Sau khi ăn uống no say, liền đi thẳng đến trung tâm thương mại để mua mua và mua.
Sau khi mua cho mình một, hai, ba, bốn, năm bộ quần áo, tôi mới nhớ đến còn có Bùi Tịch.
Xem xét đến việc anh giúp tôi kiếm được một số tiền nho nhỏ, bất đắc dĩ đưa anh ấy đến chuỗi cửa hàng quần áo nổi tiếng nào đó.
Chậc chậc, dáng người đúng là không giống nhau.
Mặc cái gì cũng đẹp.
Chị nhân viên bán hàng cũng nhìn chằm chằm, hận không thể lôi Bùi Tịch vào thử hết quần áo.
Người ta nói không thể không khen phụ nữ, thật ra đàn ông cũng vậy.
Mắt thấy Bùi Tịch vung tay lên định mua hết đống quần áo đã thử qua, tôi nhanh tay nhanh mắt chọn ra áo và quần rẻ nhất trong đống quần áo.
"Lấy hai cái này thôi, quét mã QR WeChat, cảm ơn."
Đi ra khỏi cửa hàng, Bùi Tịch có vẻ không vui.
"...Không gì có thể ngăn được bổn tọa lấy món đồ bổn tọa muốn."
Tôi cười khẩy.
"Nghèo có thể"
"..."
Tôi đưa cho anh ấy tất cả túi đồ trên tay rồi chỉ vào chỗ ngồi được bố trí bên cạnh.
"Anh ngồi đó đợi tôi một lúc, tôi đau bụng, cần đi vệ sinh."
Chờ khi tôi từ WC đi ra, tình cờ nhìn thấy một người đàn ông mặc vest nói chuyện với Bùi Tịch xong rồi rời đi.
"Ai vậy? Anh quen à?"
Đùa, chẳng lẽ còn có ai khác trốn ra khỏi sách à?
Bùi Tịch lắc đầu, đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
"Hắn ta nói mình là người tìm kiếm tài năng, hỏi ta có hứng thú với diễn xuất không."
"Người tìm kiếm tài năng? Tập đoàn l.ừ.a đ.ả.o thì có?"
Tôi nhận lấy tấm danh thiếp nhìn, lập tức vui mừng.
"Lại còn là Giám đốc tuyên truyền của Tinh Huy Media nữa chứ, l.ừ.a đ.ả.o ngày nay lá gan to thật, ai cũng dám mạo danh."
Tinh Huy Media là một trong những công ty giải trí hàng đầu ở thành phố Nam Châu, có bao nhiêu người muốn chen bể đầu để đi vào, còn cần phải tự mình đi ra ngoài khai quật người mới sao?
Nhưng mà, chất lượng của danh thiếp này cũng không tệ.
Tôi tiện tay nhét danh thiếp vào túi rồi kéo Bùi Tịch đến rạp chiếu phim trên tầng bảy.
Đang phân vân không biết nên xem phim b.o.m tấn Mỹ hay phim kinh dị thì gặp phải người quen.
Sao lại có câu nói: Đi ra ngoài không xem ngày.
Tôi cảm thấy trường hợp của tôi bây giờ chính là một ví dụ.
Nếu không làm sao tôi lại gặp được bạn trai cũ chứ?
"Đường Tranh Tranh, trùng hợp thật? Em cũng tới xem phim à? Có muốn đi cùng nhau không?"
Tống Minh cười híp mắt mời, hoàn toàn không chú ý tới sắc mặt cô gái bên cạnh đã tái nhợt.
Quả nhiên, ch.ó không thể thay đổi thói quen ăn kứt.
Nhưng tôi cũng không có hứng thú vương vấn không dứt với bạn trai cũ.
"Không cần."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Sao lại khách sáo như vậy? Bao năm qua, em vẫn một mình à?"
Tôi thực sự quá lười để trả lời anh ta nên dứt khoát kéo Bùi Tịch đang nhìn chằm chằm vào poster phim nghiên cứu lại đây.
"Anh mù à? Lớn như vậy mà không thấy anh chàng đẹp trai như này sao?"
Lần này đổi thành sắc mặt Tống Minh tái nhợt, bởi vì khi nhìn rõ mặt mũi của Bùi Tịch, ánh mắt của bạn gái anh ta cũng sáng lên.
"Khụ khụ, bạn trai mới sao?"
"Tất nhiên."
Bùi Tịch đang định phủ nhận thì bị tôi véo mạnh.
Tôi lại gần anh ấy, nhỏ giọng nói: "Đừng lên tiếng, tôi nói cái gì thì chính là cái đó, chờ lát nữa sẽ đi mua đồ ăn vặt cho anh."
Bùi Tịch cũng học theo dáng vẻ của tôi, hạ giọng: "Muốn hai phần."
"..."
Tim tôi đang rỉ m.á.u.
Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: "Đồng ý."
Tống Minh nửa tin nửa ngờ.
"Thật hay không? Sẽ không phải là thuê đến đấy chứ? Anh chàng này nhìn giống như là diễn viên, dáng dấp đẹp trai, dáng người..."
Anh ta đưa tay định vỗ vào cơ bắp của Bùi Tịch, lại bị Bùi Tịch nhanh tay nhanh mắt tóm lấy cánh tay, vặn ra sau, lập tức vang lên tiếng kêu như lợn bị thịt!
Đáng đời!
Theo thiết lập của tôi đối với Bùi Tịch, không trực tiếp loại bỏ một cánh tay của anh ta cũng coi như là nhân từ lắm rồi.
Thấy nhân viên bảo vệ sắp tới, tôi vội vàng vỗ Bùi Tịch.
"Xin lỗi, bạn trai tôi mắc bệnh sạch sẽ, không thích người lạ chạm vào mình."
Tống Minh tức giận sắc mặt biến thành màu gan lợn, nhưng không tiện phát tác.
"Không sao, bạn trai em làm nghề gì?"
"Diễn viên, đang định ký hợp đồng với Tinh Huy Media."
"Tinh Huy Media?"
Tống Minh cười lạnh: "Khoác lác gì chứ?"
Tôi lấy danh thiếp trong túi ra nói: "Đây, giám đốc Hàn bên Tinh Huy vừa đưa cho bạn trai tôi đây, còn nói chỉ cần anh ấy đồng ý là có thể ký hợp đồng bất cứ lúc nào."
Sắc mặt Tống Minh càng đen hơn.
Tôi nhìn đồng hồ, nói xin lỗi: "Phim sắp bắt đầu rồi, chúng tôi đi vào trước, chúng ta——không hẹn gặp lại"
Sau khi vào đại sảnh, Bùi Tịch nghiêm mặt nói: "Nói cô không giữ ý giữ tứ, cô còn không thừa nhận."
Tôi:"?"
"Đầu tiên là cùng giáo dư Điền gì đó mắt qua mày lại, giờ lại cùng tên họ Tống này dây dưa không rõ, cô như vậy đáng bị dìm l.ồ.ng heo."
Dìm, l.ồ.ng, heo?
Với tính khí thất thường của tôi, nếu không phải không đ.á.n.h lại anh ấy, thì thể nào tôi cũng phải ấn anh ấy xuống đất chà qua chà lại.
"Anh thì biết cái gì!"
"Cả cuộc đời anh gặp rất nhiều người, không thử ở cùng nhau thì làm sao biết hợp hay không? Không trải qua với một số người, làm sao chắc chắn ai có thể ở bên mình cả đời?"
Nhìn vẻ mặt ngây ngốc của Bùi Tịch, tôi xua tay: "Quên đi, nói với người cổ hủ như anh thì hiểu cái gì, đi xem phim đi!"