Đêm đó sau khi Triệu Nghiên Châu rời đi, hôm sau anh không liên lạc với Trình Nghê, còn Trình Nghê cũng không chủ động tìm anh.
Cô cảm thấy, có lẽ hai người nên kết thúc như vậy thôi. Nghĩ cho cùng, nếu đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà xét, cô và Triệu Nghiên Châu đúng là không quá thích hợp từ việc cô từng giấu anh một số chuyện về quá khứ của Trình Thục Mi, cho tới sự khác biệt quá lớn giữa hoàn cảnh gia đình hai người.
Trình Nghê ngủ một giấc, dậy ăn chút gì đó, không có việc gì làm, liền bắt xe đến chỗ Tằng Trinh.
Vừa thấy cô đến, Tằng Trinh đã cười trêu chọc: "Trời ơi, mị lực của tôi lớn vậy sao? Hôm qua đến rồi, hôm nay lại đến, hiếm khi được nghỉ ngơi, sao không đi xem phim hẹn hò với bác sĩ Triệu?"
Trình Nghê nửa thật nửa đùa: "Xem phim gì nữa, tụi mình chắc sắp chia tay rồi."
Tằng Trinh giật mình: "Sao lại vậy?"
Trong phòng còn có dì chăm trẻ con, không tiện nói chuyện, Tằng Trinh liền kéo cô ra ban công nói chuyện riêng.
Trình Nghê kể sơ qua tình hình giữa hai người, Tằng Trinh nghe xong chỉ biết âm thầm lè lưỡi: "Trời ơi... Lúc trước chỉ nghĩ bác sĩ Triệu là người vừa đẹp trai, công việc tốt, nhân phẩm ổn, nhìn kiểu gì cũng là người có điều kiện tốt trên thị trường hôn nhân. Không ngờ ảnh lại là kiểu con nhà giàu thứ thiệt. Bình thường nhìn ảnh ăn mặc đơn giản như vậy, đúng là không đoán ra nổi."
Trình Nghê mỉm cười nhàn nhạt: "Anh ấy không ham hưởng thụ vật chất lắm, một cái áo mặc mấy năm cũng không sao."
Tằng Trinh: "Cho nên hồi tớ nằm viện, lần đầu tiên cậu nhìn thấy bác sĩ Triệu, đã biết được gia cảnh nhà ảnh rồi?"
Trình Nghê khẽ gật đầu.
Thật ra khi đó, Vu Dương từng nhắc đến bác sĩ Triệu với cô llà do cô chủ động hỏi.
Thời điểm bà ngoại cô nằm viện, Tiểu Chu bên tai cứ nhắc tới bác sĩ Triệu kia mãi. Vu Dương không nói chi tiết gì, chỉ bảo bác sĩ Triệu là con trai tổng giám đốc của tập đoàn y dược Huyền Châu.
Lúc đó Trình Nghê còn muốn hỏi thêm, nhưng Vu Dương lại không nói nữa, chỉ dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn cô, rồi đùa: "Em quen anh mà còn hỏi chuyện người đàn ông khác làm gì, không sợ anh ghen à?"
Nhưng lúc đó, Trình Nghê thật sự chưa có chút tình cảm nào với Triệu Nghiên Châu.
Tằng Trinh hỏi: "Vậy sau đó khi cậu chủ động theo đuổi anh ấy, điều kiện gia đình ảnh có phải là lý do chính không?"
Trình Nghê cũng không vòng vo: "Nếu nói không phải thì nghe như tớ đang cố tỏ ra trong sáng, vô tội. Thật ra khi đó, tớ cũng không nghĩ mình có thể thật sự ở bên anh ấy, dù sao nhìn anh ấy cũng khó theo đuổi lắm."
Muốn nói bắt đầu động lòng từ lúc nào, có lẽ là đêm hôm đó buổi tụ họp lớp cũ.
Trước khi ra khỏi nhà, cô nhận được cuộc gọi của Trình Thục Mi. Trong điện thoại, hai người lại cãi nhau. Tối đó cô uống khá nhiều tại buổi tụ họp, lúc đứng ven đường đợi xe, chính anh nói muốn đưa cô về.
Lúc ngồi trên xe anh, cô nhớ tới lời Trình Thục Mi đã nói trong điện thoại rằng cô nên nhân lúc còn trẻ tìm một người đàn ông tử tế để gả, đừng để sau này già rồi lại giống bà, còn phải đi nuôi "tiểu bạch kiểm"*.
(*) "Tiểu bạch kiểm" là cách nói mỉa mai, ý chỉ những người đàn ông chỉ biết hưởng thụ, sống dựa vào phụ nữ.
Trình Nghê vốn rất ghét một vài điểm ở Trình Thục Mi, nhưng cô không thể không thừa nhận trên người mình thật sự có vài nét giống với người phụ nữ ấy. Cô cũng sợ rằng, đến một ngày nào đó, bản thân sẽ rơi vào hoàn cảnh giống hệt Trình Thục Mi.
Nói cho cùng, là vì nội tâm của cô vẫn chưa đủ vững vàng.
Tằng Trinh hỏi: "Vậy bây giờ mày tính sao?"
Trình Nghê đáp: "Không tính gì hết. Việc này quyền chủ động là ở anh ấy, nếu anh ấy cảm thấy gượng ép thì thôi, cũng đành vậy."
Tằng Trinh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Bác sĩ Triệu nhìn qua cũng là người rõ ràng, biết nghĩ. Nếu ảnh thật sự để tâm chuyện này, thì chỉ có thể nói là vì ảnh quá thích mày, là thật lòng muốn nghiêm túc đi với mày đến cùng. Mày biết mà, đàn ông thường thực tế hơn phụ nữ ngay cả khi không yêu người đó, họ vẫn có thể kết hôn, sinh con. Tình yêu với họ chưa chắc là điều quan trọng nhất. Loại chuyện như vậy muốn cho qua thì cũng chẳng khó gì, bác sĩ Triệu nếu muốn làm ngơ thì cũng đã làm ngơ được rồi."
"Trên đời này, chuyện giữa đàn ông với đàn bà, ai mà chẳng biết mà vẫn giả vờ hồ đồ. Nếu như thật sự không quan tâm chút nào, thì mới là đáng sợ. Cho nên tao không nghĩ bác sĩ Triệu sẽ chia tay mày đâu."
Trình Nghê im lặng.
Lúc ấy Triệu Nghiên Châu vẫn đang bận túi bụi ở bệnh viện, đến uống ngụm nước còn chẳng có thời gian. Từ phòng phẫu thuật đi ra, anh vào thang máy đến khu Chấn Thương tầng năm, đi ngang qua trạm y tá, thấy mấy y tá đang tụm lại xem điện thoại gì đó, vừa thấy anh đi ngang qua, liền vội vàng cất điện thoại.
Anh cũng không để tâm, bước vào phòng trực ban. Đồng nghiệp trực ban tối nay đang cắm cúi xem điện thoại, thấy anh vào liền nói: "Cái thằng Vu Dương đó lại gây chuyện cho khoa mình rồi, lên hot search luôn rồi, mai chắc chủ nhiệm giận đến phát điên mất."
Triệu Nghiên Châu hỏi:"Chuyện gì?"
Đồng nghiệp đưa điện thoại cho anh:"Anh tự xem đi, làm bác sĩ mà cũng đủ kiểu, ngoài mặt thì đạo mạo, sau lưng thì chơi bời chẳng thiếu trò."
Triệu Nghiên Châu cúi đầu nhìn lướt qua. Có một cô gái đang đăng bài bóc phốt Vu Dương trên Weibo viết dài cả đoạn, nói Vu Dương, bác sĩ khoa chỉnh hình ở Bệnh viện số ba thành phố Du, ngoài việc bắt cá hai tay trong lúc đang yêu, còn lén quay video thân mật của bạn gái cũ.
Cô ta còn đăng vài tấm ảnh chụp màn hình từ video. Dù khuôn mặt các cô gái đều được làm mờ, nhưng ánh mắt Triệu Nghiên Châu dừng lại ở một bức: cô gái trong hình nằm úp trên giường, để lộ bờ lưng trắng nõn, bên vai trái có một nốt ruồi màu đen. Tấm ảnh này không giống ảnh chụp, mà như là cắt từ video.
Với sự quen thuộc của Triệu Nghiên Châu đối với cơ thể Trình Nghê, chỉ cần nhìn thoáng qua anh đã nhận ra người trong ảnh chính là cô.
Anh nhíu mày nhìn lượt chia sẻ của bài viết đã gần hai mươi nghìn lượt chia sẻ, và hơn năm nghìn bình luận, nhiều bình luận mang ý đồ khiếm nhã, đọc vào chỉ thấy tức giận.
Anh trả lại điện thoại cho đồng nghiệp rồi lập tức ra ngoài, gọi điện cho Vu Dương nhưng không bắt máy.
Sau đó anh gọi cho Dương Trác. Dương Trác có quen biết vài người trong giới truyền thông. Triệu Nghiên Châu hỏi anh ta có thể đè hot search xuống không. Dương Trác nói có thể, nhưng phải bỏ tiền.
Triệu Nghiên Châu bảo anh ta cứ lo làm đi, đồng thời nhờ tìm giúp thông tin liên lạc của người đăng bài.
Không đến nửa tiếng sau, Dương Trác gửi cho anh số điện thoại.
Triệu Nghiên Châu lập tức gọi cho người đó, nói rõ thân phận mình là bạn trai của cô gái trong một trong những bức ảnh, yêu cầu cô ta gỡ bỏ những hình ảnh không liên quan, nếu không sẽ khởi kiện vì xâm phạm quyền riêng tư cá nhân.
Cô gái đăng bài vốn cũng không cố tình, chỉ là muốn phơi bày thêm tội trạng của Vu Dương nên tiện tay đăng kèm vài ảnh. Khi bị hỏi có còn giữ video không, cô ấp úng hồi lâu, rồi nói sẽ không đăng nữa và sẽ xóa toàn bộ, đồng thời phản bác lại rằng người nên bị chất vấn là Vu Dương chứ không phải cô.
Triệu Nghiên Châu đáp rằng anh sẽ đi tìm Vu Dương, nhưng trước hết cần xác nhận cô ta xóa hết hình ảnh liên quan. Hai bên hẹn lát nữa gặp mặt để làm rõ. Kết thúc cuộc gọi, anh quay lại phòng trực ban, cởi áo blouse trắng, thay đồ rồi xuống lầu.
Ngày hôm sau, Vu Dương vẫn đến bệnh viện đi làm. Sau khi kiểm tra phòng xong, bị chủ nhiệm gọi vào văn phòng. Mặc dù chuyện hôm qua đã được áp khỏi top tìm kiếm, nhưng vẫn ảnh hưởng đến danh tiếng chung của bệnh viện, chủ nhiệm yêu cầu Vu Dương tạm thời bị đình chỉ công tác một thời gian.
Vu Dương từ văn phòng bước ra, trở lại phòng làm việc. Triệu Nghiên Châu nhìn hắn, lạnh nhạt nói: "Ra ngoài nói chuyện một lát?"
Tuy cùng làm trong một phòng, nhưng Vu Dương luôn cảm thấy lép vế trước Triệu Nghiên Châu dù là về chuyên môn hay nghiên cứu khoa học. Vì vậy, quan hệ giữa họ chỉ dừng lại ở mức đồng nghiệp bình thường.
Vì lát nữa còn có ca mổ, Triệu Nghiên Châu không đi xa, chỉ gọi hắn ra hành lang thoát hiểm để nói chuyện. Vu Dương lấy ra bao thuốc từ túi, rút một điếu đưa cho anh: "Hút một điếu cho dịu đã?"
Triệu Nghiên Châu đóng cửa hành lang lại, quay người, giơ tay định nhận, nhưng đột nhiên thu tay lại, đấm thẳng vào khóe miệng Vu Dương không hề báo trước.
Vu Dương bị đấm một cú lảo đảo, đưa tay lau khóe miệng máu đã rỉ ra. Hắn phì cười, nói: "Coi như cú này là tôi nợ anh."
Triệu Nghiên Châu nhìn hắn, giọng trầm xuống: "Những video đó đâu rồi?"
Vu Dương đáp: "Tôi xóa hết rồi."
Anh gật đầu, nhắc lại: "Tốt nhất là vậy."
Nói rồi anh xoay người định rời đi, Vu Dương bật lửa, rít một hơi thuốc, nhìn theo bóng lưng anh rồi cười đầy ẩn ý: "Trình Nghê chắc giỏi lắm nhỉ, trên giường cũng biết chiều đàn ông ghê. Cô gái kiểu đó, rất biết cách điều khiển đàn ông. Là đồng nghiệp với nhau, tôi khuyên anh một câu cô ta lúc còn chưa chia tay với tôi, đã bắt đầu hỏi thăm chuyện của anh rồi."
Triệu Nghiên Châu nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua Vu Dương một cái, không biểu lộ gì, lẳng lặng mở cửa rời đi.