Đã quyết định, Lạc Nam liền bắt tay vào việc.
Thăng cấp Thần Ma Chiến Giáp, thông qua đó tăng cường khả năng chống chịu và sự bền bỉ của nhục thân, để tiếp nhận số lượng lớn sức mạnh từ các thê tử cũng không thành vấn đề.
Không dài dòng, triệu hoán Khai Thần Đỉnh, Lạc Nam ném Thần Ma Chiến Giáp cùng Thần Binh của Quỷ Vực Chi Chủ là Phệ Linh Quỷ Mâu vào trong đó.
Lại tuyển ra những tài nguyên cao cấp nhất như phần rễ già nhất của Bất Tử Thụ, nhánh tre biến dị chất lượng nhất của Tre Cổ Việt làm nguyên liệu phụ.
Bá Chủ Quy Tắc triển khai, Thần Ma Chiến Giáp điên cuồng biến hoá, lột xác và thăng cấp.
Xét về thủ đoạn phòng ngự, Lạc Nam đã có Bất Hủ Thần Khu, Bất Hủ Bá Cực Thể, Bá Chủ Chiến Y và cả Quyền Năng Bá Chủ.
Nhưng từng ấy thật sự vẫn là chưa đủ, nhất là khi thông qua Tình Đạo Bá Quyết… hắn có thể chưởng khống lực lượng và sức mạnh của cả Hậu Cung cấp độ Bất Hủ, còn phải chấp chưởng Bá Hồng Kiếm trạng thái mạnh nhất,
Vậy nên, gia tăng cường độ nhục thân là việc quan trọng nhất vào lúc này.
Thần Ma Chiến Giáp được hắn cải tiến và thăng cấp, thoát khỏi phạm trù của một kiện áo giáp chỉ để khoác ngoài thân thể.
Thứ Lạc Nam muốn, là một bộ giáp có thể dung hợp vào nhục thân của mình, hoà quyện cùng da thịt theo cách hoàn hảo nhất mà không chỉ là “vật ngoại thân”.
Hắn muốn Thần Ma Chiến Giáp phải trở thành một bộ phận của mình, như tay như chân, như da như cốt, như một cơ thể thứ hai.
Với kinh nghiệm luyện chế và rèn đúc ra hàng loạt Thần Vật như Lạc Nam, việc đúc một kiện theo ý muốn của hắn không phải việc khó.
Không bao lâu sau, một bộ áo giáp đã hoàn thành, hiện ra trước mắt.
Nói là bộ giáp, thật ra thứ này mỏng như cánh ve, giống một bộ áo da trong suốt, bên trên có thêu một đoá Bỉ Ngạn Hoa nở rộ, mà linh trí của nó cũng đã có sẵn từ nữ khôi của Thần Ma Chiến Giáp từ trước, không cần phải thai nghén theo thời gian.
Không còn là Thần Ma Chiến Giáp, Lạc Nam gọi nó là Bỉ Ngạn Bá Khải.
Đồ chơi này có thể hoà cùng toàn thân thể chủ nhân, nhìn qua không có gì đặc biệt… nhưng thực chất lại cường hoá sức mạnh và khả năng chống chịu của toàn bộ cơ thể, từ nội tạng, xương cốt, máu huyết, kinh lạc…, phóng đại số lượng Đường Văn trong Bỉ Ngạn Hoa.
Lạc Nam không cần Bỉ Ngạn Bá Khải phải hoá thành khôi lỗi chiến đấu như Thần Ma Chiến Khôi trước đây, ngược lại nó đã kế thừa năng lực thôn phệ của Phệ Linh Quỷ Mâu, có thể thôn phệ lực lượng để tăng cường chiến lực cho chủ nhân, bao gồm lực lượng của đối thủ và cả lực lượng của các liên kết với chủ nhân.
Bất Hủ Công Pháp ứng với Bỉ Ngạn Bá Khải là Bỉ Ngạn Phệ Thần Quyết.
Môn công pháp này giúp người tu luyện thôn phệ lực lượng của kẻ thù, mượn nguồn lực lượng đó để gia tăng số lượng Đường Văn trong Bỉ Ngạn Hoa.
Muốn tu luyện và sử dụng Bỉ Ngạn Phệ Thần Quyết, bắt buộc phải dung nhập Bỉ Ngạn Bá Khải trên người.
Nhìn qua, nó như một hình xăm đoá hoa Bỉ Ngạn phủ kín phần lưng trần của Lạc Nam.
Nhờ có kiện Thần Vật này, hắn không cần tốn tài nguyên, vẫn có thể sở hữu càng ngày càng nhiều Đường Văn hơn.
Đương nhiên nếu công kích của địch mạnh đến mức phá vỡ được Bỉ Ngạn Bá Khải thì Bỉ Ngạn Phệ Thần Quyết sẽ trở nên vô dụng.
Lạc Nam ngẩng đầu nhìn trời, không thấy Chung Cực Giới Linh gọi tên Thần Vật vừa được tạo ra của mình.
Có vẻ như ở thời điểm này, việc thăng cấp pháp bảo trở thành Thần Vật đã không còn là chuyện hiếm lạ, dẫn đến Chung Cực Giới Linh không gọi tên như những lần trước nữa.
Lần đầu là sáng tạo lịch sử, lập nên kỳ tích, nhưng dần dần kỳ tích đã trở thành thứ quen thuộc.
Hắn cũng chẳng quá bận tâm, đi một chuyến Nam Cực đã đủ để hắn vui sướng.
Thần Mỹ, Quỷ Anh, Bỉ Ngạn Bá Khải và bảy kiện Bất Hủ Thần Vật khác.
Chỉ là từng này vẫn là chưa đủ, Lạc Nam vẫn muốn mạnh hơn.
Nữ chủ của Phật Đỉnh và Quỷ Đỉnh, hắn buộc phải lấy.
Thần Mỹ vào trong Thần Đỉnh, bắt đầu kết giao và làm quen với Thần Huyền Huân, Hoả Nhi, Quang Nhi, Ma Nhi chúng nữ…
Lạc Nam cưỡi lên lưng Bá Kỵ Long Mã, xuyên qua hư không… nhắm đến phía Tây mà xuất phát.
…
Tây Cực trước đây nổi danh với Thái Cổ Viện Trưởng là cường giả mạnh nhất…
Nhưng hầu như không ai biết, bên trong hư không ở khu vực này còn tồn tại các nhân vật đặc biệt.
Phật Đạo luôn là một trong những đạo nổi bật, có truyền thừa cổ xưa, lưu truyền qua nhiều thế hệ… sự cường đại là không thể bàn cãi.
Tịnh Độ Giới!
Một phương thế giới thần bí trôi nổi giữa hư không vô định, tách biệt với thế gian, chưa từng tham gia vào các trận chiến tranh đoạt tài nguyên hay đấu tranh nơi thế tục.
Tu sĩ ở Tịnh Độ Giới đa phần là Phật Tu, được hai vị Bất Hủ Cổ Phật dẫn dắt, Tứ Đại giai không, vô cầu vô ngã.
Đã từng Thần Không Liên Minh tìm đến mời gia nhập, Tịnh Độ Giới vẫn luôn chưa từng gật đầu.
Mà dù có là Hư Không Ưu Đàm, Minh Chủ cũng không thể thuyết phục được Tịnh Độ Giới.
Bởi lẽ chỉ riêng tồn tại đặc thù ở nơi này, đã có thể khiến cả Hư Không Ưu Đàm cũng phải thận trọng ba phần.
Trên một hòn đảo nhỏ có nước chảy mây trôi, thuỷ tú sơn kỳ, các loại động vật hoang dã tận hưởng không khí yên bình.
Nhìn vào trong đảo, ngươi thậm chí không nhận ra hòn đảo này toạ lạc trong hư không, mà tưởng rằng đó là nơi ẩn cư, lánh đời chốn điền viên của một vị thế ngoại cao nhân nào đó.
Bá Kỵ Long Mã thu liễm toàn bộ khí tức, Lạc Nam lặng lẽ xuất hiện trên hòn đảo này.
Hắn hướng về phía Tịnh Độ Giới cách hòn đảo không xa chắp tay, xem như chào hỏi.
Lúc này mới đi bộ qua khu rừng nhỏ, nhìn thấy một bóng lưng thướt tha đang ngồi giữa tiểu viện trên hồ.
“Bá Chủ… ngài đã đến!” Thanh âm thanh thuý vang lên, êm tai như tiếng chuông ngân giữa núi rừng hoang vắng.
Lạc Nam nhìn người mình muốn tìm…
Tóc dài nhẹ búi để lộ chiếc gáy ngọc ngà, bóng lưng thanh nhã xuất trần tách khỏi khói lửa chốn nhân gian, một thân tăng y đã cũ không che giấu được vẻ phong hoa tuyệt đại.
“Có vẻ nàng đã biết ta sẽ đến!” Lạc Nam mở lời.
“Không lâu trước, Thiên Cơ dò xét đến đảo nhỏ của bần ni… trong thiên cơ hoà cùng một loại Quy Tắc đầy bá đạo.” Nữ tử đứng lên, chậm rãi xoay người.
Hương thơm thanh mát lan toả không gian, một khuôn mặt trái xoan trắng nõn, không cần phấn vẫn khiến tuyết ghen tị, không cần son vẫn khiến hồng hoa phải tủi hờn, sự mộc mạc có thể khiến thiên nhiên cũng phải đố kỵ.
Hai mắt thanh tịnh như giếng cổ, chiều sâu trong đồng tử đen tuyền nhìn thấu hồng trần, đôi tay tinh tế thon thả nắm lấy tràng hạt gỗ, bình thản nhìn lấy nam nhân.
“Thiên Cơ mang theo Bá Quy… xem ra là một vị Bá Phi nào đó của ngài ra tay.” Nữ tử ôn tồn nói.
“Nàng biết ta đến, lại không rời đi…” Lạc Nam mỉm cười hỏi:
“Có phải nguyện ý cho ta một cơ hội?”
“Bá Chủ đã muốn tìm, chạy trốn không bằng đối mặt.” Nữ tử ưu nhã bước đến bên hồ.
Mỗi động tác, mỗi bước chân của nàng đều rất bình thường… lại khiến Lạc Nam cảm thấy sự siêu phàm thoát tục, không thể khinh nhờn dù chỉ một tia ý niệm.
Đã tu đến cảnh giới này, bậc cao nhân nào hắn cũng đã từng tiếp xúc qua… nhưng chỉ có nữ tử này mang đến loại cảm giác như vậy cho hắn.
Dường như lúc này nàng trực tiếp mở miệng từ chối, đuổi hắn rời đi… hắn cũng không chút trách cứ hay tức giận.
“Bần ni tuy rằng nương nhờ Tịnh Độ, lĩnh ngộ giáo lý… nhưng cũng tự tính ra bản thân vẫn chưa đứt đoạn trần duyên, trước khi triệt để cắt đứt, sẽ không bước chân vào Tịnh Độ Giới, ảnh hưởng đến chư tăng.” Nữ tử nhìn lấy hắn.
“Nàng muốn cưỡng ép cắt đứt, hay thân nhập vào duyên… trải nghiệm hồng trần?” Lạc Nam nghiêm túc hỏi.
“Bá Chủ đã cất công đến đây, chẳng lẽ cho ta cơ hội cắt đứt sao?” Nữ tử nhẹ chau mày.
“Ừm!” Lạc Nam chân thành gật đầu:
“Chúng ta không thù không oán, cũng không ân tình hay nợ nần… ta dựa vào đâu mà ép nàng theo ta?”
“Bất kể nàng lựa chọn thế nào, ta đều ủng hộ… chỉ trách chính mình vô duyên.”
Thần Mỹ theo hắn vì hắn cứu nàng khỏi sự giam cầm, Quỷ Anh theo hắn vì hắn có thể hoá giải tình huống hỗn loạn trong tâm trí.
Mà nữ tử trước mặt này, hắn không có lý do gì để cưỡng cầu, ngược lại thuận theo bản tâm, không nỡ dùng thực lực ép nàng.
“Mời ngồi!” Nữ tử lấy ra hai cái bồ đoàn đặt song song bên hồ.
Nàng ngồi khoanh chân, hắn tiến lại ngồi đối diện.
Hai người nhìn nhau, nữ tử nói khẽ: “Chúng ta luận đạo, trao đổi Phật Pháp… chỉ cần Bá Chủ thắng là được.”
“Ta không thắng nổi!” Lạc Nam bất đắc dĩ, thành thật đáp:
“Nàng ở nơi này thanh tu, đã nghe giảng đạo từ Tịnh Độ Giới vô số năm… ta tuy rằng có chút liên quan đến Phật Môn, nhưng còn kém xa lắm.”
“Hơn nữa với thiên tư vốn có của nàng, luận đạo với nàng là tự chuốc lấy mất mặt.”
Không phải hắn khiêm tốn, từng lời của hắn đều là thật…
Nữ tử trước mắt này, vốn là một đoá Tịnh Phật Liên Hoa… tạo hoá khai sinh cùng Phật, vốn đã có thiên phú kinh diễm về Đạo này.
Lạc Nam tuy có hiểu biết, nhưng muốn so với nàng thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Tịnh Nữ ánh mắt nhẹ gợn sóng, một đầu ngón tay điểm hướng đan điền hắn.
ONG!
Phật Đỉnh giống như thuộc về nàng, vậy mà được triệu hoán xuất hiện, còn rất thân thiết xoay tròn trong tay nàng.
“Tiểu nữ đi cùng ngài vậy!” Tịnh Nữ vuốt ve Phật Đỉnh.
Nàng kéo trâm cài, tóc búi cao xoả ra thả xuống tận eo… tràng hạt trong tay biến mất, một thân sa y cũng chuyển thành váy dài trắng thêu hoa.
Khí chất thay đổi đột ngột, cũng không còn xưng là “bần ni”.
Hiển nhiên đã quyết cùng “duyên” của mình nhập hồng trần.
“Tại sao?” Lạc Nam thất thần.
Vốn hắn đã chuẩn bị tâm lý sẽ bị từ chối rồi…
“Nếu vừa rồi Bá Chủ cùng ta luận đạo… dù thắng hay bại, ta cũng sẽ mời ngài rời đi!” Tịnh Nữ khẽ vuốt lọn tóc, đáp:
“Ngài bại, chứng tỏ sự cố chấp một cách vô lý, không tự biết mình biết ta… điều này không phù hợp tính cách.”
“Ngài thắng, chứng tỏ ta quá kém cõi, ở lĩnh vực tinh thông nhất cũng thua ngài… không thể giúp được gì cho ngài sau này, sao dám theo phò tá?”
“Sự chân thành của ngài mới là đáp án ta mong muốn!”
“Hoá ra là vậy!” Lạc Nam bừng tỉnh đại ngộ, nhất thời vui mừng hớn hở.
Không ngờ sự thành thật, tuỳ tâm sở dục, có sao nói vậy của mình lại lọt được vào pháp nhãn của Tịnh Phật Liên Hoa.
Hắn nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, cười đầy vui vẻ:
“Tương lai sau này, mong được nàng chiếu cố nhiều hơn.”
Tịnh Nữ chưa từng tiếp xúc gần gũi với ai, làm sao quen cho hắn nắm tay như vậy?
Nàng đỏ mặt rút tay lại, trừng mắt cảnh cáo hắn một cái.
Nắm lấy Phật Đỉnh trong tay, hướng về phía Tịnh Độ Giới cúi thấp đầu, trong trẻo lên tiếng:
“Tịnh Nữ vĩnh viễn ghi nhớ ân tình dạy bảo của các thầy, sợi dây hồng trần duyên của ta không đứt, ngược lại càng thắt chặt hơn rồi.”
Lạc Nam nghe vậy lại nắm tay nàng, như muốn kéo chặt duyên phàm tục của nàng, mãi mãi cũng không thả.
Tịnh Nữ bực bội giẫm chân hắn một cái… Lạc Nam lúc này mới chịu buông tay.
“Không sao cả, Tịnh Độ Giới không ngại có một tục gia đệ tử hành tẩu bên ngoài.” Một thanh âm ôn hoà, như gần như xa đáp lại:
“Tuy rằng con lĩnh ngộ một thân tuyệt kỹ và giáo lý của chúng ta, nhưng vẫn có thể sống một đời người thường, kết hôn, dùng những gì đã học được phổ độ chúng sinh, trừ gian diệt ác.”
“Cẩn tuân!” Tịnh Nữ cảm kích bái tạ.
Lạc Nam lại cảm giác được có mấy luồng khí tức không yếu quét đến thân thể mình, thanh âm truyền vào tai hắn:
“Bá Chủ rất cường đại, nhưng nếu ngài để Tịnh Nhi chịu uỷ khuất, Tịnh Độ Giới dù không vướng vào tranh đấu… vẫn sẽ nỗ lực khiến ngài trả giá thật nhiều.”
Hắn không dám xem thường, lập tức chắp tay hồi đáp:
“Ta ở đây cam đoan, sẽ vĩnh viễn giống như hôm nay, dùng thành tâm đối đãi Tịnh Nhi!”
“Dù ngày sau huyết vũ tinh vân… cũng sẽ né khỏi phạm vi Tịnh Độ Giới, tuyệt không để bất cứ chuyện gì liên quan đến ta gây phiền toái đến các vị.”
Có vẻ chấp nhận lời hứa của hắn, thanh âm kia lại nhàn nhạt vang lên:
“Các ngươi có thể đi rồi!”
Vừa dứt tiếng, hòn đảo nhỏ xung quanh bỗng nhiên biến mất vô ảnh vô tung.
Mà Lạc Nam cùng Tịnh Nữ lại đang đứng giữa hư không vô tận, thậm chí không tìm thấy Tịnh Độ Giới.
Rõ ràng, Tịnh Độ Giới đã rời khỏi vị trí ban đầu, mang theo cả hòn đảo đó…
“Thế giới bí ẩn này là một kiện Bất Hủ Thần Vật, hơn nữa còn rất mạnh.” Lạc Nam cảm thán:
“Khả năng viễn độn không thua gì Bất Hủ Thần Tháp.”
Tịnh Nữ nhìn hắn, nàng từ đầu đến cuối vẫn luôn thong dong, không có chút thẹn thùng, khẩn trương hay dựa dẫm, ỷ lại.
Lạc Nam vuốt nhẹ tóc nàng, mỉm cười nói: “Vừa rồi tiền bối trong Tịnh Độ Giới đã nói nàng có thể kết hôn, lập gia đình… ta có phải kiếm lời lớn rồi?”
“Sao không phải là ta kiếm lời?” Tịnh Nữ khẽ cười nói:
“Từ lúc chàng từ tốn đặt chân lên đảo, cho đến khi chúng ta trò chuyện… chàng chưa từng xưng một tiếng “bổn toạ” nào với ta.”
Dù chỉ là một điểm rất nhỏ, rất nhỏ… nhưng nàng đã hài lòng với chữ “duyên” này ngay khi hắn mở miệng.
Ngược lại chỉ cần để nàng cảm giác được một chút thái độ bề trên, một chút cao cao tại thượng phát ra từ hắn.
Có lẽ kết quả đã khác…