Bà chỉ nói cô nương ấy chân tay bất tiện, nào có bảo còn mang theo một đứa con?”
Bà mối Trương liếc nhìn đại ca ta, người ngồi trầm mặc không hé môi, rồi nói:
“Ta cũng chỉ bảo lão đại nhà ngươi, Xuân Quang, ít nói, chứ đâu có bảo hắn là kẻ câm!”
Nhà tiểu thúc sau khi biết chuyện, đứng bên tường rào mà mỉa mai không dứt:
“Kẻ què sánh với người câm, quả là xứng đôi vừa lứa, chính là cặp đôi trời định đấy!”
01
Đại ca ta năm nay đã hơn hai mươi tuổi mà vẫn chưa thành thân.
Mẫu thân ta sốt ruột đến không chịu được, liền nhờ bà mối Trương tính toán một mối nhân duyên.
Vài ngày trước, bà mối Trương trở về báo tin, nói rằng đã tìm được một nơi phù hợp. Đó là con gái nhà họ Tiền, tướng mạo đoan trang, chỉ có điều bị tật ở chân.
Nếu nhà ta không có ý kiến gì, chỉ cần chờ ngày định hôn là xong.
Phận làm trai cúi đầu cưới vợ, phận làm gái ngẩng đầu gả chồng, chỉ cần cô nương nhà người ta không nói gì, nhà ta đương nhiên sẵn lòng.
Nhà tiểu thúc nghe được chuyện này, lại đứng bên tường rào chế nhạo thêm một hồi:
“Kẻ què sánh với người câm, quả là xứng đôi vừa lứa, chính là cặp đôi trời định đấy!
Hồi trước ta đã bảo đem Tam Lang nhà ta cho đại ca ngươi làm con thừa tự, nhưng đại ca ngươi sống c.h.ế.t không chịu, lại còn xem kẻ câm ấy như vàng ngọc mà quý hơn cả!”
Thẩm thẩm là một kẻ lười nhác, chuyên ăn hết phần của phu quân, nằm nát cả giường chiếu, suốt ngày chẳng chịu làm gì, chỉ nghĩ cách lẻn vào nhà người ta trộm ít đậu hay nhặt mấy quả trứng.
Đúng là rùa tìm đậu xanh, rắn hổ mang gặp phải cóc ghẻ.
Vậy mà một kẻ như thế lại thành đôi với tiểu thúc của ta.
Tiểu thúc từ nhỏ đã nổi tiếng là kẻ tinh quái trong làng.
Hai người họ thành một nhà, quả thật là kẻ lười chẳng bắt thỏ, thỏ lười không chịu ra hang, một đôi lười gặp nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Nhà họ đông con, có hai trai một gái. Không có việc gì làm, họ thường sai bọn trẻ sang nhà ta xin xỏ đủ thứ.
Mạ mùa xuân, rau mùa hạ, trứng mùa thu, thịt mùa đông, không có thứ gì trong nhà ta mà họ không nhòm ngó.
Mỗi lần mất đồ, mẫu thân ta lại chửi mắng om sòm rồi đem đá chất vào giữa sân. Đến giờ, tường sân đã cao gần nửa người, nhưng vẫn không ngăn được cả nhà họ lén lút nhìn vào sân nhà ta.
Chuyện đại ca ta là người câm, mỗi lần nhắc đến là mẫu thân ta lại đau lòng khôn xiết.
Đại ca ta không phải câm bẩm sinh. Năm huynh ấy mười tuổi, đi theo cha ta đến nhà Vương viên ngoại sửa tường. Không ngờ bắt gặp Lưu di nương của nhà ấy lén lút hẹn hò cùng một nam nhân.
Sợ chuyện bị bại lộ, Lưu di nương sai người giam đại ca ta vào nhà kho, dùng cành mận gai mảnh quất cho đến gần chết.
Khi cha ta đến nơi, đại ca đã bị ép uống thuốc làm câm. Lưu di nương giơ bộ móng tay bóng loáng như hành non của mình, khẽ nói:
“Lão Điền là thợ khéo tay, xây vườn còn giỏi hơn cả đám thợ trong nhà ta.”
Nói xong, bà ta tiện tay ném một túi bạc nặng hai mươi lượng xuống chân cha ta.
“Nhưng sao ông lại sinh ra một đứa con trai vô dụng như thế? Thằng nhãi con này trộm trâm của ta mà không chịu nhận. Đã sinh ra cái miệng khó mở như vậy, thì từ nay đừng nói chuyện nữa.”
Chiêu g.i.ế.c gà dọa khỉ của bà ta quả nhiên hiệu quả.
Cha ta liền cúi rạp người nhặt túi bạc lên, sau đó quỳ xuống cảm tạ “ơn đức” của Lưu di nương.
Một nam nhân cao lớn mấy thước cũng không dám phản bác lấy một câu, chỉ biết nuốt nước mắt cùng nỗi đắng cay vào trong bụng.
Mẫu thân ta khóc đến khàn cả giọng, mắt mờ đi, nhưng cũng không thể nào lấy lại tiếng nói cho đại ca ta nữa.
02
Nhà nghèo khổ cái gì cũng thiếu, chỉ con cái là không thiếu, nhưng nhà ta lại chỉ có một mầm non duy nhất là đại ca.
Thấy vậy, nhà tiểu thúc nhất quyết đòi đem Tam Lang, đứa trẻ còn đang b.ú sữa trong lòng bà nội, sang cho nhà ta, nói một cách dễ nghe là để làm con thừa tự cho cha ta.
Cha ta há lại không hiểu rõ ý đồ của họ. Nhà tiểu thẩm thiếu thốn lương thực, sữa cũng chẳng đủ. Bà ta dòm ngó nồi gạo mới của nhà ta, muốn mẫu thân ta dùng nước cơm mà nuôi lớn con trai bà ta.
Cha ta trước kia không cho mẫu thân sinh nhiều con, ông nói rằng đông con thì mẹ khổ.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Hôm ấy, ông nhìn trời đầy sao thưa thớt, rít vài hơi thuốc lào, cuối cùng hạ quyết tâm:
“Chúng ta sinh thêm một đứa nữa, sau này làm bạn với đứa con câm.”
Qua hơn hai năm, ta mới ra đời, cách đại ca ta đúng một giáp.