
Thiếu niên hào hoa, diện mạo khôi ngô, áo sơ mi luôn giặt trắng tinh. Vịn chiếc xe đạp, nói với cô:
"Nhanh lên, sắp muộn rồi."
Sau khi Triệu Luân qua đời, cô luôn ngủ không ngon.
Cô thường xuyên nghe thấy Triệu Luân nói bên tai lúc nửa đêm như: Ra ngoài phải mặc thêm áo, ít ăn đồ ăn nhanh, đừng thức đêm... từng câu từng chữ thế mà đều là lời dặn dò.
Thế là cô giật mình tỉnh giấc, không tài nào ngủ tiếp được nữa. Nhìn căn phòng trống trải này, chỉ có một mình cô.
Cô làm thế nào cũng không nghĩ thông được, rõ ràng hai người đã đang hạnh phúc lập kế hoạch cho tương lai, vậy mà chớp mắt anh lại không bao giờ có thể trở về bên cạnh cô nữa.
Một tháng sau đó, cô và ông Trương cùng nhóm y tế đến các góc c.h.ế.t y tế để tiến hành công tác phòng chống dịch bệnh truyền nhiễm, mỗi người đeo một hộp y tế lớn, đi bộ lên núi xuống ruộng.
Ông Trương nói với cô, bận rộn xong tháng này, khi đưa tay ra thì chỉ có móng tay là còn trắng.
Năm đó Triệu Luân cũng từng dùng điện thoại hình dung về mặt trời ở nơi này.
Anh nói, nếu anh vắt một chiếc khăn lông lên tay, đưa ra dưới nắng thì chỉ cần năm phút, lấy khăn xuống thì vùng da đó sẽ trắng hơn gấp ba lần.
Vui nhỉ, người bị phơi nắng thành tắc kè hoa rồi.