Cố Ý Sai Phạm - Khôi Tiểu Thường

Chương 38: Không ngờ em lại dễ nổi nóng vậy



Dù mấy hôm nay không phải đến bệnh viện làm việc, Triệu Nghiên Châu cũng chẳng được rảnh rang.

Anh đang chuẩn bị một bản báo cáo đề tài về viêm khớp, do anh chủ động xin nghiên cứu và vừa được phê duyệt. Anh ngồi trong thư phòng soạn thảo phần mở đầu, viết một lúc thì vết thương ở tay bắt đầu nhức mỏi, bèn tắt máy tính, ra phòng khách tìm một bộ phim xem cho khuây khỏa. Anh vừa mới ngồi xuống chưa được bao lâu thì chuông cửa vang lên.

Anh ra mở cửa, thấy Trình Nghê đang đứng bên ngoài. Ánh mắt cô lập tức dừng lại nơi cánh tay phải của anh, anh liền hiểu ngay, hỏi: "Em biết từ đâu vậy?"

Trình Nghê không trả lời, chỉ hỏi lại: "Có nghiêm trọng không?"

Anh lắc đầu: "Không nghiêm trọng lắm."

Cô gật đầu, bình thản nói: "Vậy em biết rồi." Rồi xoay người định rời đi.

Triệu Nghiên Châu thoáng sửng sốt. Dưới chân còn mang dép trong nhà, anh vội đưa tay kéo cô lại, giữ chặt tay cô trước mặt mình, cúi mắt nhìn cô đầy hoang mang: "Có ai đi thăm người bị thương mà tay không đến, nói chưa được hai câu đã quay đầu bỏ đi thế này không?"

Trình Nghê ngẩng đầu: "Chẳng phải chúng ta cũng chỉ nói được hai câu là hết chuyện sao?"

Anh nhìn cô, thầm nghĩ chắc cô đang giận vì chuyện anh không nói cho cô biết chuyện mình bị thương. Anh kéo cô vào nhà, giải thích: "Vết thương cũng không nặng lắm, nên anh không nói với em."

Giờ đây Trình Nghê đã bình tĩnh lại. Thật ra khi tới, cô không hề giận, nhưng không hiểu sao, khoảnh khắc anh mở cửa, nhìn thấy gương mặt anh, cơn giận vô cớ bỗng trỗi dậy, ngay cả cô cũng thấy khó hiểu.

Anh cúi đầu nhìn cô, khẽ nói: "Không ngờ em lại dễ nổi nóng vậy."

Trình Nghê chuyển chủ đề: "Sao người đó lại cầm dao đâm bác sĩ đồng nghiệp của anh? Có mâu thuẫn gì à?"

Triệu Nghiên Châu giải thích: "Cũng không hẳn là mâu thuẫn gì. Con trai ông ta bị máy móc kẹp đứt tay, khi được đưa đến bệnh viện thì công tác bảo vệ phần chi bị đứt không đảm bảo, ca phẫu thuật thất bại. Ông ta không chấp nhận được nên mới tìm bác sĩ Tào gây chuyện."

Trình Nghê sững người: "Người gì kỳ cục vậy. Mấy anh bác sĩ thường xuyên gặp chuyện thế này sao?"

Triệu Nghiên Châu cười: "Chuyện cực đoan như vậy thì cũng không quá thường xuyên. Bằng không, làm bác sĩ đúng là thành nghề nguy hiểm thật rồi."

Trình Nghê nói: "Theo em thấy, cũng đâu khác gì nghề nguy hiểm mấy đâu."

Anh nói: "Năm ngoái bệnh viện có làm thống kê về các vụ xung đột giữa bác sĩ và bệnh nhân, khoa chỉnh hình tụi anh đúng là chiếm tỷ lệ cao."

"Thế thì anh đúng là nhân vật nguy hiểm rồi." Cô cười, rồi hỏi tiếp: "Anh ăn tối chưa?"

Triệu Nghiên Châu lắc đầu: "Chưa. Còn em?"

Lúc nhận được cuộc gọi từ Tằng Trinh, Trình Nghê vừa tan ca, về đến nhà chưa kịp ăn tối đã chạy qua đây, nên cô cũng chưa ăn. Cô hỏi: "Tủ lạnh anh còn gì không? Mình làm tạm gì đó ăn đi."

Cô mở tủ lạnh, Triệu Nghiên Châu nhắc: "Ngăn đông có hoành thánh."

Là dì Thu mấy hôm trước đến nấu cơm, tiện tay làm thêm cho anh một túi, bảo tối đói bụng có thể nấu ăn khuya. Trình Nghê lấy ra một túi, quay lại hỏi anh có ăn hành lá không, anh bảo không ăn.

Cô đeo tạp dề, đổ nước vào nồi, đợi nước sôi thì tranh thủ pha nước dùng. Cô nói công thức nước dùng này là học từ tiệm hoành thánh nổi tiếng quê cô, nhưng nhà anh không có mỡ heo nên hương vị chắc sẽ thiếu chút gì đó.

Triệu Nghiên Châu đứng ở cửa bếp nhìn cô một lúc. Cô mặc tạp dề, tóc buộc gọn phía sau đầu, trong hơi nước bốc lên, mắt cụp xuống chuyên chú làm bếp, hình ảnh ấy thật khiến người ta rung động. Anh tiến lại gần, cô không đề phòng nên giật mình, anh đưa tay xoay mặt cô lại, cúi đầu hôn lên khuôn mặt vừa bị hoảng hốt kia.

Trình Nghê còn đang cầm viên hoành thánh trong tay. Khi kịp phản ứng lại, cô vòng tay ôm lấy vai anh, hôn lại. Một lúc sau, anh buông cô ra, hơi thở cô vẫn còn dồn dập, nhỏ giọng hỏi: "Anh không sợ lần này em lại không nghiêm túc sao?"

Anh đáp khẽ: "Không nghiêm túc thì thôi, anh nghiêm túc là được. Biết đâu vì thế mà em dần bị ảnh hưởng, rồi cũng nghiêm túc hơn."

Những lời này của anh không giống phong cách thường ngày, trong sự chân thành còn xen chút bất đắc dĩ vì bị cô "làm hư". Nghe xong, tim Trình Nghê khẽ rung động. Cô ngơ ngác nhìn anh, Triệu Nghiên Châu hỏi cô nhìn gì, Trình Nghê thành thật: "Nghe không giống anh sẽ nói mấy lời như thế."

Anh hỏi lại: "Vậy lời như thế nào mới giống anh?"

Trình Nghê suy nghĩ một hồi mà không trả lời được, bèn hỏi ngược: "Vậy bây giờ chúng ta tính là đang quen nhau đúng không?"

Anh nghiêm túc nhìn cô: "Chẳng lẽ em thấy không phải?"

Trình Nghê cười, vòng tay qua cổ anh, ngẩng đầu hôn nhẹ. Dù cô cao hơn nhiều bạn gái khác, nhưng vẫn thấp hơn anh một đoạn. Cô kéo cổ anh cúi xuống, cúi thấp thêm chút nữa, thấp đến khi cô ngẩng đầu là có thể chạm môi rồi hai người lại hôn. Cho đến khi Trình Nghê ngửi thấy mùi khét, cả hai mới giật mình dừng lại.

Ăn xong hoành thánh, Triệu Nghiên Châu rửa bát. Vì sáng mai Trình Nghê phải bay sớm nên không ở lại lâu. Anh đưa cô xuống lầu, cô nói anh dù sao cũng không lái xe được, thôi khỏi tiễn về tận nhà, nếu không thì lại bịn rịn không nỡ đi.

Triệu Nghiên Châu nói: "Vậy thử một lần đi."

Cô hỏi: "Thử gì?"

Anh đáp: "Xem đưa em xuống rồi, em có nỡ đi không. Hay chỉ nói miệng ngọt vậy thôi."

Anh đưa cô ra tận cổng khu. Con gái nói thì dễ nghe, nhưng xe vừa đến là chui lên ngay. Anh đứng bên đường nhìn theo, cô ngồi trong xe, qua cửa kính làm khẩu hình nói: "Nếu anh mở miệng bảo em ở lại, em có thể sẽ suy nghĩ một chút."

Anh quả thật đã định mở miệng, thì cô đã vẫy tay tạm biệt, ra hiệu cho tài xế lái xe. Anh chỉ biết lắc đầu, mỉm cười.

Trình Nghê ngồi trong xe, qua gương chiếu hậu nhìn bóng dáng đứng thẳng tắp của anh phía sau. Tài xế thấy vẻ mặt cô như có chút tiếc nuối, trêu: "Cô ơi, đang nhớ bạn trai à?"

Trình Nghê hỏi lại: "Trông mặt tôi giống vậy sao?"

Tài xế hơi ngẩn người, rồi cười: "Cô nói thế là đùa tôi rồi. Cô có nỡ hay không, trong lòng tự biết rõ nhất chứ."

Trình Nghê bật cười.

Về đến nhà, tắm xong bước ra, thời tiết dạo này nóng hơn, cô lười sấy tóc, chỉ ngồi ngoài ban công để gió tự hong khô tóc. Chợt nhớ đã lâu chưa gọi cho bà ngoại, cô bèn gọi điện qua.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối. Trình Nghê trò chuyện đôi câu, hỏi mẹ đang làm gì. Bà ngoại nói: "Mẹ con không có nhà đâu, hôm qua đã về Thanh Thị rồi. Bà tưởng thế nào mẹ con cũng báo với con một tiếng."

Cơn giận của Trình Nghê lập tức trào lên, nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh: "Mẹ đi lúc mấy giờ vậy ạ?"

"Sáng 9 giờ đi tàu rồi." Bà có vẻ sợ cô trách mẹ, liền nói thêm: "Mẹ con muốn đi thì cứ để bà ấy đi. Con cũng mặc kệ đi, bà ấy đâu còn trẻ, biết tự lo cho mình rồi."

Lần này Trình Thục Mi về quê là vì chuyện bị đánh, nhưng để bà ngoại khỏi lo, Trình Nghê không hề kể. Giờ cô cũng chẳng còn tâm trạng nói chuyện nữa, nói thêm vài câu rồi cúp máy.

Sau đó cô gọi cho mẹ, nhưng gọi hai cuộc đều không kết nối được. Cuối cùng, Trình Nghê chỉ gửi một tin nhắn: "Nếu mẹ có chuyện gì không hay xảy ra nữa thì đừng gọi cho con. Coi như con không có người mẹ này."

Gửi tin nhắn xong, Trình Nghê bỗng thấy mệt mỏi. Cô ném điện thoại sang một bên, tâm trạng vốn đang tốt bị mẹ làm cho rối bời.

Cô cầm điện thoại lên, bỗng rất muốn nghe giọng Triệu Nghiên Châu. Nhưng rồi lại gạt đi, thu tay về. Cô nghĩ, hai người mới chỉ vừa bắt đầu, mình cũng không nên quá nhiệt tình thì hơn.