Cảm thấy choáng váng, tôi nhờ Bùi Tịch gọi Kiều Tịch qua, rồi nằm xuống giường.
Trong lúc ý thức đang mơ hồ, hình như có ai đó đã thay đồ ngủ cho tôi, còn đút tôi uống nước, đo nhiệt độ, chườm đá lên trán, lúc tôi kêu lạnh thì lên giường ôm tôi.
Chỉ là có chút khó hiểu.
Sao lúc Kiều Nhi ôm tôi, người lại to lớn hơn so với trước nhỉ?
Tôi mê man nhéo cơ bụng của cô ấy, lẩm bẩm bất mãn: "Đồ thối tha, đã nói cùng nhau béo, sao cậu lại lén lút tập thể d.ụ.c sau lưng tớ?"
Kiều Nhi bực bội hừ một tiếng, phớt lờ tôi.
Lúc tôi tỉnh dậy đã là buổi sáng.
Mở mắt ra tôi liền nhìn thấy khuôn mặt đang ngủ say của Bùi Tịch, xuống dưới một chút là bộ n.g.ự.c rắn chắc, mà tôi thì giống như bạch tuộc dính lên trên người anh ấy.
"?"
"!!!"
Tôi rón rén đứng dậy, cố gắng không quấy rầy Bùi Tịch.
Nhưng không ngờ anh ấy mở mắt ra, tròng mắt đen thâm trầm.
Tôi chưa kịp nói gì thì anh đã đặt tay lên trán tôi, hơi nhíu mày: "Khá tốt, hết nóng rồi."
Tôi sững sờ nhìn Bùi Tịch.
"Anh không gọi điện thoại bảo Kiều Tịch tới sao?"
"Cô ấy nói đang đi công tác xa thành phố, không qua được, bảo tôi chăm sóc cho cô."
Bùi Tịch nói xong liền đi vào phòng bếp làm bữa sáng.
Tôi vội vàng cầm điện thoại lên gọi cho Kiều Tịch.
Cuộc gọi vừa kết nối, đã nghe thấy giọng thấy ghét của Kiều Tịch.
"Như thế nào? Thấy tớ tốt với cậu chưa? Có phải đêm qua đã trải qua một đêm nóng như lửa không?"
"Đúng là nóng như lửa, tớ sốt gần như cả đêm, thiếu chút nữa sốt đến hôn mê luôn rồi."
"Sặc!"
Cách nhau qua cái điện thoại tôi cũng có thể cảm giác được Kiều Tịch đang ghét bỏ..
"Loại thời điểm đấy thì càng phải vận động chứ, đổ tí mồ hôi, nói không chừng bệnh sẽ khỏi."
"..."
Tôi nghi ngờ Kiều Tịch đang nghĩ mấy cảnh 18+ nhưng tôi không có bằng chứng.
"Nói thật đi, có phải anh ấy không được đúng không?"
"?"
Qua khóe mắt tôi thấy Bùi Tịch đang bưng cháo đứng ở cửa, tôi vội vàng cúp điện thoại.
"Anh, anh đừng tức giận, cậu ấy nói bậy bạ thôi."
"Cô muốn biết không?"
Anh ấy khom người xuống vân vê tóc tôi, ánh mắt sáng rực: "Rốt cuộc tôi có được hay không?"
"Cháo đặt trên bàn, tôi phải đi đây."
Mãi đến khi cánh cửa đóng lại, tôi mới hoàn hồn.
Tôi... đang bị trêu chọc à?
Bùi Tịch gửi tin nhắn WeChat cho tôi, nói rằng anh ấy đã đặt món tráng miệng và đồ uống, nhờ tôi giúp đưa đến phim trường.
Tôi vừa đến nơi, trợ lý của anh ấy chờ bên ngoài đã lớn tiếng nói: "Cô Đường đến thăm quan phim trường, mang đồ ăn cho mọi người này. Cảm ơn cô Đường."
Tôi: "?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giữa lúc đang nói "Cảm ơn cô Đường", tôi bước đến trước Bùi Tịch, vẻ mặt nghi ngờ không hiểu.
"Tôi biết lần trước cô cảm thấy vướng mắc chuyện sặc nước, cho nên tôi đã tự chủ trương giải quyết mọi chuyện cho cô."
"Tôi tưởng anh không quan tâm đến cách nhìn của người khác..."
"Tôi đương nhiên không quan tâm, nhưng cô thì có, cho nên tôi sẵn lòng chiều theo ý cô."
Ánh mắt Bùi Tịch sáng ngời, khiến tim tôi đập chậm lại.
Tôi không nhìn vào mắt nữa.
"Anh đừng đối xử tốt với tôi như vậy, tôi sợ mình sẽ hiểu lầm."
Anh nhéo cằm tôi, cười ranh mãnh: "Vậy thì hiểu lầm cũng được."
Trong chốc lát, tôi dường như hiểu ra điều gì đó, tim đập loạn xạ.
Ngón tay cái thô ráp của anh vuốt ve môi tôi, sau đó cúi người nói vào tai tôi: "Sau khi xong cảnh tàn sát ở Thanh Yến, em lên đài quan sát ở tầng cao nhất đợi anh, anh có chuyện muốn nói với em."
Anh ta đưa mắt ra phía sau tôi, không biết mình nhìn thấy gì, đột nhiên bổ sung một câu: "Khí tức trên người đó rất nguy hiểm, tốt nhất em nên cách hắn xa một chút."
Tôi quay đầu, thấy Hứa Gia Thanh đang bước tới.
Hứa Gia Thanh rất khác so với trước đây.
Anh ấy không chỉ thay đổi tên, quốc tịch, thậm chí ngay cả tính cách cũng có chút kỳ lạ.
Giống như bây giờ, anh ấy đang nhìn chằm chằm bóng lưng Bùi Tịch.
"Hai người đang ở bên nhau sao?" Anh hỏi.
Tôi mím môi, không nói gì.
Anh lại tự mình nói: "Nếu như bố anh và mẹ em không kết hôn thì bây giờ chúng ta đã là người một nhà rồi".
"Chúng ta bây giờ không phải là người một nhà sao?"
Hứa Gia Thanh mỉm cười: "Em biết ý anh mà."
"Anh trai."
Tôi ngước nhìn anh, nói: "Đã qua rồi. Anh là anh trai của em, cả đời sẽ là vậy."
Hứa Gia Thanh hừ lạnh, trong mắt hiện lên những cảm xúc khó hiểu.
Đây là lần đầu tiên tôi đến thăm đài quan sát của tòa cao ốc Vinh Mậu.
Độ cao của tầng ba mươi ba dường như rất gần bầu trời đêm và các vì sao.
Tôi ngồi trên chiếc ghế dài trước lan can, lấy điện thoại ra và gửi tin nhắn WeChat cho Yến Tu.
"Cảm ơn anh."
Yến Tu rất nhanh đã trả lời: "Không có gì."
"Nếu anh ta đối với em không tốt, cứ nói với tôi, tôi sẽ ngừng quảng cáo và thông báo cho anh ta."
Tôi cười khẽ.
Anh ấy vẫn hài hước như cũ.
Sau lưng có tiếng bước chân vang lên.
Tôi vui vẻ quay lại, còn chưa kịp nhìn rõ người đến là ai thì đã bị một chiếc khăn bịt miệng mũi tôi lại.
Mùi từ khăn rất nồng và gay mũi.
Là ether (chất gây tê).
Sau khi tỉnh dậy, tôi phát hiện mình bị trói vào ghế trong một nhà máy bỏ hoang.
Hứa Gia Thanh ngồi trên ghế sofa đối diện tôi, ánh mắt nghiền ngẫm.
Tôi đè nén sự bất an trong lòng.
"Anh trai, anh làm gì vậy? Mau thả em ra, chuyện này không vui chút nào..."