“Không trốn? ngươi có thể làm thế nào!”
Mười vị Diêm La cười lạnh lùng, cùng lúc phân tách thành hình vòng cung, lấy ra mười tấm Phù Lục.
Trong sự ngờ vực của Lạc Nam, mười vị Phù Lục bóp nát Phù Lục trong tay.
ẦM!
Trong nháy mắt, từ trong từng Phù Lục bị bóp nát là từng toà Bất Hủ Thần Trận giáng lâm.
Thập Trận hợp nhất, hình thành một lồng sáng khổng lồ như tù lung, đem Lạc Nam và Thập Điện Diêm La đều vây vào trong đó.
Lạc Nam thử cảm nhận một chút, hư không đã bị phong toả triệt để, mười trận kết hợp, muốn phá nát cũng không hề dễ dàng.
Hiển nhiên sau lần trước để hắn “vô sỉ” chuồn mất, Thập Điện Diêm La đã “rút kinh nghiệm” bằng cách chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, dùng mười toà Bất Hủ Thần Trận có khả năng cộng hưởng và dung hợp để bao vây hắn.
“Haha!” Lạc Nam nhịn không được bật cười tủm tỉm.
Thập Điện Diêm La này cũng rất thú vị, cũng không biết là bao vây mình hay tự bao vây chính bọn hắn đây.
“Cho ta chút mặt mũi, dạy bọn chúng một bài học rồi thả đi!” Ngục Đế bất đắc dĩ truyền âm:
“Xong chuyện ta giao cho ngươi phương pháp dựng Địa Ngục Đô Thành!”
“Ồ? Ngươi bằng lòng trả giá lớn vậy sao?” Lạc Nam kinh ngạc không thôi.
Mặc dù hắn cũng rất hứng thú với Diêm La Trấn Thế Điện, nhưng so với Địa Ngục Đô Thành thì Diêm La Trấn Thế Điện còn kém xa.
Phong Đô vì tính mạng của Thập Điện Diêm La mà chấp nhận trả giá như vậy, quả thật là một tên cao to đen có tình có nghĩa.
“Với cái giá này, dù không vì giao tình, ta cũng sẽ đồng ý.” Lạc Nam hài lòng cười.
“Chết đến nơi còn cười!” Nhất Điện Diêm La hừ lạnh:
“Cấm Pháp - Thập Điện Quy Nhất!”
ẦM ẦM ẦM ẦM…
Cấm Pháp được thi triển, mười toà Diêm La Điện bừng sáng dữ dội, sau đó đột ngột như lưu tinh lao vọt đến, dung hợp vào nhau.
Trong thoáng chốc, một toà đại điện huy hoàng, trang nghiêm, quỷ bí giáng lâm, bùng nổ khí thế vô cùng kinh khủng.
Đây mới là hình thái thật sự của Diêm La Trấn Thế Điện, mười toà Diêm La Điện hợp nhất.
Cũng vào thời khắc đó, chín vị Diêm La khác đã nhập thể vào người Nhất Điện Diêm La.
Tu vi, khí tức, chiến lực và mọi thứ của Nhất Điện Diêm La bạo tẩu, mười người cộng hưởng, thực lực chồng chất, gia tăng theo cấp số nhân.
Sau lưng hắn hiện ra hư ảnh của chín vị Diêm La còn lại, kế thừa toàn bộ thủ đoạn chiến đấu.
“Không ngờ còn có thể như vậy?” Lạc Nam trố mắt nhìn.
Hắn cảm nhận được, chiến lực của Nhất Điện Diêm La đã tăng lên vài chục lần sau khi dung hợp cùng chín vị Diêm La khác, bởi vì vốn dĩ trước đó bọn hắn cộng hưởng với nhau, mỗi người đã tăng mấy lần rồi.
Chẳng trách dám tự tin hạ được mình, còn dùng mười toà Trận Pháp vây khốn.
Lạc Nam thầm đổ mồ hôi, may mà lần này mang theo các lão bà, bằng không chỉ sợ lật thuyền trong mương.
Một trong những thế lực hàng đầu Âm Gian, nội tình quả nhiên không hề đơn giản.
Phần phật!
Sổ Sinh Tử hiện ra, tên của Lạc Nam trên đó bừng sáng.
Lúc này, uy lực và quyền năng của Sổ Sinh Tử cũng tăng lên dữ dội, vậy mà rút đi sinh mệnh lực của Lạc Nam khiến hắn cảm giác được mình đang già đi nhanh chóng.
Rõ ràng khi tiến vào trạng thái dung hợp, ngay cả Thần Vật cũng sẽ được hưởng lợi.
“Bá Chủ, đến lúc trả giá rồi!” Nhất Điện Diêm La lãnh khốc quát lên.
Vô Tận U Minh Nhãn khảm vào Trảm Ngục Thần Đao, vô số tầng địa ngục chồng chất, U Hàn Thi Lực và Hoả Ngục Độc Thi của Cửu Điện và Bát Điện hoà vào lưỡi đao.
Thân ảnh Nhất Điện Diêm La như u linh biến mất, vận dụng năng lực sát thủ của Thất Điện và Lục Điện, tốc độ đề thăng điên cuồng.
Một lần nữa xuất hiện đã ngự trị trên cao, cơ thể biến thành khổng lồ từ năng lực của Đệ Thập, sức mạnh của hàng vạn Địa Ngục Thần Tướng hội tụ.
“Diêm La Thần Trảm!”
Nhất Điện Diêm La rít gào, một đao như cửu thiên luyện ngục trảm xuống dữ dội.
Lạc Nam không dám có chút khinh thường, Luân Hồi Bá Tâm kích phát tiến vào trạng thái Quyền Năng Bá Chủ, Thất Đạo cùng mở ra.
Tóc dài cuồng loạn, Tình Đạo Bá Quyết vận chuyển, lực lượng của các thê tử rót vào không ngừng.
Hắn động ý niệm, Nguyên Cực Đạo Diện đã bao trùm khuôn mặt, diện mục liên tục thay đổi, thiên biến vạn hoá.
Mỗi lần mặt nạ biến đổi, Bá Thần Lực của Lạc Nam đều đang mạnh hơn.
Bách Thế Thư của Diệp Đài Trang và Vạn Đạo Lưu Ly Bình hiện ra trên đầu, từng trang sách và miệng bình bắn ra hàng vạn đại đạo hình thành màn chắn, ngăn chặn sự tác động từ Sổ Sinh Tử.
KENG!
Bá Hồng Kiếm rít gào, Lạc Nam hoành không trảm thiên.
Một kiếm này trảm ra, kiếm đạo của các vị Bá Phi Tu Kiếm hoà quyện, hư ảnh từng thanh thần kiếm hiện ra.
ROẸT!
Kiếm cùng Đao ma sát không ngừng, thần uy tứ phía…
“Vạn Tướng Thần Thông - Diệt!”
Nhất Điện Diêm La gào thét, hàng vạn Pháp Tướng thi triển Thần Thông trấn xuống đầu Lạc Nam.
“Vạn Tướng Chi Quân - Pháp Đế thống trị!” Lạc Nam cười dài.
Vạn Tướng Điện của Phiêu Tử Hàm mở ra, Vạn Tướng Pháp Đế cùng đại quân Pháp Tướng sừng sững giáng lâm, cùng lúc phát động Thần Thông nghênh đón.
BÙM!
Tù Lung như muốn nổ tung, sức mạnh bắn ra bốn phía, hàng tỷ Trận Văn ảm đạm phai mờ.
“Làm sao có thể?” Nhất Điện Diêm La kinh hãi muốn tuyệt, mọi thứ đi ngược hoàn toàn dự kiến của lão.
Tại sao khi mười vị Diêm La thi triển át chủ bài tối thượng, vẫn bị Bất Hủ Bá Chủ phản công?
“Đến lượt ta!” Lạc Nam quát to, cơ thể cấp tốc teo nhỏ.
Năng lực của Đình Manh Manh kích hoạt, chênh lệch tỷ lệ cơ thể càng lớn, công kích phát ra càng mạnh.
Lạc Nam như con kiến đối mặt chân long, một tay chấp chưởng Bá Hồng Kiếm, tay còn lại chính là Uyên Ương Kiếm dung hợp.
“Bá Cực Trảm!”
“Uyên Ương Tỉnh Mộng!”
Song kiếm cùng ra, sát phạt tột đỉnh.
Nhất Điện Diêm La nghiêm nghị dị thường, một tay nâng Trảm Ngục Thần Đao, tay còn lại điều động Đại Nguyền Thần Giáo của Tam Điện Diêm La.
“Diêm La Trảm Ngục!”
“Đại Nguyền Phạt Ách!”
Song kiếm va đập cùng Đao và Giáo, lưỡi kiếm nhỏ xíu lại khiến hai kiện Thần Binh run rẩy.
Thân thể khổng lồ của Nhất Điện Diêm La bị Bá Chủ ở trạng thái con kiến liên tục đẩy lùi.
“Chết!” Lạc Nam nghiêm nghị nói:
“Bỉ Ngạn Tâm Quyết - Chuyển!”
Công pháp của Bỉ Ngạn Hoa Trâm thuộc về Bảo Lan và Đông Hoa cùng lúc kích hoạt, dung hoà cùng toàn thể Đường Văn của chư nữ, Bỉ Ngạn Hoa phóng đại gấp mười lần, nở rộ trên Bá Hồng Kiếm cùng Uyên Ương Kiếm.
“Song Thần Tị!”
Hai kiếm trảm, vạn thần lui!
XOẸT XOẸT…
Máu tươi tung toé, hai vết thương cắt lìa cơ thể kéo dài từ đầu đến chân Nhất Điện Diêm La khiến lão đau đớn tru lên.
Sổ Sinh Tử hộ chủ, không tìm cách rút tuổi thọ của Lạc Nam, chuyển sang cung cấp sinh mệnh trị thương cho chủ nhân của nó.
“Lão phu không tin!” Nhất Điện Diêm La quát lớn:
“Ngự Binh Đại Diễn Quyết!”
Quyền năng của Tứ Điện Diêm La phát động, ném ra Túi Càn Khôn, từ trong đó bay ra hàng vạn kiện Địa Ngục Chi Binh đủ loại hình thù.
“Ngục Binh Phá Quân Trận!”
Đại trận tung hoành, lăng lệ trấn xuống.
Lạc Nam nhếch mép, Tàng Binh Các của Bùi Linh Hi khai mở.
KENG KENG KENG KENG…
Vô vàn Thần Binh mang theo hàng tỷ tầng Thế gào thét mà ra.
Trong mỗi thanh Thần Binh, lại bao trùm đủ loại Đạo Ngữ của Thi Hồng Nhan, Hoạ Đạo của Hoạ Thuỷ và Long Ngữ của các vị Long Bá Phi.
“Loạn Binh Bá Vực Trận!”
OÀNH OÀNH OÀNH XOẸT XOẸT XOẸT…
Binh khí ngang tàn phá hoại, đại trận hỗn loạn rít gào.
Ngự Binh Phá Quân Trận đụng phải Loạn Binh Bá Vực Trận, hai trận cố gắng huỷ diệt lẫn nhau.
Nhưng khi lực lượng và quy tắc của Bá Chủ cùng chư nữ kết hợp, Thập Điện Diêm La không thể sánh bằng.
RĂNG RẮC…
Ngự Binh Phá Quân Trận sụp đổ, Loạn Binh Bá Vực Trận trảm xuống thân thể Nhất Điện Diêm La, lại lần nữa lưu lại hàng loạt vết thương.
“Diêm La Phân Thân!”
Không cam lòng bại trận, Nhất Điện Diêm La buộc thi triển sở trường mạnh nhất của Nhị Điện Diêm La.
Một hơi thở, lão phân thân thành hàng nghìn bản thể cường đại, mỗi bản thể cầm một sợi Tru Thần Xích.
“Thiên Tru Thần - Xích Hồn!”
Toàn thể gầm lên, Xích kết thành trận, như những mũi giáo sắc nhọn lao vọt xuống, cắm vào linh hồn Lạc Nam.
“Cút về!” Lạc Nam cười tà:
“Tự Tại Thần Cổ!”
3000 mặt trống của Lâm Tích bao quanh chiến trường.
Bất Hủ Diệt Thần Cổ hoá thành Bá Thần Lực gia trì, bao quanh từng kiện Tự Tại Thần Cổ.
Trên mặt trống, từng đoá Bỉ Ngạn Hoa nở rộ.
Chưa dừng ở đó, trong mỗi Tự Tại Thần Cổ lại là vô số tầng không gian chồng chất của Âu Dương Thương Lan, hàng vạn Thiên Hà của Lạc Long Nhi ngưng tụ.
“Đỉnh nện!” Lạc Nam bá đạo tuyên bố:
“Kết thúc rồi!”
Theo ý niệm của hắn, 3000 tôn Bá Cực Đỉnh như dùi trống nện thẳng vào Tự Tại Thần Cổ.
THÙNG!
Một tiếng trống vang, hàng chục sợi Tru Thần Xích vỡ nát.
THÙNG THÙNG THÙNG THÙNG…
3000 tiếng trống vang, 3000 Bá Cực Đỉnh nện vào mặt trống, tấu lên một bài trống bá đạo và kinh hoàng.
Sóng xung kích, Bá Thần Lực, Bỉ Ngạn Hoa, không gian và thiên hà như bom nguyên tử cùng lúc oanh tạc.
RĂNG RẮC...
Toàn bộ Tru Thần Xích tan tành, mười toà Bất Hủ Thần Trận phong toả sụp đổ, Tù Lung băng liệt.
Nhất Điện Diêm La bị vây vào tiếng trống diệt thần, chỉ cảm thấy ác mộng giáng lâm, linh hồn, tinh thần, thể xác đều bị nghiền ép triệt để.
PHỐC!
Huyết tinh phun trào, Sổ Sinh Tử suýt chút bị xé rách, mười vị Diêm La như diều đứt dây bắn ra khỏi nhau.
Phía sau bọn hắn, Diêm La Trấn Thế Điện cũng bị oanh thành mười toà Diêm La Điện, ảm đạm phai mờ, không còn lực lượng.
“Cái này…” Phong Đế nhìn mà trợn trừng hai mắt, bắt đầu hoài nghi nhân sinh:
“Song Tu Chi Đạo thật sự có thể đạt đến mức độ này?”
Đối với vị Ngục Đế cao cao tại thượng, cả đời chưa từng nhìn trúng nữ tử nào như hắn, lúc này cũng bị chiến lực của Lạc Nam doạ cho chấn động trong lòng.
Kiến thức của Ngục Đế đương nhiên nhìn ra, Lạc Nam đang tận dụng lực lượng, tu vi, Thần Vật và sức mạnh của các đạo lữ cùng luyện Song Tu Công Pháp với hắn.
Nhưng vạn phần không ngờ, Song Tu Chi Đạo lại làm được đến mức độ như vậy.
Ngay cả Thần Vật nổi tiếng nhất về dung hợp, cộng hưởng như Diêm La Trấn Thế Điện cũng không phải đối thủ.
Lạc Nam thở ra một hơi, nội tâm dâng lên cảm giác tự hào mãnh liệt.
Vận dụng chiến lực của các phu nhân thật sự quá thoả mãn…
Phu thê đồng tâm, quét ngang Diêm La Thập Điện.
Cũng may hắn có Bỉ Ngạn Bá Khải hộ thân, bằng không cũng khó mà gánh nổi nhiều lực lượng như vậy.
Hắn giải trừ Tình Đạo Bá Quyết, lực lượng rút khỏi cơ thể, cảm giác hơi khó chịu.
Vừa rồi đang mạnh vô biên, có chút chưa kịp thích ứng.
Nhìn mười tôn Diêm La thê thảm nằm tán loạn, Lạc Nam tháo xuống Nguyên Cực Đạo Diện.
Muốn dạy bọn hắn một bài học, nhếch mép nói:
“Thế nào? là ai chạy đây?”
Mười vị Diêm La toàn thân đẫm máu, khí tức suy yếu, toàn thân run rẩy, hai mắt trừng trừng nhìn Lạc Nam.
“Bá Chủ, chúng ta đã bại…” Nhất Điện Diêm La hít sâu một hơi, cố gắng dùng sức lên tiếng:
“Muốn chém muốn giết, tuỳ ý các hạ!”
“Haha, có cốt khí đấy!” Lạc Nam tủm tỉm nói, vuốt cằm nghĩ cách giáo dục tên này, nâng lên Bá Hồng Kiếm giả vờ tìm kiếm.
“Kiếm hạ lưu tình!”
Bất chợt, một thanh âm thanh thoát, mềm mại như nước truyền đến.
Ngục Đế giật mình, vội vàng thu liễm khí tức đến cực hạn, ẩn mình vào hư không.
Lạc Nam ngẩng đầu, chỉ thấy một mỹ phụ tuyệt sắc ngồi trên liên đài lướt đến giữa hư không.
Đoan trang, cao quý, ưu nhã đều không thể diễn tả nổi nàng.
Khuynh quốc khuynh thành, phong hoa tuyệt đại có chút tầm thường khi nói về nàng.
Bởi vì vẻ đẹp này chính là không nên tồn tại, từ ngữ của thế gian không đủ để thể hiện.
Thổ Nương Nương!