Con Đường Bá Chủ

Chương 3712: NGỤC ĐẾ GIÁNG LÂM!



“Đi một chuyến!”

Nếu đã quyết định, Lạc Nam cũng không chần chờ.

Tà Mỹ Hồn Đồ mở ra, hắn lặng lẽ xâm nhập Âm Gian một cách vô thanh vô thức.

Lúc này, Âm Dương Lệnh luôn nhét trong ống tay áo bỗng nhiên sáng lên, một cổ quy tắc kỳ quái bao phủ lấy Lạc Nam từ đầu đến chân.

Dưới cổ quy tắc này, hắn cảm giác như mình trở thành một phần tử của Âm Gian vậy, vô cùng kỳ lạ.

Hết sức rõ ràng, Âm Dương Lệnh mà Phong Đô Ngục Đế đưa cho hắn thật sự có tác dụng che đậy hành tung, qua mặt được Vị Diện Chi Linh.

Trừ phi bị ý niệm của Vị Diện Chi Linh quét đến thẳng mặt, bằng không hắn cũng giống như vô số sinh linh khác ở Âm Gian vậy, là một phần thuộc về nơi này.

Nhưng cũng đồng thời, loại quy tắc này sẽ khiến Phong Đô cảm nhận được sự tồn tại của Lạc Nam.

Quả nhiên không chờ đợi quá lâu, không gian trước mặt liền vặn vẹo, có đại môn chậm rãi mở ra.

Từ trong đó, một tên nam tử to cao, vạm vỡ, toàn thân đen kịt, móng tay móng chân đều màu đỏ, mặc trang phục của bậc đế vương nơi địa phủ xuất hiện.

Đối mặt trực diện, Lạc Nam cảm nhận được một cổ áp lực cực lớn.

Khác biệt hoàn toàn thời điểm Phong Đô đến Dương Thế tìm hắn, Phong Đô ở Âm Gian mới là cường giả đỉnh cấp, chỉ riêng uy thế vô hình trên người toả ra đã đủ khiến Bất Hủ Thần phải kinh sợ trong lòng.

Bất quá Lạc Nam giờ đây cũng đã mạnh hơn xưa rất nhiều, cũng không có quá nhiều e ngại, nhếch miệng cười một tiếng:

“Phong thái vẫn như cũ a.”

Phong Đô lắc đầu, vạch ra một bên áo… lộ ra dấu ấn lõm vào như bị một đầu ngón tay to lớn điểm trúng, thương thế không nhẹ.

“Ồ?” Lạc Nam hơi kinh ngạc, không ngờ vị Ngục Đế cao cao tại thượng này cũng có lúc bị thương.

“Chờ ngươi lâu quá, trẫm lại đi chơi đùa với nó một chút!” Phong Đô thở dài:

“Lại thảm bại!”

Nói xong, lấy ra một viên Thần Đan bỏ vào miệng, ung dung khôi phục.

Lạc Nam biểu lộ ngưng trọng, “kẻ trấn giữ U Minh” kia rốt cuộc mạnh đến mức nào? lại có thể khiến nhân vật như vậy nhiều lần khiêu chiến đều có cùng một kết quả?

“Chuyện đó nói sau, lần này ta đến không vì cùng ngươi liên thủ!” Lạc Nam nói.

“Thế nào? chẳng lẽ lại định trộm thứ gì, rồi phá huỷ thứ gì như các ngươi làm ở Giới Bích?” Phong Đô hừ lạnh, trong mắt loé lên tia nguy hiểm.

“Đừng ra vẻ, ngươi không tức giận.” Lạc Nam thoải mái nói, Giới Bích bị phá hoại… Bích Cơ được mình mang đi, chuyện như thế không thể lọt khỏi tai đại nhân vật như vị trước mắt.

“Hahaha, Giới Bích từ lâu đã không có nhiều ý nghĩa đối với trẫm!” Phong Đô thoải mái cười:

“Chỉ cần có đủ thực lực, một mình trẫm vẫn độc chiếm Âm Dương Lưỡng Giới được, cần gì đến ngàn vạn đại quân tháp tùng xuyên qua Giới Bích?”

“Thế tại sao lần trước ngươi còn ra tay với ta?” Lạc Nam bực mình nói:

“Giới Bích đã không quan trọng, Hoàng Tuyền Cổ Tộc cũng chẳng là gì trong mắt ngươi mới phải.”

“Ra tay vì trẫm thấy hứng thú, đơn giản vậy mà thôi.” Phong Đô tuỳ ý đáp.

Chiến tích của Bất Hủ Bá Chủ ở Giới Bích khiến cao tầng Âm Gian phẫn nộ, nhưng Phong Đô lại cảm thấy vui mừng.

Bởi vì Lạc Nam càng mạnh, tỷ lệ thắng khi khiêu chiến Kẻ Thủ Hộ U Minh sẽ càng cao, Phong Đô cảm thấy mình tìm đúng người liên thủ.

Đạt đến cấp độ như hắn, xuất thân, lai lịch… mọi thứ đều vô nghĩa, mặc kệ ngươi là Âm hay là Dương, là kẻ sống hay người chết… chỉ cần thực lực và tư cách ngươi xứng tầm là được.

Lạc Nam chỉ biết im lặng, được rồi… ngươi mạnh ngươi có quyền.

“Nói đi! Lần này ngươi đến nhằm mục đích gì?” Phong Đô đi thẳng vào vấn đề, cảm thấy nói nhảm hơi nhiều rồi.

Cấm Kỵ Bá Nhãn triển khai, Lạc Nam chiếu lấy cảnh tượng mình nhìn thấy trong kết giới hiện ra.

“Ồ?” Bình tĩnh như Phong Đô, lúc này cũng có chút bất ngờ, nhếch mép nói:

“Chẳng trách luôn cảm thấy Dương Thế quá hiền, không ngờ so với Âm Gian càng khó lường.”

“Là nham hiểm thì đúng hơn!” Lạc Nam cười lạnh lẽo.

Từ trước đến nay, đối với các nhân vật đủ tư cách hiểu biết về mối liên hệ giữa Âm và Dương, luôn luôn cảm thấy Âm Gian nằm ở kèo trên, cũng không che giấu ý đồ và dã tâm thôn tính Dương Thế, chỉ cần có chút cơ hội là lập tức ra tay.

Ngược lại thì Dương Thế quá mức ôn hoà, chỉ biết co cụm phòng ngự, chưa bao giờ chủ động tấn công hay có ý đồ thôn tính Âm Gian.

Hiện tại chứng minh, Dương Thế không hiền như nó biểu hiện, ngược lại càng thêm thâm trầm.

“Như vậy mới thú vị!” Phong Đô tán thưởng nói:

“Cứ để Dương Thế bành trướng đi, trẫm muốn xem nó có thể làm đến mức nào.”

“Nhưng ta muốn phá!” Lạc Nam hừ lạnh:

“Ngươi giống ta, không quan tâm Âm Dương gì sất, nhưng kẻ nào đụng vào ta và người bên cạnh ta, phải trả giá lớn.”

“Dương Thế hại thê tử ta, dùng nàng làm dinh dưỡng nuôi Tiểu Hỗn Độn, ta phải phá hỏng kế hoạch này.”

Phong Đô vuốt râu dài, ánh mắt loé lên: “Trẫm thấy không đơn thuần như vậy, có vẻ ngươi cũng ngấp nghé tiểu hỗn độn đó, muốn lợi dụng trẫm à?”

Nhãn lực của tên này thật độc, vậy mà còn nhìn ra ý đồ của Lạc Nam, hắn cũng không phủ nhận:

“Đúng, ta muốn đoạt tiểu hỗn độn, tăng chiến lực.”

“Tốt, ngươi mạnh lên trẫm cũng hài lòng.” Phong Đô gật đầu:

“Trẫm có thể xuất thủ, nhưng sau khi xong chuyện… ngươi phải sắp xếp cùng trẫm chiến Kẻ Trấn Giữ U Minh!”

“Thành giao!” Lạc Nam một lời đáp ứng.

“Hahaha, tương truyền Hộ Dương Giáo là tổ chức do đích thân Chung Cực Giới Linh bồi dưỡng ra.” Phong Đô hưng phấn nói:

“Trẫm cũng rất muốn biết, bọn chúng mạnh đến mức nào.”

“Ta tạm thời tránh đi! Chờ ngươi giáng lâm!” Lạc Nam nhún nhún vai.

“Đi thôi!” Phong Đô phất tay.

Lạc Nam kích hoạt Tà Mỹ Hồn Đồ, trở về Dương Thế.

Tìm thấy một khối hoang tinh, cách kết giới không gần cũng không xa, lấy ra các loại mỹ thực, đạo trà, thần tửu… vừa thưởng thức vừa chờ xem kịch vui.

Lúc này, mấy tên Hộ Dương Giáo kia vẫn đang lấy ra Bất Hủ Thần bỏ vào vòng xoáy để hỗn độn luyện hoá và hấp thụ.

Sắc mặt Lạc Nam càng hơi đổi khi nhìn thấy trong số đó có cả Tuyên Cổ Đấu Thần, Tiểu Thiên Ý đã từng cho hắn xem qua chân dung của vị cường giả này.

Theo lịch sử ghi nhận, Tuyên Cổ Đấu Thần vì cuồng vọng khiêu chiến, muốn thu phục Chung Cực Giới nên bị Giới Nộ đánh đến thần hồn câu diệt.

Nhưng thực tế trước mặt cho thấy, thi thể của hắn đã lặng lẽ bị giấu đi.

Điều này càng khiến Lạc Nam sinh ra hoài nghi, liệu có phải Tuyên Cổ Đấu Thần đã biết rõ dã tâm và mặt u ám của Dương Thế, nên mới nhất quyết muốn khiêu chiến Chung Cực Giới Linh?

Nếu thật là vậy, Tuyên Cổ Đấu Thần không phải loại cuồng vọng, tự cao tự đại… mà là muốn nghịch thiên, bằng vào sức mình vén lên tấm màn đen Chung Cực.

Một nhân vật như thế, tuy rằng kết quả là thất bại… nhưng vẫn đáng nhận được sự tôn trọng của Lạc Nam.

“Phu quân, chàng đoán vị Phong Đô kia sẽ độc diễn hay gọi thêm người?” Hoa Thanh Trúc hỏi.

“Không rõ ràng, ta không hiểu nhiều về Phong Đô.” Lạc Nam lắc đầu nói:

“Nhưng có thể khẳng định, hắn sẽ bạo phát toàn lực, quậy đến hỗn loạn.”

Hỗn độn có quy tắc Bất Hủ Thần phải áp chế tu vi xuống Siêu Thần, đây cũng là điều mà Chung Cực Giới thừa nhận.

Chỉ cần ngươi kinh sợ Hỗn Độn và Chung Cực Giới, không muốn bị trấn sát… ngươi buộc phải tuân theo quy tắc này.

Nhưng đối với cường giả đỉnh cấp như Phong Đô, sợ cái rắm a, không có loại quy luật nào ràng buộc được hắn.

Cùng lắm thì trở về Âm Gian thôi.

Không để tất cả phải chờ quá lâu, chỉ một ngày sau… hỗn độn bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.

Cổng địa ngục bất chợt mở ra… nhấn chìm ngàn vạn dặm hỗn độn vào hố đen vô tận.

Toàn bộ kết giới do Hộ Dương Giáo lập ra bắt đầu xuất hiện vô số vết rạn như thuỷ tinh sắp vỡ.

“Chuyện gì xảy ra?” Tán Giả và chín vị cường giả nhất thời cả kinh.

Đáp lại bọn hắn, thanh âm uy nghiêm vô thượng vang vọng:

“Phong Đô - Khai!”

Khoảnh khắc đó, tận thế chính thức giáng lâm.

Kết giới sụp đổ trong nháy mắt.

Lực lượng nổ tung, không gian tan vỡ…

Lấy phạm vi kết giới làm trung tâm, một vùng ngàn vạn dặm giữa hỗn độn như địa ngục trỗi dậy.

Hàng chục vạn loại Địa Ngục Thuộc Tính rít gào bao phủ càn khôn, vô số kiến trúc quỷ dị trỗi dậy như một đại thành chết chóc…

Ma Tháp, Quỷ Lâu, Tử Lăng, Hồn Các, Ngục Lao… sừng sững chiếm hữu mọi ngõ ngách.

Từ những kiến trúc này, đại quân yêu ma quỷ quái xông thẳng ra ngoài, mỗi một tôn yếu nhất cũng là Thần Đạo Sơ Kỳ, cảnh tượng như thiên hạ đại loạn, vạn quỷ tung hoành.

Giữa thiên không, một toà Cửu U Luyện Ngục Trận mở ra, chín tầng Đại Trận mỗi tầng đều là Bất Hủ Thần Trận, chín trận dung hợp, khung cảnh chẳng khác nào nhân gian luyện ngục.

“Địa Ngục xâm lấn!” Mười vị cường giả Hộ Dương Giáo hãi hùng khiếp vía gào lên.

Bản thể chưa giáng lâm, Phong Đô vừa khai mở, đã khiến những cường giả đỉnh cấp nghĩ rằng đây là Âm Gian đang toàn diện xuất kích.

Bọn chúng nằm mộng cũng không nghĩ đến, tạo nên những thứ này hết thảy chỉ có một người.

Đồng tử trong mắt Lạc Nam co lại, nhịp tim đập mạnh…

Lần trước hắn là người bị Phong Đô trấn áp và bao vây, cảnh tượng khốc liệt vẫn hiện hữu trong tâm trí.

Nhưng khác biệt lần này, hắn với tư cách người ngoài cuộc quan sát, càng nhận ra sự đáng sợ của Phong Đô.

Đây là Địa Ngục Đô Thành - Bá Chiếm Càn Khôn.

Sự khủng bố của nó nằm ở chỗ, không đơn thuần chỉ tạo ra một vùng Đại Thế…

Mà bên trong nó có các kiến trúc cao cấp, có đại quân, có vô số loại Địa Ngục Thuộc Tính và những Quy Tắc chí cao cõi u minh.

Rõ ràng đây chính là sự khác biệt giữa Phong Đô và Bá Thế.

Nếu Bá Thế của Lạc Nam chỉ có Bá Thần Lực và Bá Chủ Quy Tắc tạo ra, thì Phong Đô lại hội tụ quá nhiều thứ, hình thành một vùng hội tụ mọi thứ để gia tăng thực lực của chủ nhân.

Tất cả kiến trúc, đại quân, lực lượng hay quy tắc xuất hiện từ Phong Đô đều cộng hưởng, gia tăng chiến lực theo cấp số nhân.

Cách lập nên Phong Đô của vị Ngục Đế này cực kỳ bài bản, càng chứng minh rằng hệ thống Bất Hủ Thần Vật mà hắn sở hữu có sự gắn kết chặt chẽ và mật thiết, giống hệt cách xây dựng sức mạnh của Lạc Nam, hơn nữa càng thêm hoàn thiện.

Điều này cũng không trách được, xét về tuổi tác… Phong Đô sống lâu hơn Lạc Nam quá nhiều, có thời gian nghiên cứu và phát triển, lập nên hệ thống chiến lực viễn siêu hắn là điều dễ hiểu.

Trong khi Lạc Nam đánh giá, mười vị cường giả Hộ Dương Giáo đã sớm bạo tẩu.

Phong Đô mang đến áp lực cực lớn, bọn hắn buộc phải xuất động toàn lực trước khi bị nghiền thành thịt vụn.

Chỉ thấy Tán Giả ngửa đầu rít gào, cùng lúc triệu hoán năm kiện Bất Hủ Thần Vật tương đồng.

Đó là năm cái bát sứ cổ xưa, một bát chứa đựng Nhật - Nguyệt, một bát chấp chưởng Thời - Không, một bát hoà hợp Âm - Dương, một bát mang theo Sinh - Tử, một bát quy tụ Ngũ Hành.

Lại một kẻ có hệ thống Bất Hủ Thần Vật liên kết.

“Ngũ Tổ Đại Đạo Bát!” Tán Giả gầm lên:

“Ngũ Tổ Đạo Thế - mở!”

Lấy Tán Giả làm trung tâm, năm bát sứ đột ngột bành trướng, mỗi bát hoá thành khổng lồ, mỗi bát tuôn ra Thần Thế của riêng chúng nó, rồi dung hợp vào nhau.

Lực lượng và quy tắc trong năm cái bát này không phải đạo thuộc tính, không phải thần lực bình thường… mà là Khai Thiên Chi Lực, là lực lượng tinh khiết tồn tại từ thời khai thiên lập địa, dùng để sáng tạo thế giới, mạnh mẽ vô cùng.

Mỗi loại lực lượng và quy tắc đều có thể sánh ngang sự tồn tại như Viêm Hậu, Thuỷ Hàn, Lôi Uy…

Chẳng trách lần trước lão già này tiến vào Bá Việt Tông như chốn không người, bởi vì lão sở hữu Thời - Không thời kỳ khai thiên lập địa, đương nhiên việc dịch chuyển không gian, vượt qua Càn Khôn Vạn Trận là chuyện rất dễ dàng.

“Không hổ là được Chung Cực Giới Linh bồi dưỡng, cũng khá đấy!” Lạc Nam ghen ghét bĩu môi, ánh mắt lại hiện lên lửa nóng.

Nếu như năm cái bát này trở thành tài nguyên cho Đỉnh của mình luyện hoá, vậy chẳng phải… hệ hệ hệ.

Đối với những kẻ đã ra tay với Vân Tiêu, hắn sẽ không từ thủ đoạn.

Vừa lúc, Diễm Tâm Đỉnh các loại còn chưa phải là Bất Hủ Thần Vật, so với Thi Thần Đỉnh hay Quỷ Thần Đỉnh đều yếu hơn một chút.

Bất quá dù Tán Giả đã triệu hoán Ngũ Tổ Đại Đạo Thế, vẫn chẳng thể ép được Phong Đô…

Ngược lại, Ngũ Tổ Đạo Thế chỉ bùng nổ xung quanh thân thể lão, bảo vệ cho lão an toàn trong Phong Đô mà thôi.

Thấy cảnh này, chín vị Hộ Dương Cường Giả khác quyết đoán ra tay.

Hàng loạt Bất Hủ Thần Vật xuất hiện, hàng loạt Thế Giới mở ra…

Chưa từng có trong lịch sử.