Thập Nhị Bá Hậu đã lập…
Bất quá muốn phong Hậu, cần có được vị trí tương xứng.
Lạc Nam không để các lão bà thất vọng, trực tiếp bắt tay vào thiết kế, thăng cấp Bá Chủ Chi Thành.
Lần thăng cấp này, không chỉ để gia tăng chiến lực của hắn hay Bá Hậu, mà tất cả Bá Phi cũng phải được hưởng lợi.
Với ngộ tính và khả năng sáng tạo của Lạc Nam, ý tưởng vốn không hề thiếu.
Bản thân hắn đã có 108 thanh Bá Chủ Chiến Kỳ để bành trướng Bá Chủ Lãnh Địa, từ đó có ưu thế tuyệt đối trong Lãnh Địa của mình.
Nhưng khi hắn điều động 108 thanh Chiến Kỳ hộ thể, hoặc thi triển Đạo Bá Kinh dẫn động Bá Kỳ Tru Thiên Trận, chúng nữ sẽ mất đi Lãnh Địa hậu thuẫn.
Thế nên, Lạc Nam sau khi cân nhắc… liền đem Bá Chủ Chi Thành và hai kiện Bất Hủ Thần Vật làm nguyên liệu ném vào trong Khai Thần Đỉnh.
“Dùng đến tận hai kiện Thần Vật, phu quân muốn chơi lớn sao?” Mấy vị phu nhân vô cùng hứng thú.
“Ừm!” Lạc Nam cười nói:
“Một kiện để gia tăng số Hậu, một kiện để luyện Chiến Kỳ cho các nàng.”
“Bọn thiếp cũng muốn tham gia!” Mấy vị Luyện Khí Sư, Ái Tâm, Viêm Hậu, Thái Diễm tiến đến hỗ trợ hắn.
“Không thành vấn đề!” Lạc Nam gật đầu.
Thông qua liên kết giữa Tình Đạo Bá Quyết, hắn và các nàng đều hiểu ý của nhau chỉ với một ý niệm, không sợ giẫm chân nhau, ngược lại còn đẩy nhanh tốc độ luyện khí.
Theo hai loại thần vật được dùng làm nguyên liệu, hai luồng Ý Chí hoà vào Bá Chủ Chi Thành, giống như ba kiện Thần Vật dung hợp thành một, phát huy tối đa sức mạnh của Bá Chủ Chi Thành.
Dưới sự thao túng của Bá Chủ Quy Tắc trong Khai Thần Đỉnh… mọi thứ đều vận hành hoàn hảo.
Tâm huyết đổ vào lần này rất lớn, Lạc Nam và mấy vị Luyện Khí Sư vô cùng chăm chú và tỉ mỉ.
Dù có Gia Tốc Trận hỗ trợ, quá trình này vẫn mất gần hai năm thời gian thực.
Trước sự chờ mong của chúng nữ, Bá Chủ Chi Thành lại một lần nữa giáng lâm.
Từng đôi mắt đẹp to tròn quan sát, rất nhanh đã phát hiện sự khác biệt trên toà thành này.
Bá Vũ Điện vẫn là chủ điện trên Bá Thành, chỉ là ở hai bên trái phải của Bá Vũ Điện đã xuất hiện thêm hai dạng kiến trúc đặc thù.
Một bên kiến trúc giống hệt Bá Chủ Thần Đình ngày trước, uy nghiêm, bá khí vô song, được khắc ba chữ Bá Thần Đình như rồng bay phượng múa, rộng lớn mênh mông.
Trên Bá Thần Đình có Bá Toạ của Bá Chủ ở vị trí cao nhất, mỗi bên Bá Toạ là 6 Hậu Toạ, tổng cộng là 12 Hậu Toạ.
Trong khi đó, toàn bộ Phi Toạ thì hình thành vòng cung ở xung quanh Bá Toạ và Hậu Toạ, thuộc về các vị Bá Phi.
Ở dưới thấp hơn một bậc chính là Thiếu Bá Toạ, thuộc về các vị Công Chúa và hậu duệ của Bá Chủ.
Dưới nữa là thuộc về Trưởng Lão Toạ, Hộ Pháp, Thống Soái… các chức vụ.
Cuối cùng còn có các pho tượng đại diện cho Thần Thú Hộ Thành, giúp Hỗn Độn Thú và Bá Kỵ Long Mã cũng có thể gia tăng chiến lực ở trong phạm vi Lãnh Địa.
Còn kiến trúc thứ hai lại là một toà Bá Chiến Đài.
Bên trên Chiến Đài cắm 12 thanh Bá Hậu Chiến Kỳ và mấy trăm thanh Bá Phi Chiến Kỳ, khí phách không cách nào hình dung.
108 thanh Bá Chủ Chiến Kỳ của Lạc Nam thì cắm ở xung quanh tường thành.
“Bá Thần Đình và Bá Chiến Đài, thật ngầu!” Từng khuôn mặt tuyệt mỹ bao trùm bởi sự cuồng nhiệt.
“Bá Thần Đình có thể chứa Linh Hồn Bổn Nguyên của tất cả thành viên.” Ái Tâm hưng phấn nói:
“Dù bản thể ở bên ngoài chết đi, chỉ cần Bá Thần Đình còn tồn tại, tất cả sẽ có thể thông qua nơi này hồi sinh.”
“Trời ạ!” Mọi người cả kinh.
Tuy rằng thủ đoạn hồi sinh trước đây không hề ít, nhưng hồi sinh cường giả cấp Bất Hủ là khái niệm hoàn toàn khác biệt.
Hơn nữa dù bị đánh vỡ tất cả, thậm chí là thần hồn câu diệt, chỉ cần Bá Chủ Chi Thành vẫn còn, bất kể là Bá Phi hay Bá Lão… đều được cơ hội sống lại.
“Hồi sinh là chắc chắn, nhưng Bất Hủ Thần Vật hay chiến lợi phẩm bị lấy mất cũng không thể trở lại.” Lạc Nam cười:
“Chỉ có thể giữ mạng thôi.”
Mọi người nghe vậy mới bình tĩnh trở lại, cũng chẳng ai muốn bị diệt để hồi sinh từ Bá Thần Đình cả.
“Bá Thần Đình là nơi củng cố địa vị Bá Phi, Bá Hậu, Thiếu Bá…” Lạc Nam nói:
“Quyết định số lượng Bá Hậu là 12, những vị trí khác không giới hạn.”
“Vậy còn Bá Chiến Đài?” Võ Tam Nương nhịn không được hỏi.
“Bá Chiến Đài là nơi chứa đựng Chiến Kỳ của các tỷ muội chúng ta.” Thái Diễm giải thích:
“Mỗi người chỉ cần mang theo một thanh Chiến Kỳ bên người, bất cứ nơi nào cũng có thể câu thông với Bá Chủ Lãnh Địa.”
“Lợi hại!” Chúng nữ mắt đẹp toả sáng.
Lạc Nam gật gù, những thanh Chiến Kỳ này giống như cột phát sóng của Bá Chủ Lãnh Địa vậy.
Điều này đồng nghĩa dù các nàng không ở gần Bá Chủ Chi Thành, nhưng chỉ cần mang theo một thanh Chiến Kỳ ứng với vị trí của mình, các nàng sẽ nhận được ưu thế như ở trong Bá Chủ Lãnh Địa.
Không bị hoàn cảnh đặc biệt như trong Giới Bích áp chế, không bị Bất Hủ Thần Vật như Càn Khôn Kỳ Bàn áp chế, ngược lại chiến lực còn tăng lên.
“Vậy bọn thiếp cứ cho Chiến Kỳ của mình vào Tình Đỉnh là được rồi!” Côn Minh Nguyệt cười khẽ.
“Điểm mạnh nhất của Bá Chiến Đài là công pháp đi kèm!” Lạc Nam nhún vai:
“Nó là Bá Nữ Kinh, tương tự như Đạo Bá Kinh của ta… nhưng cần các nàng hợp lực thi triển.”
“Oa!” Vương Y Vận kích động nói:
“Bọn thiếp có thể phối hợp thi triển Bá Kỳ Tru Thiên Trận?”
“Không sai!” Lạc Nam ra vẻ bí hiểm:
“Mà một khi Chiến Kỳ của các nàng và Chiến Kỳ của ta ở gần, chúng có thể cộng hưởng.”
“Đạo Bá Kinh và Bá Nữ Kinh liên kết, lại còn thông qua Tình Đạo Bá Quyết…”
Hậu Cung rùng mình, tưởng tượng đã thấy khủng bố rồi.
“Đáng sợ thật, đây chính là ưu thế của người có khả năng tự sáng tạo ra Thần Vật.” Diệp Đài Trang thán phục.
Dù người khác có được đủ tài nguyên, thậm chí dùng Bất Hủ Thần Vật làm nguyên liệu… nhưng vẫn vô pháp tự tạo ra một hệ thống Thần Vật gắn kết chặt chẽ như nam nhân của mình.
“Được rồi!” Lạc Nam phất lấy ống tay áo, biến mất tại chỗ.
Hắn xuất hiện trên Bá Toạ của Bá Thần Đình, cao giọng tuyên bố:
“Tuế Nguyệt phong Hậu!”
ONG!
Bá Thần Đình chấn động, thân ảnh Tuế Nguyệt liền được dịch chuyển ngồi vào một trong 12 Hậu Toạ.
KENG!
Từ trên Bá Chiến Đài, một thanh Chiến Kỳ như phượng vũ cửu thiên, bay thẳng đến cắm xuống trước mặt Tuế Nguyệt, trên mặt Chiến Kỳ hiện ra tên của nàng.
Trong thoáng chốc, một cổ uy thế từ người Tuế Nguyệt khuếch tán khắp xung quanh.
Toàn bộ chúng nữ đều cảm thấy áp lực, giống như ở trước mặt nàng không có khả năng kháng cự vậy.
Tuế Nguyệt nhắm mắt, khẽ cảm nhận… chỉ thấy mỗi một tia nguyên khí, mỗi một sợi quy tắc xung quanh đều đang run rẩy, muốn quỳ bái, thần phục nàng.
Dù là thiên địa vĩ lực, dù là Bất Hủ Thần Kiếp, dù là Tru Tội Chấp Pháp tiến vào nơi này, nàng vẫn viễn siêu hết thảy chúng nó.
Đây là quyền năng của Bá Hậu, tự thức tỉnh khi được sắc phong.
Ngay cả Thần Huyền Huân và Yên Nhược Tuyết cũng bị khí thế từ Tuế Nguyệt áp chế.
Lạc Nam gật gù, hắn chỉ muốn thử nghiệm một phen… rõ ràng Bá Hậu hiện tại mạnh hơn Bá Hậu trước đây.
Cần phải phong vị lại.
“Yên Nhược Tuyết - Thần Huyền Huân phong Hậu!” Hắn mở miệng nói.
Hai nữ lập tức được dịch chuyển đến, Chiến Kỳ tự bay đến trước mặt các nàng cắm xuống.
Cảm giác rất kỳ quái, dù không hề nhỏ máu nhận chủ… nhưng thanh Chiến Kỳ này giống như một phần cơ thể của các nàng vậy, vô cùng thân thiết.
“Âu Dương Thương Lan - Hi Vũ phong Hậu!”
“Đông Hoa - Hương Trà phong Hậu!”
“Diễm Nguyệt Kỳ - Cửu Huân Dao phong Hậu!”
“Võ Tam Nương - Vân Tiêu phong Hậu!”
“Diệp Đài Trang - phong Hậu!”
Theo từng thanh âm như quy luật của càn khôn hạ xuống, 12 vị Bá Hậu chính thức quy vị, 12 thanh Chiến Kỳ sừng sững thuộc về chủ nhân của chúng.
“Hậu có quyền phong Phi và những vị trí khác!” Lạc Nam lười biếng nói:
“Kế tiếp giao cho các nàng!”
Các vị Bá Hậu nở nụ cười, bắt đầu điểm tên phong từng vị tỷ muội trở thành Bá Phi.
“Hoài Khánh phong Phi!” Thần Huyền Huân lên tiếng.
“Lâm Tích phong Phi!” Yên Nhược Tuyết hạ quyết định.
“Yểm Tuyên phong Phi!” Tuế Nguyệt mỉm cười.
“Nguyên Ly - Nguyên Khuê phong Phi!” Diệp Đài Trang rất hợp tác.
“Phốc!” Lạc Nam vừa mới nhấp một ngụm trà Đại Kiều đưa tới, nghe vậy suýt chút phun ra.
Đây là chuyện gì xảy ra? Các Hậu thay trẫm nạp Phi à?
Rõ ràng còn chưa đến mức đó…
“Thế nào? chẳng lẽ chàng còn không hài lòng?” Diễm Nguyệt Kỳ cùng Cửu Huân Dao nhướn mày.
“Khụ, hôm nay là ngày các nàng đăng Hậu… ta nào dám ý kiến gì?” Lạc Nam trưng ra bộ mặt vô tội nói.
Chúng nữ cười khúc khích, tên này được tiện nghi còn ra vẻ uỷ khuất.
Cùng lúc đó Ninh Huyền Tâm đã dẫn theo mẫu thân Ninh Vô Song tiến đến, kinh ngạc nhìn cảnh tượng náo nhiệt của nhi tử cùng các nàng dâu.
Ninh Vô Song được Lạc Nam phong làm Bá Hoàng Thái Hậu, mẫu thân của Bá Chủ.
Vừa lúc, giới thiệu cho nàng nhận thức Tịnh Nữ, Thần Mỹ, Dao Vân… cũng thừa nhận Hoài Khánh, Lâm Tích, Yểm Tuyên, Nguyên Ly…
Được các nữ Bất Hủ Thần xếp hàng mời trà, Ninh Vô Song vui đến quên trời quên đất.
Nghi thức sắc phong của Bá Việt Tông kinh động bốn phương, truyền đến tai Cấm Khu và Trấn Cực Liên Minh khiến sắc mặt cả đám không dễ nhìn chút nào.
Bọn hắn hiển nhiên không cho rằng Lạc Nam là đang làm màu, với thực lực của hắn căn bản không cần thiết phải làm như thế.
Nhưng mà có đến 12 vị Bá Hậu, chuyện này thật sự quá mức kinh hãi thế tục.
Đã từng giao chiến trong Bá Chủ Lãnh Địa, Cấm Chủ và Minh Chủ đều hiểu Bá Hậu có ưu thế và chiến lực lợi hại đến mức nào.
Yên Nhược Tuyết trong vai Bá Hậu, chỉ cần một kiện Bất Hủ Thần Vật duy nhất là Đế Quân Thần Toạ đã có thể độc chiến Cấm Lão với ba kiện Bất Hủ Thần Vật.
Bá Việt Tông nâng Bá Hậu lên đến 12 vị, đồng nghĩa bỗng nhiên có thêm hàng chục vị cường giả sánh ngang Cấm Lão, đây còn là thiên lý sao?
Chưa kể đến tồn tại như Diệp Đài Trang, với chiến lực của nàng còn được phong Hậu, e rằng Phó Cấm Chủ cũng phải nhượng bộ lui binh.
“Tên khốn này, vì sao thủ đoạn cứ tầng tầng lớp lớp?” Cấm Chủ bực bội vô cùng.
“Đại nhân, ta nguyện ý dâng lên Càn Khôn Kỳ Bàn, để ngài nghiên cứu ra một loại Thần Vật sánh ngang Bá Chủ Chi Thành kia.” Tiếu Lệ Phó Cấm chắp tay nói với Cấm Chủ:
“Hắn có thể phong Hậu, chúng ta cũng có thể phong Cấm!”
“Ý tưởng rất hay!” Cấm Chủ hưng phấn đến vỗ bàn:
“Bổn toạ không tin chuyện Lạc Nam làm được, ta lại không thể!”
“Ta sẽ toàn lực giúp ngươi!” Thần Không Minh Chủ ở bên cạnh nói, lại tán thưởng nhìn Tiếu Lệ Phó Cấm.
Không hổ là cánh tay đắc lực nhất của Cấm Chủ, lúc nguy khốn luôn dâng lên diệu kế, dám nghĩ dám làm.
So với Tiếu Lệ Phó Cấm, Quan Phó Cấm tuy rằng vẫn có thực lực nhưng còn kém quá xa.
Mà hiện tại, Lôi Uy đã trở thành vị Phó Cấm thứ ba của Cấm Khu, được xưng là Uy Phó Cấm.
Về phần Thần Không Minh Chủ, kể từ khi bị Lạc Nam đè ra đánh cho hấp hối, hắn đã không còn dám tự xưng là Bá Đế nữa.
Chữ “Bá” này… khi chưa đủ thực lực và nội tình, tốt nhất là né ra.
Toàn bộ Chung Cực Giới đều đang công nhận một vị duy nhất đủ tư cách xưng Bá mà thôi.
So với Cấm Chủ, Minh Chủ lại muốn được mô phỏng Bá Chủ Chi Thành của Lạc Nam.
Tuy nói hàng nhái vĩnh viễn không thể sánh bằng hàng thật, nhưng nếu có thể mô phỏng ra, từ đó nghiên cứu để tự sáng tạo ra một kiện Bất Hủ Thần Vật có quyền năng tương tự như Bá Chủ Chi Thành, vậy mới không bị Bá Việt Tông bỏ lại quá xa.
Đến lúc đó với tư cách Minh Chủ, vẫn có thể sắc phong những nhân vật trọng yếu của Trấn Cực Liên Minh.
Chỉ tiếc, vẫn chưa có cơ hội…
…
Đúng như Lạc Nam nghĩ, hiện tại các vị phu nhân đều đã là Bất Hủ, Ninh Vô Song không còn lý do gì từ chối, chấp nhận yêu cầu đột phá.
Nàng vẫn luôn có một vị Binh Nhân Tộc bầu bạn là Hoạ Ảnh Kiếm.
Đừng nhìn hiện tại Ninh Vô Song không màng danh lợi, nhưng đã từng là nhân vật cạnh tranh với Dạ Thanh Thu và Huyết Chiêu Dương, thiên phú và chiến lực đều lợi hại.
Vừa tinh thông Kiếm Đạo, vừa tinh thông Hoạ Đạo.
Mỗi kiếm chém ra đều có thể kết hợp hoạ thành thực chất, biến ảo khôn lường, khó mà đề phòng.
Lạc Nam dùng một kiện nguyên liệu, giúp Hoạ Ảnh Kiếm của mẫu thân trở thành Bất Hủ Thần Binh.
“Tiểu Nam, ta muốn đem Huyết Chiến Cuồng Quyết của Lạc Gia thăng cấp thành Bất Hủ.” Ninh Vô Song khẽ nói:
“Đây là tâm nguyện bấy lâu nay!”
Ánh mắt Lạc Nam loé lên, Huyết Chiến Cuồng Quyết quả thật là bí pháp rất đáng gờm, là ý chí còn sót lại của Lạc Gia ngày đó, cũng là niềm kiêu hãnh của “phụ thân”.
“Được rồi, lần tới ta sẽ chuẩn bị một kiện Thần Vật thứ hai cho nhị tỷ!” Lạc Nam quyết định:
“Sẽ dùng Huyết Chiến Cuồng Quyết làm cơ sở để sáng tạo công pháp.”
Hoạ Ảnh Kiếm không phù hợp với Huyết Chiến Cuồng Quyết, muốn từ bí pháp này tạo ra Kiếm Pháp là rất khiêng cưỡng.
Ngược lại, Ninh Vô Song tự sáng tạo ra Hoạ Ảnh Kiếm Kinh, chính thức bế quan trùng kích Bất Hủ Thần.
Lạc Nam nở nụ cười thoả mãn… hắn đã không còn gì tiếc nuối.
Nên cân nhắc lời đề nghị của Phong Đô Ngục Đế rồi.