Con Gái Duy Nhất

Chương 1





Bố tôi ngoại tình.

Người phụ nữ được ông bao nuôi bên ngoài nhỏ hơn mẹ tôi tận 15 tuổi, là một cô sinh viên đại học có vẻ ngoài trong sáng ngây thơ.

Đàn ông sẽ không bao giờ nhớ đến những ngày tháng khốn khó mà bạn từng cùng họ vượt qua.

Họ chỉ biết tận tình tính toán với bạn sau khi đã thành công và có danh tiếng.

Đến lúc chia tài sản, mẹ tôi mới phát hiện toàn bộ tiền bạc và tài sản trong nhà đều đứng tên công ty.

Mỗi tháng, lương bố tôi chỉ vẻn vẹn có… 1 đồng.

Mẹ tức giận chửi ông không ra gì, nhưng trước cơn thịnh nộ của mẹ, mặt bố tôi không hề lộ ra chút áy náy nào.

Ông thậm chí còn cố tình chọc tức mẹ tôi, nở nụ cười hả hê quay sang tôi:

“Con gái ngoan, ba mẹ sắp ly hôn rồi.”

“Con tính theo ba sống sung sướng, hay theo mẹ ra đường xin ăn?”

Tôi lập tức nhào vào lòng ông:

“Ba ơi, con mãi mãi là con gái duy nhất của ba!”

Nghe tôi nói vậy, mặt ông tươi như hoa nở.

Nhưng ông đâu hiểu ra hàm ý trong câu nói của tôi.

Điểm nhấn không phải ở chữ “con gái”, mà là… “duy nhất”.

1

Bố tôi mừng rỡ khôn nguôi, không kìm được mà bật cười ha hả đầy đắc ý.

“Tốt, tốt, tốt! Không hổ là con gái của Lâm Quốc Đống tôi, đúng là cái áo bông hồng nhỏ của ba mà.”

Ông chắc hẳn đang vô cùng đắc ý lắm đây.

Năm xưa vì sự nghiệp của ông, mẹ tôi đã từ bỏ tiền đồ của mình, ở nhà làm nội trợ chăm sóc chồng con, toàn tâm toàn ý vun vén cho gia đình.

Nếu không có mẹ tôi, cái dạ dày của ông chắc đã sớm bị rượu ăn mòn không còn gì.

Là mẹ tôi nấu canh giải rượu, chuẩn bị thuốc đau dạ dày, ngồi trên ghế chờ ông về đến tận khuya.

Lúc ông nằm viện, cũng là mẹ tôi không rời nửa bước, thức trắng đêm chăm sóc.

Kết quả, ông thì khỏe mạnh ra viện, còn mẹ tôi thì kiệt sức đổ bệnh.

Nhưng ông không thấy được điều đó.

Thứ ông thấy lúc này, chỉ là cô sinh viên đại học với gương mặt ngây thơ, nhưng bên trong lại mặc nội y gợi cảm quyến rũ ông.

Mẹ tôi từng khóc lóc, từng làm ầm lên, cũng từng van xin.

Nhưng đầu óc ông đã bị hai chiếc môi của ả hồ ly kia hút sạch.

Ông không nghe lọt tai bất cứ lời nào mẹ nói, càng không màng đến tình nghĩa vợ chồng mười mấy năm.

Cuối cùng, ông mất kiên nhẫn trước sự chất vấn của mẹ, dứt khoát đưa người đàn bà kia về tận nhà.

Bắt mẹ tôi tận mắt nhìn thấy ông ta đè lên người đàn bà khác điên cuồng phát tiết.

Khiến mẹ tôi hoàn toàn cạn sạch hy vọng sống chung với ông ta.

Ông ta vốn dĩ cũng không thương yêu gì đứa con gái này.

Ông chỉ muốn lấy tôi ra để vớt vát lại chút thể diện trước mặt mẹ.

Bởi nếu tôi chọn theo ông, vậy tức là ông đã thắng tuyệt đối trước mẹ tôi.

Cho nên, tôi chẳng qua cũng chỉ là một đạo cụ, là quân cờ cuối cùng giúp ông ta đập tan phòng tuyến của mẹ mà thôi.

Nghe tôi nói vậy, sắc mặt mẹ tôi tái nhợt, suýt đứng không vững, lảo đảo nhào tới nắm lấy cánh tay tôi, ánh mắt tràn đầy kinh hoàng và không thể tin nổi.

“Tinh Dao, con vừa nói gì? Con… nói lại lần nữa xem?”

“Nói bao nhiêu lần cũng vậy thôi.”

Tôi hất tay mẹ ra.

“Con muốn theo ba.”

Nước mắt chảy dài nơi khóe mắt bà, như từng nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.

“Tinh Dao… con… con không cần mẹ nữa sao?”

“Mẹ có ích gì chứ?”

Tôi chỉ tay khắp căn biệt thự.

“Mẹ có cho con ở căn nhà to như vậy không?”

“Con sắp thi vào cấp 3 rồi, mẹ có tiền trả nổi học phí học kèm một kèm một cho con không?”

“Con đang tuổi ăn tuổi lớn, mẹ làm sao đảm bảo cho con ăn uống đủ chất? Mua rau héo ngoài chợ về nấu chắc?”

“Mẹ không lấy lòng được ba, nhưng cũng đừng kéo con c/h/ế/t chìm theo.

Tại sao con phải từ bỏ cuộc sống sung sướng để theo mẹ chịu khổ?”

“Ba chỉ cần sơ ý làm rơi một ít từ kẽ tay cũng đủ nuôi con rồi.

Còn mẹ dù có làm 10 việc/ngày cũng không bằng một tiếng đồng hồ của ba kiếm ra tiền.”

Mẹ tôi hoàn toàn sụp đổ, đầu gối nhũn ra ngồi bệt xuống đất, ánh mắt trống rỗng nhìn tôi:

“Con thật sự không cần mẹ nữa sao…?”

Tôi không kiên nhẫn, gương mặt thoáng hiện sự lạnh lùng:

“Mẹ, vấn đề không phải là con không cần mẹ.”

“Mà là mẹ vốn không nuôi nổi con.”

“Mẹ có thời gian giữ con lại, sao không ra ngoài tìm việc làm, nghĩ cách nuôi sống bản thân đi?”

Dứt lời, tôi hất tay bà ra, thẳng thừng đi về phòng mình.

Dù mẹ tôi có gọi tên tôi thế nào, tôi cũng không quay đầu lại.

Tôi không dám.

Vì tôi biết, chỉ cần quay đầu lại, nước mắt sẽ lập tức phản bội tôi.

Mà nếu vậy, vở kịch tôi dựng lên trước mặt ba sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Trước khi khép cửa phòng, tôi nhìn thấy ba đang ôm lấy ả đàn bà kia, dáng vẻ chẳng khác gì một vị tướng vừa chiến thắng trở về.

“Cút ngay! Đừng bám ở đây nữa.

Lỡ làm dơ tấm thảm mới mua của tao, mày có đền nổi không hả?”