Con Đường Bá Chủ

Chương 3715: BÁ CHỦ ĐẾN – NGỤC ĐẾ LUI



Trước ý chí phẫn nộ của Chung Cực Giới, số lượng Tru Tội Chấp Pháp được tạo ra còn nhiều hơn thời điểm cảnh cáo Lạc Nam gấp hai lần.

Tất cả chúng nó mỗi một tôn đều như người khổng lồ, có chiến lực Bất Hủ, được ngưng tụ từ chính lực lượng và quy tắc của thế giới, lao thẳng vào trong thông đạo.

Mà ở đầu bên này, mười vị cường giả của Hộ Dương Giáo cũng đã đuổi theo, lao vào trong đó.

Nhưng kết quả, Hộ Dương Giáo và Tru Tội Chấp Pháp lại đụng nhau ở giữa đường hầm.

“Tiểu hỗn độn kia đâu?” Một tên sắc mặt tái mét hỏi.

Không ai trả lời, bọn hắn người nhìn ta, ta nhìn người, ánh mắt nhìn nhau.

Đừng nói là tiểu hỗn độn to lớn, ngay cả một hạt bụi cũng không phát hiện.

Ánh mắt của đám Tru Tội Chấp Pháp liên kết với Chung Cực Giới Linh, không nhìn thấy tiểu hỗn độn, nó phẫn nộ đến cả thế giới đều rung chuyển.

Tin tức tiểu hỗn độn bí ẩn mất tích lập tức truyền đến Hỗn Độn Chi Linh.

ẦM ẦM ẦM…

Toàn bộ hỗn độn xuất hiện gợn sóng, thật lâu không thể yên bình.

Mà Lạc Nam đã thừa cơ hội vô thanh vô thức chuồn êm, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào cái tiểu hỗn độn còn lại.

Đáng tiếc, lúc này Hỗn Độn Chi Linh và Chung Cực Giới Linh đã tập trung cao độ vào vị trí của tiểu hỗn độn, khiến Lạc Nam không tiện ra tay.

Một khi xuất thủ, tuy rằng có thể trộm được… nhưng kiểu gì cũng sẽ bị phát hiện, từ đó suy ra tiểu hỗn độn vừa mất đi cũng thuộc về hắn.

Hắn không sợ chúng nó, hắn sợ chọc điên Hỗn Độn Chi Linh sẽ khiến nó trực tiếp bóp chết Nguyên Giới của mình, làm liên luỵ đến vô số sinh mệnh khác.

Nghĩ tới nghĩ lui, Lạc Nam cảm thấy cũng nên để Dương Thế phát triển một chút để cân bằng với Âm Gian.

Tuy rằng không thể nuốt gọn hai cái tiểu hỗn độn, nhưng chỉ cần hỗn độn dung hợp cùng một cái, vẫn có thể khiến nó bánh trường và phát triển hơn hiện tại.

Đã hạ quyết định, Lạc Nam truyền âm cho Ngục Đế: “Ta đã lấy được thứ mình cần, ngươi rút đi!”

“Hừ, chỉ bằng vào đám gà mờ này cũng muốn ép trẫm rút, chẳng phải quá mức mất mặt sao? Truyền về Âm Gian, mặt mũi của trẫm để ở đâu?” Ngục Đế ngạo nghễ truyền âm đáp:

“Ít nhất ngươi cũng nên xuất hiện!”

“Lại thêm một con hàng thích diễn!” Lạc Nam buồn bực, nhưng vẫn đáp ứng đề nghị của đối phương, liền biến mất tại chỗ.

“Diệt, bằng mọi giá tru sát bọn chúng!” Hỗn Độn Chi Linh cùng Chung Cực Giới Linh phát ra mệnh lệnh lãnh khốc vô tình.

Không cần biết tiểu hỗn độn đã đi đâu, trước mắt cứ trút giận lên đầu đám cường giả của Âm Gian này.

Nếu không phải vì Ngục Đế và Thập Điện Diêm La đến phá rối, làm sao lại xảy ra nhiều biến cố như vậy?

Diệt trừ những kẻ này, thu thập vài chục kiện Bất Hủ Thần Vật của chúng cũng đủ bù đắp lại tổn thất tiểu hỗn độn.

“SÁT!”

Từ trong thông đạo, đại quân Tru Tội Chấp Pháp đã cường hoành xông ra, bạo phát thần uy hướng Ngục Đế và Thập Điện Diêm La điên cuồng công kích.

Mắt thấy cảnh tượng này, Thập Điện Diêm La đưa mắt nhìn nhau, đồng thanh quát lớn:

“Diêm La Trấn Thế Điện - hiện!”

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Chiến trường rung chuyển, hàng chục toà Diêm La Điện sừng sững hiện ra sau lưng bọn họ.

Khoảnh khắc này, tu vi, thủ đoạn, lực lượng, linh hồn, quy tắc… mọi thứ của Thập Điện Diêm La dung hợp vào nhau, mười người như một, chiến lực đề thăng theo cấp số nhân.

ĐÙNG!

Nhất Điện Diêm La bạo tẩu, Trảm Ngục chém xuống, trực tiếp trảm đứt một cánh tay của Tán Giả.

“AAAAAAA…”

Tán Giả tru lên thảm thiết, Ngũ Tổ Cực Đạo Thế vỡ tan, hoàn toàn không ngờ Thập Điện Diêm La bỗng trở nên đáng sợ như vậy.

Nếu lão biết khi Diêm La Trấn Thế Điện xuất hiện, ngay cả vị kia cũng phải nhượng bộ lui binh, sẽ không cảm thấy quá mức bất ngờ.

Ngục Đế triệu hồi Thập Tự Quân Lâm, dung hợp kiện thánh giá này vào giữa đế bào nơi lồng ngực.

Khoảnh khắc đó, Ngục Đế như đại diện cho một tầng Vị Diện cõi âm ti.

Hãm Ngục Phủ vô tình quét ngang, một búa chém nát hàng trăm vị Tru Tội Chấp Pháp đang lao đến.

Tru Tội Chấp Pháp đến hỗn độn sẽ bị suy yếu, vì không thể trực tiếp hấp thụ lực lượng tự nhiên từ Chung Cực Giới…

Nhưng dù là vậy, Ngục Đế một rìa trảm hàng trăm vị cũng khiến tất cả cường giả ở đây phải rùng mình, thật sự quá mức kinh khủng.

Minh Chủ đám người rốt cuộc hiểu vì sao đường đường là Cấm Chủ, năm đó xông vào Âm Gian ba vạn năm chỉ có thể trốn đông trốn tây, không dám lộ diện.

Còn Cấm Chủ lại âm thầm lau mồ hôi, may mắn năm xưa vị Ngục Đế này không có hứng thú với mình.

Bằng không một khi Ngục Đế thân chinh, Phong Đô giáng xuống, Cấm Chủ khi đó chắp cánh khó thoát.

Ngay khi Thập Điện Diêm La và Ngục Đế thể hiện chiến lực kinh hoàng…

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Toàn bộ hỗn độn như đang rung chuyển…

NGAO NGAO NGAO…

Từng tiếng long ngâm kiệt ngạo bất tuần xé toạc thương khung…

Một toà đại thành hùng vĩ với 18 con Hoàng Vũ Bá Long lôi kéo đạp không mà đến.

Trên đại thành, một nam tử phong thần tuấn lãng, diện mục tà mị lại có nét uy nghiêm chắp tay mà đứng.

Bên trái hắn là một toà Tiểu Tháp hoàng kim đang chậm rãi xoay tròn, bên phải hắn là một thanh kiếm khổng cắm thẳng, toả ra từng luồng bá uy không cách nào hình dung.

Phía sau hắn, từng bóng hình như hoa như ngọc, mỗi một vị đều diễm tuyệt nhân gian, vạn dặm khó tìm, tất cả đều toả ra khí thế Bất Hủ.

“Hắn cũng đến tham gia náo nhiệt?” Cấm Chủ và Minh Chủ đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết nên mừng hay nên phiền não.

Đối với vị này, bọn họ không dám chắc liệu hắn sẽ đứng về phía ai.

Hộ Dương Giáo đám người âm thầm đề phòng, mà Chung Cực Giới Linh cùng Hỗn Độn Chi Linh cũng có chút phấn khích.

Bởi vì chỉ cần kẻ này chịu toàn lực xuất thủ, khả năng sẽ thành công đem đám người kia lưu mạng lại.

Trái ngược với đó, Thập Điện Diêm La như gặp phải khắc tinh, lập tức dịch chuyển đến phía sau Ngục Đế chờ quyết định.

Ngay cả Ngục Đế, sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng vô cùng.

Bất Hủ Bá Chủ đến!

Cả chiến trường đều phải đình chiến, đây là sự công nhận tuyệt đối với cường giả đỉnh cấp.

“Chậc chậc, thật là náo nhiệt!” Lạc Nam ra vẻ bất ngờ, vuốt cằm nói:

“Bổn toạ thật không ngờ, tuỳ tiện mang các lão bà đi dạo một chuyến, lại gặp nhiều người quen như vậy.”

“Các vị đang giao lưu võ thuật sao? Kết giao giữa Âm Dương lưỡng giới!”

“Giao cái rắm, kết cái xxx!” Toàn trường âm thầm đậu xanh rau muống tên này.

“Ồ, đó chẳng phải là Hắc Đô Đô sao? đã lâu không thấy!” Lạc Nam ánh mắt khoá chặt lấy Ngục Đế, cười tủm tỉm hỏi.

“Hắc Đô Đô?” Sắc mặt cả đám trở nên quái dị, mười vị Diêm La vội vàng cúi thấp đầu.

Trong lòng bọn hắn dâng lên sóng to gió lớn, trời ạ…

Dù ngươi có là Bá Chủ, cũng không thể tự đặt biệt danh cho một trong những tồn tại vĩ đại nhất Âm Gian như thế được.

Ngay cả Ngục Đế chân mày cũng giật giật, suýt chút phá vỡ kế hoạch cầm búa đập tên này.

Bất quá Lạc Nam đã hiện thân theo đúng đề nghị của hắn, Ngục Đế vẫn phối hợp, lạnh lùng nói:

“Bá Chủ… từ trận chiến lần trước, vẫn ổn chứ?”

“Trận chiến lần trước?” Lời này liền khiến Cấm Chủ, Minh Chủ… các thế lực đều vểnh tai.

Mãi đến hôm nay, những nhân vật như bọn hắn mới biết sự tồn tại kinh khủng như Ngục Đế.

Vậy mà theo giọng điệu kia, Ngục Đế đã từng cùng Bá Chủ giao chiến?

Càng đáng nói hơn chính là, Bá Chủ đã thành công trở về hoàn hảo?

Cấm Chủ, Minh Chủ và Hộ Dương Giáo đều không ức chế nổi sự rung động trong ánh mắt.

“Hahaha!” Lạc Nam phá lên cười:

“Thật vinh hạnh cho bổn toạ, Âm Gian Chi Linh, Sát Giới, Thập Điện Diêm La và Phong Đô Ngục Đế đồng loạt ra tay, bổn toạ vẫn may mắn còn lại nửa cái mạng mà chạy về!”

“Cái gì?” Toàn trường chấn kinh tột đỉnh.

Trước đó tưởng rằng chỉ là trận chiến giữa Bá Chủ và Ngục Đế, bây giờ lại biết có đến từng ấy nhân vật và cường giả vây công?

Bá Chủ vẫn trốn được?

Cấm Chủ và Minh Chủ há hốc mồm, đổi lại là bọn hắn, e rằng chỉ một mình Phong Đô đã đủ chôn rồi.

Thập Điện Diêm La và Ngục Đế đều không lên tiếng phản bác, càng chứng minh lời của Bá Chủ là thật.

Bá Chủ đã mạnh đến mức nào rồi chứ?

Chẳng trách, Bá Chủ gọi Ngục Đế là “Hắc Đô Đô”.

“Bằng hữu cũ gặp lại, sau có thể không ôn chuyện một phen?” Lạc Nam cười cười, phất tay.

KENG KENG KENG KENG…

108 thanh Bá Chủ Chiến Kỳ đằng không mà lên, như những thanh tuyệt thế thần binh cắm xuống.

Mà mục tiêu của chúng, lại là xung quanh Địa Ngục Đô Thành của Ngục Đế.

Khoảnh khắc đó, Bá Chủ Chi Thành rít gào, 108 thanh Bá Chủ Chiến Kỳ reo vang…

Bá Chủ Lãnh Địa bành trướng, bá đạo trấn xuống Địa Ngục Đô Thành.

ĐÙNG!

Càn khôn nổ tung, hai vùng Đại Thế của hai vị đỉnh cấp cường giả va chạm trực diện.

Toàn trường đều bị chấn bay khỏi phạm vi này.

Địa Ngục Đô Thành và Bá Chủ Lãnh Địa ma sát dữ dội.

“Cút!” Ngục Đế hiên ngang quát lên.

Từng kiện kiến trúc cổ kính và huy hoàng trong Phong Đô bùng phát thần uy, muốn đem 108 thanh Bá Chủ Chiến Kỳ bứng lên.

Lạc Nam vung tay, Bá Cực Đỉnh giáng xuống giữa trung tâm Lãnh Địa, Bá Chủ Thần Thế bá đạo quét ngang.

Lãnh Địa và Bá Thế dung hợp, một lần nữa đập vào Địa Ngục Đô Thành…

Cảnh tượng đáng sợ không gì tả nổi diễn ra trước mắt toàn trường…

Hàng chục vạn Bất Hủ Thuộc Tính và Địa Ngục Thuộc Tính va đập, vô số loại Dương Thế Quy Tắc và Âm Gian Quy Tắc xung đột, Thần Ma trong các kiến trúc của Phong Đô phải chiến với các vị Nữ Chủ Đỉnh xuất hiện từ trong Bá Cực Đỉnh.

Cuộc chiến của những vùng càn khôn độc nhất từ trước đến nay.

Toàn thể cường giả ở đây đứng trước cục diện này, cảm thấy bản thân thật sự nhỏ bé.

Dù là Bất Hủ Thần cao cao tại thượng, vẫn không dám xen vào, sợ bị nghiền thành bánh thịt.

RĂNG RẮC…

Cả Địa Ngục Đô Thành và Bá Chủ Thần Thế đều lung lay, xuất hiện vết rách như có thể đồng quy vu tận bất cứ lúc nào.

“RỐNG!”

Ngục Đế ngửa đầu rống giận, Hãm Ngục Phủ hấp thụ Vị Diện Chi Lực từ Thập Tự Quân Lâm, một búa bổ thẳng xuống.

ĐÙNG!

Hỗn độn như bị bổ làm đôi, khe nứt địa ngục xuất hiện.

“Nếu Bá Chủ đã đến! trẫm tha cho Dương Thế một lần!” Ngục Đế hừ lạnh, thả người nhảy vào khe nứt.

Thập Điện Diêm La không dám chần chờ lao vọt theo…

“Đuổi, diệt sát bọn chúng!” Chung Cực Giới Linh và Hỗn Độn Chi Linh quát lớn.

Hộ Dương Giáo, Tru Tội Chấp Pháp nhao nhao kéo đến, bạo phát hàng loạt chiêu thức từ phía sau.

“Thu!” Lạc Nam phất tay, 108 thanh Bá Chủ Chiến Kỳ theo lệnh của hắn bay trở về thành.

Chẳng biết cố tình hay cố ý, toàn bộ Bá Chủ Chiến Kỳ bay lướt ngang mặt của đám cường giả đang đuổi đến, mỗi thanh chiến kỳ mang theo Bá Thần Lực và Bá Chủ Quy Tắc rít gào, khiến bọn hắn đều phải khựng lại một nhịp.

Thậm chí một số đòn tấn công đánh đến đều bị Bá Chủ Chiến Kỳ quét trúng, làm lệch hướng công kích vào chỗ khác.

Bá Kỳ về thành, khe nứt cũng đã khép lại.

Chiến trường khôi phục sự tĩnh lặng…