Con Gái Duy Nhất

Chương 4



Ba tôi không đưa thêm đồng nào, tôi cũng không mở miệng xin nữa.

Ông cho tôi 50.000 tệ, tôi đưa mẹ 40.000, giữ lại 10.000 cho mình.

Chỉ cần không tiêu bậy, chừng đó đủ để tôi cầm cự đến kỳ thi vào cấp 3.

Mẹ dùng số tiền đó thuê một căn hộ tầng hai gần trường, mở một tiệm cơm nhỏ.

Bà đã phục vụ ba tôi suốt hơn chục năm, thậm chí còn vì ông mà đi thi lấy bằng đầu bếp.

Nấu cơm cho học sinh với bà đúng là chuyện nhỏ như búng tay.

Cộng thêm việc tôi lan truyền tin tức trong trường, quán cơm nhanh chóng thu hút được rất nhiều học sinh.

Chỉ sau vài ngày đã đủ số lượng cần thiết.

Suất ăn của căn tin trường vốn tệ còn hơn cho lợn, tay nghề mẹ tôi lại đỉnh cao, nhanh chóng chinh phục được phụ huynh, ai cũng ca thán quán cơm nhận học sinh quá ít.

Tôi biết, mẹ mở tiệm này ngoài việc kiếm tiền, còn vì muốn được gần tôi hơn một chút, hy vọng ngày nào cũng có thể nhìn thấy con gái mình.

Nhưng đời không như mơ.

Tôi ăn ở quán mẹ chưa được hai tuần thì bên quản lý vệ sinh bất ngờ ập đến kiểm tra.

Dù giấy tờ đầy đủ, nhưng họ vẫn cố moi lỗi, nói khu vực chế biến sống – chín không đạt chuẩn, yêu cầu ngừng hoạt động để chỉnh đốn, còn khăng khăng nói nhận được đơn tố cáo từ người dân.

Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi lập tức hiện lên gương mặt chanh chua đầy oán độc của Bạch Mộng Mộng.

Tôi nghi ngờ luôn lần trước tôi đưa tiền cho mẹ cũng là do ả mách với ba.

Bực thật sự.

Tôi đã nhún nhường, gọi ả là “mẹ” mà ả vẫn không biết điều như vậy.

Tối hôm đó, tôi như thường lệ, mang ly sữa ấm đặt trước mặt ả:

“Dì Mộng Mộng, uống sữa nè.”

Từ khi mẹ tôi bị đuổi khỏi nhà, chuyện mỗi tối mang ly sữa ấm đến cho ả đã trở thành việc tôi buộc phải làm.

Nóng quá hay nguội quá đều bị ả mắng, mà một khi ả mắng thì tôi lại ăn đòn từ ba.

Hai người cảnh sát kia đến như không, vì ba tôi chẳng hề kiêng dè hơn chút nào sau lời cảnh cáo.

Tôi đứng bên cạnh nhìn ả nhấp từng ngụm sữa.

Uống xong, ả đưa ly cho tôi:

“Có gì thì nói, đừng ngậm như ngậm cứt vậy, tao không có kiên nhẫn với loại như mày đâu.”

Tôi cười hiền lành vô hại:

“Dì Mộng Mộng, quán cơm của mẹ con là dì báo lên à?”

Nghe tôi hỏi, ả nhướng mày, môi cong lên thành nụ cười đầy khiêu khích:

“Ồ? Biết rồi à?”

“Dì đã đuổi mẹ con đi rồi, giờ ba con cũng quanh quẩn bên dì suốt ngày, dì còn chưa thấy đủ sao?”

“Có gì mà tại sao với lý do?” Ả cười khẩy. “Mày đã từng đạp con chó ghẻ bị xích bên đường chưa?

Mày đã từng dùng kính lúp thiêu kiến chưa?

Thấy muỗi mày có đập không?”

Ả nheo mắt nhìn tôi, vẻ khinh bỉ hiện rõ:

“Tất cả đều cùng một lý do – chỉ vì nó còn sống, là tao không vui.”

“Còn mày cũng vậy.”

“Đừng tưởng chọn theo ba thì yên thân được. Tao nói cho mày biết – mơ đi!”

Ả đưa tay vuốt ve bụng dưới một cách hờ hững:

“Tiền của ba mày sau này đều là của con tao.

Còn mày – đồ con riêng của vợ cũ, đừng hòng đụng được một xu!”

Ả đứng dậy, sắc mặt dữ dằn:

“Biết điều thì mau cút khỏi nhà này, về với con mụ mẹ mày đi!

Còn không thì đừng trách tao – một mẹ kế như tao sẽ không nương tay đâu, tao không phải là…”

Lời còn chưa dứt, thân hình ả bỗng lảo đảo như đạp phải bông gòn, ngã vật xuống ghế sofa.

Ả cố gắng chống tay lên thành ghế, nhưng tay chẳng còn sức, buông thõng như nhũn ra, cả người mềm oặt đổ xuống.

Đôi mắt đờ đẫn ánh lên tia hoảng loạn:

“Mày… mày bỏ thuốc tao?!”

Tôi ngồi xổm xuống, vươn tay khẽ vuốt mặt ả, để ả nhìn cho rõ từng tấc hưng phấn và điên cuồng trên gương mặt tôi.

“Dì à… thì ra là dì có thai rồi sao?

Sao không nói sớm cho con biết vậy?”