Mộc Dung ngẩn người ra, nói:
"Triệu Luân, là anh thật sao? Anh đã về rồi?"
Triệu Luân lặng thinh không nói, chỉ nhìn cô mỉm cười, nụ cười như bầu trời trong xanh, có ánh nắng ấm áp tỏa sáng.
Mộc Dung nước mắt tuôn như suối, bước lên phía trước định chạm vào mặt anh.
Cô không ngừng lẩm bẩm:
"Triệu Luân! Triệu Luân!"
Triệu Luân vẫn chỉ nhìn cô cười.
Trong cơn mơ màng vang lên tiếng gõ cửa, Mộc Dung đầu óc quay cuồng đi mở cửa.
Comilla đang đứng ngoài cửa.
Trời ạ, rốt cuộc cái nào mới là mơ?
Comilla mỉm cười ngượng ngùng, nói:
"Họ nói với tôi là cô sắp đi rồi."
Mộc Dung lùi lại một bước, ra ý mời cô ta vào trong nói chuyện, nhưng Comilla không cử động.
Cô ta nhìn thấy Mộc Dung nhìn đống hành lý đã thu dọn xong, lộ ra biểu cảm kinh ngạc.
Mộc Dung mỉm cười:
"Làm ở đây được hai tháng rồi, muốn đổi nơi khác."
Comilla cúi đầu, chậm rãi nói:
"Cô Mộc, kể từ lần trước cô nói với tôi về vị hôn phu của cô, trong lòng tôi đã hiểu rõ rồi.”
“Nếu nói cả đời này tôi đã làm chuyện gì khiến mình hổ thẹn, thì cũng chỉ có chuyện này. Cái loại hổ thẹn khiến tôi nửa đêm tỉnh giấc sẽ đổ mồ hôi lạnh."
Mộc Dung đứng bên cửa sổ, không lên tiếng.
Comilla nói tiếp:
"Lúc đó tôi thực sự tưởng anh ấy chính là người trên giấy tờ tùy thân, khi ấy cục diện quá hỗn loạn, bệnh viện mỗi ngày đều có thương binh tràn vào, chúng tôi không cách nào xác thực được anh ấy rốt cuộc là ai.”
“Tôi phục hồi dung mạo cho anh ấy, tôi điều trị cho anh ấy hồi phục sức khỏe. Khi tôi biết anh ấy mất trí nhớ, để giữ anh ấy lại, tôi đã lừa anh ấy rằng anh ấy là đồng nghiệp của tôi."
Giọng cô ta trở nên xúc động, hai tay chắp lại đặt lên bụng:
"Cô Mộc, tôi yêu anh ấy, và anh ấy cũng yêu tôi. Chúng tôi sắp có con rồi."
Mộc Dung bình tĩnh đặt ghi chú cho lời nói của cô ta:
"Thế là, cô cũng quên mất rằng người này có lẽ sẽ có người thân bạn bè ở một nơi khác trên thế giới đang đợi anh ấy trở về!"
Comilla ngẩn người, gần như sắp khóc ra, nhưng đã nhịn được.
Cô ta gật đầu: "Cô Mộc, cô hận tôi, đó là lẽ đương nhiên."
Mộc Dung lắc đầu.
"Tôi sẽ giải thích chi tiết tất cả những chuyện này cho Sơn nghe, tôi không muốn sau này mỗi khi mơ về lại toát mồ hôi lạnh."
Mộc Dung thở dài một tiếng.
Comilla cười khổ: "Nhưng rốt cuộc cô vẫn định đi phải không?"
Dưới lầu, tài xế đang bấm còi.
Mộc Dung xách hành lý lên, đưa chiếc áo khoác lông cừu cho Comilla, nói:
"Vali của tôi không chứa nổi nữa, cô thay tôi đem đi quyên góp nhé."
Comilla nhận lấy chiếc áo, không đành lòng truy vấn:
"Cô Mộc, cô không đi gặp anh ấy sao?"
Mộc Dung dừng lại ở cửa, không quay đầu lại. Comilla nghe thấy giọng nói của cô đau thương và trống rỗng.
"Anh ấy đã quên đi tình yêu trong quá khứ. Gặp mặt thà rằng không gặp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Comilla rủ mắt, vùi mặt vào chiếc áo khoác. Mộc Dung hít một hơi thật sâu, bước xuống lầu.
Ông Trương ở ghế lái vẫy tay với cô:
"Tôi tiễn cô một đoạn."
Mộc Dung cất hành lý vào xe. Lúc sắp lên xe, bỗng nghe thấy có người gọi tên mình, giọng nói quen thuộc đến thế.
Tô Hàn Sơn vội vã đuổi theo:
“Cô Mộc, định đi sao không nói một tiếng!"
Mộc Dung ngẩn ngơ trân trối nhìn anh.
Tô Hàn Sơn đưa tay ra:
“Những ngày qua nhờ có sự giúp đỡ của cô, cô đến nơi mới, nhớ phải liên lạc với chúng tôi nhé."
Mộc Dung không bắt tay anh.
Anh Tô cũng không bận tâm, vẫn nhiệt tình:
"Thật là đáng tiếc, mùa mưa ở đây sắp qua rồi, sau khi trời tạnh, có rất nhiều thắng cảnh đáng để đi tham quan đấy."
Ông Trương gọi: "Tiểu Mộc, sắp đến giờ rồi."
Mộc Dung nhìn anh sâu sắc, mỉm cười:
"Anh Tô, bảo trọng."
Cô quay người lên xe.
Tô Hàn Sơn tiễn họ đi xa, trên bụi cây bên cạnh chỉ còn lơ thơ vài đóa hoa trắng, cũng đã có dấu hiệu tàn phai.
Mùa mưa rốt cuộc cũng sắp qua rồi, đến cả gió cũng ấm áp và khô ráo hơn thường lệ.
Cô rời khỏi mảnh đất nơi xảy ra câu chuyện này, phía sau lưng là người cô yêu, còn anh thì ở lại nơi đây.
Cảnh tượng tiễn biệt này thật đơn giản, nhưng cũng thật truyền thần, Mộc Dung biết mình sẽ ghi nhớ cả đời.
Cả người nhẹ bẫng, ly biệt không có trọng lượng.
Ông Trương im lặng hồi lâu, bỗng nhiên mắng khẽ một câu:
"Cái mẹ gì thế này, đang diễn vở kịch nào vậy?"
Mộc Dung nhàn nhạt mỉm cười, trêu chọc nói:
"Khúc tình ca ngày xuân."
"Nếu cậu ta biết chuyện xong, lập tức ly hôn đuổi theo thì sao?"
"Ông Trương, bất kể là Triệu Luân hay Tô Hàn Sơn, đều không phải kiểu đàn ông vì bản thân mình mà bỏ vợ bỏ con đâu."
Ông Trương lắc đầu.
Chắc hẳn ông ấy cảm thấy làm người thật quá khó, có thành toàn tất sẽ có tổn thương, chuyện trên đời chẳng thể vẹn cả đôi đường.
Ông nói: "Tiểu Mộc, cô gặp chuyện quá lý trí, quá bình tĩnh, thế nên cô toàn chịu thiệt thôi."
Nhưng trong lòng Mộc Dung đã rất rõ ràng.
Có lẽ người này ngày mai sẽ nhớ lại tất cả, sẽ lặng lẽ dõi theo hướng cô rời đi rồi tiếp tục cuộc sống của chính mình.
Có lẽ anh đợi đến khi cháu trai cũng đi hẹn hò với con gái nhà người ta mới hồi tưởng lại quá khứ, vượt ngàn dặm tìm đến mộ cô, dâng lên một bó hoa nở rộ, để kỷ niệm đoạn tình yêu đã bị anh lãng quên.
Nhưng anh đã hoàn toàn tan biến khỏi cuộc sống của cô rồi.
Trong cuộc sống hiện thực, đào đâu ra nhiều gương vỡ lại lành đến thế?
Mộc Dung lười nhác tựa vào lưng ghế.
Bên ngoài, mặt trời cuối cùng cũng xuyên mây mà ra, ánh nắng vàng óng xuyên qua cửa kính chiếu lên đôi bàn tay đang đặt trên đầu gối của cô.
Một đôi tay thanh mảnh, không chút trang sức, chỉ cần thao tác d.a.o mổ linh hoạt là tốt rồi.
"Vẫn là câu nói đó: Nếu tôi và Triệu Luân đã kết hôn, sinh con đẻ cái, thì đây nhất định sẽ không phải là một câu chuyện."
-Hết-