Lão Tiên Tôn - một trong hai Tiên Tôn của giao diện hoang phế trốn ở đằng xa quan chiến, lúc này đã là vẻ mặt kinh ngạc.
Ngay vừa rồi, ông ta và đồng bạn của mình, đang mang vẻ mặt tươi cười nhìn tiên ma đại chiến ở phía xa, Tiểu Hắc Tháp vậy mà lại tự mình bay ra khỏi nhẫn trữ vật của ông ta.
Sau đó ông ta cứ trơ mắt nhìn Hắc Tháp bay đến trung tâm chiến trường của tiên ma đại chiến.
Đây chính là Tiên thiên linh bảo thuộc về ông ta đấy, ông ta đương nhiên không chịu để đối phương cứ thế chạy mất rồi.
Thế là lão Tiên Tôn cấp tốc truy đuổi qua đó.
Sau đó, tất cả Tiên Tôn Ma Tôn trên chiến trường tiên ma, liền nhìn thấy một Tiên Tôn đột nhiên lao ra, nhào về phía Hắc Tháp, tiếp đó khi cách Hắc Tháp trăm trượng, lại bị bật văng ra một cách tàn nhẫn.
Lúc này, đã có Ma Tôn kinh hô thành tiếng: “Đây hẳn là món Tiên thiên linh bảo kia.”
Khơi mào tranh đấu của một giao diện, sau đó còn hút đi bản nguyên chi lực của toàn bộ giao diện. Đầu sỏ gây tội như vậy, những Ma Tôn của Ma tộc này mặc dù chưa từng có được, nhưng đối với hình thể của nó thì không hề xa lạ.
Hơn nữa, lão Tiên Tôn vừa rồi, cũng là Tiên Tôn Nhân tộc đã đ.á.n.h nhau với bọn họ không biết bao nhiêu lần, tự nhiên cũng là quen biết.
Đương nhiên, đối với Hắc Tháp này cũng không hề xa lạ, còn có Tiêu Hàm, Thủy Vô Ngân, cùng với Vân Khuyết và Kỷ Sương lúc này cũng đang ở trên chiến trường.
Thứ này xuất hiện thì chẳng có chuyện gì tốt đẹp, là điều mấy người bọn họ đã sớm biết rồi.
Chỉ là bọn họ cũng không ngờ, Thông Linh Tháp này, lại xuất hiện ở Tiên Giới rồi.
Sau đó bọn họ liền nhìn thấy, những Tiên Tôn Ma Tôn đó, từng người từng người nhào về phía Hắc Tháp, từng người từng người lại đều bị Hắc Tháp bật văng ra.
Những Tiên Tôn Ma Tôn này, không biết rằng không ai có thể thu lấy Thông Linh Tháp, bọn họ bây giờ chỉ là càng thêm kích động hưng phấn.
Tiên thiên linh bảo, quả nhiên là cường đại như vậy sao?
Vậy chẳng phải là ai sở hữu được nó, người đó sẽ không còn đối thủ nữa sao?
Bởi vì sự xuất hiện của Hắc Tháp, đều không cần Tổng chỉ huy đốc chiến của hai bên ra lệnh, mọi người cứ như vậy dừng lại một cách khó hiểu.
Lúc này, lão Tiên Tôn kia đã bắt đầu tức muốn hộc m.á.u gào thét với các Tiên Tôn Ma Tôn đang vây xem: “Đều không được đ.á.n.h chủ ý lên nó, đây là của ta, Tiên thiên linh bảo này là của ta.”
Chính vì món Tiên thiên linh bảo này, bọn họ trước tiên là đ.á.n.h nhau với Yêu tộc, cuối cùng lại đ.á.n.h nhau với Ma tộc, tu sĩ cấp cao thương vong vô số, đã trả một cái giá thê t.h.ả.m đau đớn.
Cho nên, ông ta tuyệt đối không cho phép Hắc Tháp bị người khác cướp đi.
Tiên Tôn trên chiến trường, Lăng Vân Tiên Tôn tự nhiên đều quen biết.
Lúc này y thấy đối phương là một Tiên Tôn Nhân tộc xa lạ, thế là lộ vẻ kinh ngạc hỏi: “Đạo hữu là ai?”
Lão Tiên Tôn không để ý đến y, cũng không trả lời, ông ta chỉ liên tục bấm quyết thi pháp, nỗ lực muốn thử lại một lần nữa khống chế Hắc Tháp.
Rõ ràng trước đây, ông ta đều có thể khống chế Hắc Tháp mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tại sao Hắc Tháp bây giờ hoàn toàn không chịu sự khống chế của ông ta nữa? Nếu Hắc Tháp có khí linh, vậy sao...
Không đúng, Hắc Tháp này chắc chắn là thực sự có khí linh, nếu không ông ta chỉ là thử điều khiển đối phương hấp thu linh khí, đối phương lại đem bản nguyên chi lực của toàn bộ giao diện đều hấp thu hết.
Nhưng có khí linh thì tốt chứ sao, Tiên thiên linh bảo có khí linh, giá trị càng là không thể đo lường.
Ma Tôn La Cách của Ma tộc đột nhiên cười ha hả nói: “Nói cho các ngươi biết, đây chính là Tiên Tôn Nhân tộc trong giao diện trước đây của chúng ta. Vì cái Hắc Tháp này, mà đ.á.n.h nhau với Yêu tộc đến mức suýt chút nữa diệt tộc.”
Hắn còn trào phúng nói: “Nhân tộc luôn nói Yêu tộc ích kỷ tư lợi, Ma tộc tà ác, nhưng sao Nhân tộc không nói đến sự tham lam của chính mình?”
Lão Tiên Tôn thấy vẫn không thể khống chế và thu lấy Hắc Tháp, nhịn không được tức giận mắng La Cách: “Nếu không phải các ngươi âm thầm giở trò đ.á.n.h lén, chúng ta sẽ thất bại sao?”
Lúc này, Đại thủ lĩnh Ma tộc rít lên một tiếng ch.ói tai, mười mấy tên Ma Tôn đột nhiên bao vây về phía lão Tiên Tôn này.
Đấu võ mồm thì có ích gì, bắt lấy tên này, một là có thể báo thù lưu lạc, hai là có thể ép buộc đối phương sau khi thu lấy Hắc Tháp thì giao cho bọn họ.
Lão Tiên Tôn chinh chiến sa trường đã lâu, há lại để mình rơi vào tình cảnh khốn cùng không thể trốn thoát.
Gần như ngay khi Ma Tôn nhào về phía ông ta, ông ta đã lách mình bay về phía bên này của tu sĩ Tiên Giới.
Sau đó, đứng ở bên phía tu sĩ Tiên Giới, còn châm ngòi thổi gió nói: “Không phải tộc loại của mình, tâm ắt sẽ khác, những ma tu này không có một kẻ nào tốt đẹp cả.”
Đại thủ lĩnh Ma tộc lúc này nhìn chằm chằm Lăng Vân Tiên Tôn nói: “Chỉ cần các ngươi không tranh đoạt Hắc Tháp với chúng ta, sau khi chúng ta lấy được Hắc Tháp, sẽ lập tức rời đi. Bởi vì trong Hắc Tháp này có toàn bộ bản nguyên chi lực của giao diện trước đây của chúng ta.
Nếu có thể khiến nó nhả ra, giao diện đó cũng không đến mức hoang phế, Nhân Yêu Ma ba tộc ở đó, cũng không đến mức từ nay đạo đồ đứt đoạn.”
Với tư cách là một ma tu, một phen lời nói nói đến mức khảng khái sục sôi, hoàn toàn lật đổ ấn tượng của Tiêu Hàm đối với Ma tộc.
Hóa ra ma tu cũng giống như vậy, trong bụng đầy những vòng vèo, cũng giống như vậy sẽ chiếm lĩnh điểm cao đạo đức.
Lăng Vân Tiên Tôn đâu phải là kẻ ngốc, lẽ nào lại không nhìn ra hai tu sĩ dị giao diện này đang họa thủy đông dẫn (đẩy họa cho người khác).
Chỉ là, y không biết các Tiên Tôn sau lưng mình, có thể vứt bỏ miếng mồi ngon ngọt như vậy hay không.
Đúng lúc này, bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói của Tiêu Hàm: “Lăng Tiên Tôn, bảo vật này trước đây từng xuất hiện ở giao diện của chúng ta, nó là một món Tiên thiên linh bảo có khí linh mà ngay cả tu sĩ thượng cổ cũng không thể thu lấy, ngàn vạn lần đừng đi tranh đoạt nó.”
Lăng Vân Tiên Tôn vốn đã cảm thấy thứ này là một miếng mồi nhử, lúc này càng thêm kiên định niềm tin.
Do đó y rất hào phóng làm một động tác mời.
Sau đó y xoay người, trao cho các Tiên Tôn bên phía mình một ánh mắt hãy bình tĩnh chớ nóng vội.
Một tên Ma Tôn huyễn hóa ra một bàn tay khổng lồ thông thiên còn lớn hơn cả Hắc Tháp, muốn nắm Hắc Tháp vào trong lòng bàn tay.
Chỉ là bàn tay khổng lồ thông thiên này rơi xuống Hắc Tháp, đột nhiên lại tan chảy không một tiếng động.