Con Đường Bá Chủ

Chương 3698: LẠI MỞ GIỚI BÍCH!



Vô Danh Bí Cảnh từ nay không còn tồn tại…

Năm vị Cảnh Chủ lần lượt mang theo môn đồ của mình tách ra, theo chủ công mà mỗi người lựa chọn.

Sau ngày hôm nay, dù tương lai kết quả có như thế nào… quan hệ của năm vị Cảnh Chủ đã không thể quay lại như trước.

Đã nhận chủ, vậy phải hết mình vì chủ.

Lạc Nam trợ giúp hai vị phu nhân thu dọn, tự nhiên cũng nhận thức đệ tử của hai nàng.

“Đến, vào hàng!” Hắn cười tủm tỉm nói:

“Xếp thành hàng, sư công cho các ngươi phát lễ vật, từ hôm nay trở đi sẽ là đệ tử tinh anh của Bá Việt Tông ta.”

“Tuyệt vời!” Đám người vui vẻ đến nhảy cẩng.

Với thân phận đệ tử của Khai Thiên Sinh Linh cấp Bất Hủ, hầu hết vật phẩm trên thế gian này đều không được bọn hắn để vào mắt.

Nhưng sư công chính là Bá Chủ nha, là nhân vật truyền kỳ, được xưng là đệ nhất cường giả đương thời, nội tình cùng vốn liếng hùng hậu.

Lễ vật của hắn sẽ tầm thường sao?

Thế là cả đám nhanh chóng xếp hàng trước mặt Lạc Nam.

Số lượng không nhiều, tính luôn cả Na Tra thì có tất cả năm vị.

“Xin ra mắt sư công, tiểu nữ là Chỉ Như… đại đệ tử của Dao Vân sư phụ!” Một thiếu nữ mặc váy dài thước tha ôn nhu hành lễ, khí chất phiêu nhiên như tiên tử không nhiễm bụi trần, lại toả ra vài luồng khí tức lạnh lẽo.

Lạc Nam gật đầu, có thể nhìn ra Chỉ Như không phải nhân loại, nàng là một đoá Thiên Cổ Tuyết Lan hoá hình.

“Lễ vật thích hợp nhất với ngươi chính là đột phá Bất Hủ.” Lạc Nam cười nói.

“Hít!” Chỉ Như đám người toàn thân chấn động, mà Dao Vân và Viêm Hậu cũng sửng sốt nhìn lấy hắn.

Chẳng lẽ tên này giàu đến mức lễ gặp mặt là tặng Bất Hủ Thần Vật?

“Khụ, các ngươi hiểu lầm!” Lạc Nam ho khan một tiếng, giải thích:

“Tông môn có một Thần Vật gọi là Thần Nông Đan Cảnh, trong đó có thể bồi dưỡng Thiên Tài Địa Bảo đến cấp Bất Hủ.”

Mọi người lúc này mới hiểu ra, Chỉ Như vốn là Thiên Cổ Tuyết Lan… xem như một loại tài nguyên cao cấp, có thể tận dụng Thần Nông Đan Cảnh để trở thành Bất Hủ mà không cần đến Thần Vật.

“Thủ đoạn không đơn giản nha, ngay cả Thần Nông Đan Cảnh của Dược Đan Cổ Thần cũng vào tay chàng.” Viêm Hậu cảm thán không thôi:

“Năm đó ta tìm kiếm vạn năm, cũng không có được manh mối.”

Lạc Nam vuốt cằm, với tư lịch xa xưa của Viêm Hậu… nhận thức được Dược Đan Cổ Thần cũng không phải chuyện gì lạ.

“Đội ơn sư công thành toàn!” Chỉ Như kích động vô cùng.

Dù không phải dùng Thần Vật để đột phá, nhưng bất kể là dùng biện pháp gì, trở thành Bất Hủ Thần cũng đã là cơ duyên lớn nhất, nàng không dám cầu thêm.

Sau Chỉ Như, đến lượt một thiếu nữ mặc thất thải cung trang, diện mạo lãnh diễm, khí chất cao quý như công chúa ưu nhã thi lễ:

“Tiểu nữ là Khổng Huyên, vốn là toạ kỵ của Dao Vân sư tôn, tham kiến sư công.”

Lạc Nam quan sát bằng Cấm Kỵ Bá Nhãn, nhận ra bản thể của Khổng Huyên là Khổng Tước Thượng Cổ, liền lấy ra một quả Hồng Mông Tổ Hồ Lô và một bình Bất Hủ Huyết Dịch.

Trong nháy mắt, Khổng Huyên chỉ cảm thấy huyết mạch toàn thân sục sôi, bất kể là quả Hồ Lô hay bình huyết dịch kia đều có thể giúp mình lột xác mạnh mẽ, thiên phú và thực lực cường đại hơn ít nhất vài bậc.

“Đồ nhi sẽ không làm sư công và sư tôn thất vọng.” Khổng Huyên đè nén cảm xúc thất thố, trịnh trọng tiếp nhận lễ vật.

Thấy hai nữ đồ đệ đều có chỗ tốt lớn như vậy từ nam nhân, Dao Vân cũng tự hào mỉm cười, ánh mắt nhìn hắn hiện lên một chút ôn nhu.

“Hừ!” Viêm Hậu yêu kiều hừ một tiếng.

So với Dao Vân thì nàng có đến ba vị đồ đệ, để xem tên này sẽ lấy ra lễ vật gì.

Hai thiếu nữ diện mạo thanh tú, khí chất rung động lòng người, vẻ ngoài giống y như đúc bước đến.

Vừa nhìn đã biết là tỷ muội sinh đôi.

Trong đó một người mặc lục y, tóc dài như thác xuống tận eo… một người khoác hồng y, tóc cắt ngắn ngang bờ vai.

“Chúng ta là Viêm Đan Đan và Viêm Đồng Đồng, xin ra mắt sư công!” Hai nữ đồng thanh nói.

Lạc Nam híp mắt quan sát, từ trên thân Viêm Đan Đan ngửi thấy hương vị thiên tài địa bảo và đan dược, từ trên thân Viêm Đồng Đồng cảm nhận được khí tức hoả nhiệt từ các loại vũ khí, pháp bảo sau khi luyện chế.

“Luyện Đan Sư và Luyện Khí Sư sao?” Hắn cười hỏi.

“Đúng vậy thưa sư công!” Viêm Đan Đan hơi rụt rè, gò má hồng hồng nói:

“Ta là tỷ tỷ.”

“Ta là muội muội, Luyện Khí Sư.” Viêm Đồng Đồng bạo dạng hơn nhiều, hai mắt toả sáng nhìn hắn nói:

“Sư công chính là thần tượng của ta và sư tôn đó!”

“Không được nói bậy!” Viêm Hậu sắc mặt đỏ bừng, thân ảnh như hoả diễm lao vọt đến, bịt kín miệng Viêm Đồng Đồng.

“Ô ô ô…” Viêm Đồng Đồng ú ớ nói:

“Sư công sáng tạo ra phương pháp luyện khí Bất Hủ…”

“Câm miệng!” Viêm Hậu trực tiếp lấy một quả táo nhét vào miệng đồ đệ.

Ánh mắt Lạc Nam trở nên cổ quái, khoé miệng lại nhịn không được cười tà.

Hắn đưa tay nâng cằm Viêm Hậu lên, trêu tức nói: “Hoá ra là người hôm mộ của ta, trước đó là ai diễn lãnh diễm kiêu ngạo? cũng rất nhập vai nha.”

“Đừng nghe nha đầu này nói xàm, hừ!” Viêm Hậu ngạo kiều ngẩng đầu ưởn ngực:

“Luyện Khí hay Luyện Đan chỉ là chút niềm vui nhỏ của bổn Hậu, không đáng giá quan tâm.”

Dao Vân âm thầm buồn cười, lẩm bẩm nói: “Vậy mà thu hai đồ đệ đầu lại dạy Luyện Đan cùng Luyện Khí, đến tiểu Na Tra mới chuyển sang dạy chiến đấu.”

Na Tra cái gì cũng không nghe, cái gì cũng không thấy, ngửa đầu nhìn trời, cúi đầu nhìn đất.

“Các ngươi phản rồi!” Viêm Hậu chỉ hận không thể độn thổ.

Lạc Nam giả vờ nghiêm túc, lấy ra hai túi lễ vật nói:

“Đây là tài nguyên Luyện Đan và Luyện Khí, sư công tặng cho các ngươi.”

“Cảm tạ sư công!” Hai nữ cung kính tiếp nhận, vừa mới quét thần thức thoáng qua, sắc mặt vô cùng khiếp sợ.

Mà nhịp tim của các nàng, rõ ràng đang đập thình thịch.

“Có gì thế?” Viêm Hậu hiếu kỳ, thử thăm dò một chút.

Nhất thời liếm liếm bờ môi, ra vẻ đứng đắn đàng hoàng nói: “Sư công các ngươi có lòng rồi, giao cho vi sư giữ hộ đi!”

Hai tỷ muội lập tức đem túi giấu ra phía sau, giữ khoảng cách an toàn với Viêm Hậu.

Nói đùa sao? Sư công ra tay quá kinh khủng, tặng đan dược cấp Bất Hủ và các loại nguyên liệu luyện khí đến từ Mệnh Thiên Nguyên Chủng quý giá, chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.

Nếu giao cho sư tôn “cất hộ”, sợ rằng mình không có ngày lấy về được.

Lạc Nam vừa bực mình vừa buồn cười liếc nhìn Viêm Hậu: “Nếu nàng thích thì bao nhiêu cũng có, không cần ngấp nghé của đồ nhi.”

“Ai nói ta tham lam?” Viêm Hậu vội vàng phủ nhận:

“Hai nàng còn nhỏ, giữ đồ quá quý trọng sẽ gặp nguy hiểm, bổn Hậu chỉ có ý tốt.”

“Các nàng đều sẽ được chuyển đến Bá Việt Tông, sẽ không có kẻ đui mù nào dám ra tay cướp đoạt.” Lạc Nam hừ một tiếng.

“Sư công vạn tuế!” Viêm Đan Đan và Viêm Đồng Đồng núp ở sau lưng hắn, nhìn Viêm Hậu lè lưỡi.

“Các ngươi…” Viêm Hậu khó thở:

“Vi sư nuôi dưỡng các ngươi bao nhiêu năm, chỉ mới một ngày đã phản hết.”

“Đừng làm rộn!” Lạc Nam trừng mắt nhìn nàng, lại ném cho Na Tra một viên Bất Hủ Hoả Long Châu, thích hợp với Đạo mà hắn tu luyện, còn có thể tăng cường chiến lực trên diện rộng.

Chẳng hạn như dùng Long Giáp bảo vệ cơ thể bằng củ sen của hắn.

“Đa tạ sư công!” Na Tra cuồng nhiệt đổi cách xưng hô.

Ai bảo lão đại của mình đã trở thành nam nhân của sư tôn chứ?

“Ra tay hào phóng thật!” Dao Vân than thở.

Những lễ vật hắn lấy ra, ngay cả Bất Hủ Thần cũng phải động tâm, vậy mà chỉ để tặng cho các đồ đệ.

Chẳng trách Viêm Đan Đan và Viêm Đồng Đồng trong nháy mắt đã đem sư tôn bán đi.

“Được rồi, các ngươi trở về tông môn!” Lạc Nam kích phát một toà Truyền Tống Trận đến Đông Nam cho năm vị đệ tử.

“Chúng ta đi đâu?” Viêm Hậu mong chờ hỏi.

“Trộm đồ của Âm Gian!” Lạc Nam nở nụ cười quỷ dị.

Thoáng chốc, ánh mắt hai nữ đã sáng ngời.

Hồng Mông Đỉnh được triệu hoán.

Dao Vân hiểu ý, không có chút do dự nào… trực tiếp thả người vào bên trong.

VÙ VÙ VÙ…

Bất Hủ Diễn Sinh Kinh vận chuyển, bắt đầu điên cuồng luyện hoá chính bản thân nàng, biến nàng thành một thể với Hồng Mông Đỉnh.

Đúng như Lạc Nam dự đoán, sự tương thích của Dao Vân và Hồng Mông Đỉnh đạt đến mức hoàn hảo.

Đơn giản vì Hồng Mông Chi Lực là lực lượng sơ khai do trời đất tạo ra, mà Dao Vân cũng là đám mây đầu tiên do khai thiên lập địa mà thành.

Có cùng căn nguyên, có cùng gốc gác…

Khi tu vi Bất Hủ của Dao Vân trở thành sức mạnh của Lạc Nam, Hồng Mông Đỉnh biến lớn hơn gấp đôi, Hồng Mông Thần Văn gia tăng hơn gấp hai lần.

Hiển nhiên khi thi triển Hồng Mông Diễn Đạo, số lượng chủng tộc, thể chất mà Lạc Nam triệu hoán ra chiến đấu cũng sẽ nhiều hơn, cường đại hơn.

Thậm chí số ít có thể đạt đến cấp Bất Hủ.

“Thế nào? hoà làm một với tỷ tỷ có thoải mái không?” Viêm Hậu cố tình nháy mắt hỏi, trong mắt hiện lên vẻ ẩn ý.

“Hắc hắc!” Lạc Nam cười xấu xa, đưa tay véo véo gò má nàng:

“Đừng có dùng chút thủ đoạn khiêu khích đó mà trêu chọc ta, hiểu chưa người hâm mộ?”

“Phi!” Viêm Hậu phồng má nói:

“Đừng ảo tưởng, ai thèm hâm mộ ngươi?”

“Vậy sao viền tai đỏ vậy?” Lạc Nam tủm tỉm hỏi.

“Ta là lửa, da đương nhiên đỏ!” Viêm Hậu dùng mọi cách phủ nhận.

Vô Danh Bí Cảnh được Thuỷ Hàn và Cổ Phong mang theo Minh Chủ.

Lôi Uy cũng không cam lòng trừng trừng Lạc Nam, cùng với Cấm Chủ rời khỏi.

“Ngươi trừng ai?” Lạc Nam nói thẳng:

“Nếu không có Dao Vân cầu tình, ai cũng không cứu được ngươi.”

Lôi Uy toàn thân run rẩy, lại bị Cấm Chủ cưỡng ép nắm đi.



Vẫn còn Địa Ngục Đỉnh, Lạc Nam cần tìm thêm một vị nữ chủ.

“Mang theo Âm Dương Lệnh vào Âm Gian, liệu có bị Phong Đô Ngục Đế đánh hơi không?” Viêm Hậu tò mò hỏi.

“Haha, chúng ta chỉ trộm đồ của Âm Gian, lại không vào!” Lạc Nam ra vẻ thần bí.

“Lấy đồ của Âm Gian nhưng không vào Âm Gian?” Viêm Hậu chẳng hiểu ra sao.

“Chút nữa nàng sẽ biết.” Lạc Nam ra vẻ bí hiểm.

“Ra vẻ thần bí!” Viêm Hậu bĩu môi, lại vô cùng tò mò.

Mà ở trong đan điền, Dao Vân cũng đang được Thần Huyền Huân dẫn dắt kết giao cùng các tỷ muội, đặc biệt là Thần Mỹ, Tịnh Nữ.

Về phần Quỷ Anh, đã được Hồn Nguyệt Ánh thuyết phục, chấp nhận điều trị, đang trong quá trình khôi phục linh hồn trọn vẹn.

Mấy tháng thời gian sau, Lạc Nam dẫn theo các vị phu nhân đi dạo chơi thiên hạ…

Giả trang thành tu sĩ bình thường, đến các thành trì phồn hoa tận hưởng không khí, lại đến các vùng có cảnh đẹp nổi danh ngắm nhìn thiên nhiên…

Các nàng Thần Mỹ, Dao Vân, Tịnh Nữ đều cho rằng hắn muốn bồi dưỡng tình cảm.

Chỉ là Lạc Nam vẫn đang chờ ngày rằm tháng bảy trong năm, thời cơ chưa đến, nhân tiện cùng với các nàng kéo gần khoảng cách.

Mà trong lúc đó, Quỷ Anh đã triệt để hồi phục.

Từ một tia tàn hồn và lý trí yếu ớt còn đọng lại trong cơ thể hỗn loạn, nay đã có được linh hồn hoàn chỉnh, sở hữu toàn bộ thủ đoạn chiến đấu của Quỷ Vực.

Đứng trước mặt Lạc Nam, Quỷ Anh dùng nghi thức long trọng nhất của Quỷ Tộc phát ra lời thề:

“Chủ nhân ban cho tân sinh, từ thời khắc này… Anh Nhi nguyện ý hầu hạ ngài vĩnh thế.”

“Đừng nặng nề như vậy.” Lạc Nam đưa tay xoa xoa đầu nhỏ của nàng, trêu chọc hai cái sừng xinh xắn, mỉm cười nói:

“Ở chỗ của ta vẫn có Quỷ Tộc, bọn họ đều rất tốt, Anh Nhi sẽ không cô đơn đâu.”

Tuy rằng Quỷ Vực đã bị diệt, nhưng trong Hậu Cung có các lão bà Quỷ, trong Nguyên Giới vẫn còn Quỷ Tộc.

Quỷ Anh không phải là nữ quỷ cô độc.

Đã từng tuyệt vọng đến mức muốn được giải thoát, Quỷ Anh cảm thấy một tia nắng ấm áp xé toạc màn đêm.

Được tự do tự tại dạo chơi, được là chính bản thân mình, không phải nơm nớp lo sợ cơ thể trở thành vật chứa đựng linh hồn và lực lượng của những lão quái vật.

“Nếu nàng muốn, ta có thể xoá đi phần ký ức đáng quên đó.” Lạc Nam đề nghị:

“Để nàng trở thành một Anh Nhi hồn nhiên, thuần khiết và vui tươi.”

“Không.” Quỷ Anh nghiêm túc lắc đầu:

“Anh Nhi muốn ghi nhớ phần ký ức đen tối đó để càng trân trọng cuộc sống mới này.”

Nói xong, nàng thả người hoà vào Quỷ Đỉnh.

ẦM ẦM ẦM…

Bất Hủ Diễn Sinh Kinh lập tức vận chuyển.

Quỷ Đỉnh biến lớn, càng thêm sống động, lượng Quỷ Văn cuồn cuộn gia tăng.

Mà vô số thủ đoạn và truyền thừa của Quỷ Tộc cũng như thác lũ xông thẳng vào đầu Lạc Nam.

Ngược lại, Quỷ Anh và Thần Mỹ cũng được truyền tải công pháp Quỷ Thần Bá Điển.

Một ngày này, trời vào đêm…

Giữa chốn núi rừng hoang sơ tại Đông Bắc, âm thịnh dương suy…

Ràm tháng bảy… trăng tròn treo cao, nhiệt độ dần hạ thấp.

Lạc Nam tự mình lập xuống Tụ Âm Thần Trận, dùng Địa Ngục Đỉnh rót vào Âm Lực cuộn trào, dùng Tà Mỹ Hồn Đồ cung cấp Âm Khí tinh thuần nhất.

Dẫn dụ Giới Bích!