Con Gái Duy Nhất

Chương 7



Bạch Mộng Mộng thật sự đã báo công an.

Khi cảnh sát đến bệnh viện xử lý vụ việc, họ có chút ngạc nhiên — những y tá bình thường vốn thân thiện dễ mến, hôm nay ai nấy đều trừng mắt lườm họ tới trời.

Trong phòng bệnh, cảnh sát giữ vẻ bình thản, bắt đầu ghi lời khai của Bạch Mộng Mộng.

“Cô nói con gái của vợ trước chồng cô đã bỏ thuốc vào ly sữa khiến cô sảy thai, có đúng vậy không?”

Bạch Mộng Mộng gật đầu như gà mổ thóc:

“Đúng đúng đúng! Chính là vậy!

Các anh mau bắt con tiện nhân đó lại đi, xử nó 10 năm, 20 năm… Không! T/ử h/ì/n/h luôn càng tốt!”

“Nó làm tôi mất con, phải đền mạng! G/i/ế/t nó đi cho rồi, khỏi để nó ra ngoài hại người khác nữa!”

Hai cảnh sát liếc nhìn nhau, rồi cùng thở dài, nhanh chóng chuyển đề tài:

“Vậy… những vết thương trên người cô bé đó từ đâu mà có?”

Bạch Mộng Mộng đang thao thao bất tuyệt liệt kê “tội trạng” của tôi, bị câu hỏi này làm cho sững lại:

“Gì cơ? Vết thương gì?”

Ánh mắt cảnh sát trở nên nghi ngờ:

“Trên người con bé có nhiều vết thương ngoài da, có vết còn là chồng mới lên cũ, cô bảo không biết?”

Bạch Mộng Mộng lập tức dựng lông mày, gào lên:

“Tôi là người báo án! Các anh không hỏi tôi bị tổn thương gì, lại quay sang hỏi con nhỏ đó bị sao? Đầu các anh có vấn đề à?!”

Gương mặt cảnh sát lạnh đi thấy rõ:

“Cô chú ý lời nói của mình. Chúng tôi là cảnh sát, không phải người hầu nhà cô.

Không phải cứ báo án là nghiễm nhiên có lý.”

Bạch Mộng Mộng lập tức xìu như bóng bay xì hơi:

“Tôi… tôi không biết vết thương trên người nó từ đâu ra…

Tôi chỉ biết nó bỏ thuốc tôi, làm tôi mất con.

Chuyện đó các anh có xử không đây?!”

Sau khi ghi lời khai, cảnh sát ra khỏi phòng bệnh, đến quầy y tá tìm tôi:

“Từ lúc cháu gọi 120 tới giờ, cháu có rời bệnh viện không?”

Cô y tá bên cạnh tôi lập tức lên tiếng:

“Không hề.

Con bé này từ hôm qua đến giờ không rời viện nửa bước.

Tất cả bác sĩ, y tá ở đây đều có thể làm chứng.”

“Các anh nhất định phải làm chủ cho cháu nó.

Chắc các anh cũng thấy rồi đó, người nó toàn vết bầm tím, không chỗ nào lành lặn.”

“Người ta nói có mẹ kế là có cha dượng, đúng y như câu đó luôn.

Hai người đó, hành xử chẳng khác gì cầm thú!

Các anh nhất định phải trừng trị cặp đôi khốn nạn đó!”

Cảnh sát gật đầu:

“Yên tâm, chuyện này chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng.”

Họ quay sang tôi:

“Lâm Tinh Dao, em có thể đưa chúng tôi về nhà được không?”

Tôi gật đầu:

“Tất nhiên được ạ.”

Tôi ngồi xe cảnh sát trở về nhà.

Vừa mở cửa, tôi dẫn mấy chú cảnh sát vào.

Họ lập tức bước tới bàn ăn, chỉ vào chiếc ly đựng sữa:

“Đây là ly dì kế của em uống sữa tối qua phải không?”

Tôi ngừng vài giây mới gật đầu:

“Dạ đúng.

Tối qua em đã dùng ly này để rót sữa mang cho dì ấy.”

Cảnh sát mang găng tay vào, cẩn thận bỏ chiếc ly vào túi nhựa trong suốt.

Xong xuôi mới quay lại hỏi tôi:

“Ba em và dì kế thường xuyên đánh em à?”

“Cũng không hẳn là ‘thường xuyên’, nhưng hễ em làm dì mất vui là ba sẽ đánh.

Lúc thì đấm đá, lúc thì dùng dây nịt quất.”

“Dì em thường hay mất vui à?”

“Cũng không quá thường xuyên… mỗi ngày tầm hai ba lần thôi.”

Mấy gương mặt cảnh sát lập tức lộ rõ vẻ tức giận.