Công Chính Đòi Gả Ngay Tại Chỗ

Chương 1



Mã Tam đã làm cai ngục ở ngự lao quá nửa đời người. Hồi trẻ hắn vốn là bộ khoái, lúc truy đuổi phạm nhân không may ngã gãy chân, tổng bộ đầu có tấm lòng nhân từ mới điều hắn về đây giữ một chức nhàn tản.

Ngự lao là nơi bí mật nhất của hoàng gia, chỉ những hoàng thân quốc thích phạm trọng tội mới bị tống vào đây. Theo lời những cai ngục già, số người từng bị giam ở đây chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngày thường tuy chẳng có bổng lộc gì thêm, nhưng được cái thái bình vô sự, cực kỳ thong dong.

Cho đến dạo gần đây, trong lao bỗng đón một nhân vật tầm cỡ.

Tứ hoàng tử của Tĩnh triều, Cẩn Vương Lý Trọng Tiêu.

Là đích tử duy nhất của cố Hiếu Mẫn hoàng hậu, Lý Trọng Tiêu từ nhỏ đã được lập làm Thái tử. Nhưng vì đương kim Thánh thượng không thích tính tình bạo ngược kiêu căng của y, nên năm y mười hai tuổi đã phế vị Thái tử. Ngôi vị trữ quân cứ thế bỏ trống nhiều năm, mãi đến hai tháng trước mới lập Lục hoàng tử Lý Trọng Tân.

Có lời đồn rằng, Cẩn Vương vốn rèn luyện trong quân ngũ lâu năm, lập bao chiến công hiển hách cho Tĩnh triều, vì bất mãn với quyết định của Thánh thượng mà dẫn binh bức cung, định làm chuyện đại nghịch bất đạo. May nhờ Thái tử Lý Trọng Tân cùng Binh bộ thị lang Liễu Du kịp thời hộ giá. Sau khi thoát hiểm, Thánh thượng lập tức tống Lý Trọng Tiêu vào ngự lao, đáng lẽ phải chém đầu ngay tức khắc, nhưng đến nay đã qua hơn nửa tháng, trong triều vẫn tranh chấp không thôi về việc xử trí Tứ hoàng tử. Những mưu tính lợi ích và ràng buộc nhân mạch thâm sâu trong đó, hạng cai ngục như bọn họ chẳng thể nào tường tận được.

Mã Tam chỉ thấy vị Tứ hoàng tử này vô cùng kỳ lạ. Mấy ngày đầu mới bị giam, y chỉ lầm lì ngồi đó, tuyệt thực không màng nước gạo. Sau đó đột nhiên phát sốt cao suốt ba ngày liền, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc. Hoàng thượng sai tâm phúc thân cận là Tôn Phúc đến thăm dò, khi ấy Tôn công công đứng ngoài song sắt, dùng chất giọng thanh mảnh dịu dàng truyền đạt ý chỉ của Hoàng thượng, đại ý là Hoàng thượng biết Tứ hoàng tử đang giả bệnh để cầu lòng thương xót, nhưng ngài ấy không muốn truy cứu sâu thêm, mong Tứ hoàng tử hãy tự suy xét lỗi lầm, đừng giở trò tiểu nhân không ra thể thống gì nữa.

Tôn Phúc nói xong liền bỏ đi, đừng nói là ngự y, đến một bình thuốc cũng chẳng ban xuống. Lúc đó Mã Tam và mấy tên cai ngục khác đều nghĩ Tứ hoàng tử phen này khó qua khỏi. Ai ngờ hôm sau y lại hạ sốt, người cũng tỉnh táo lại, bắt đầu chịu ăn uống, cứ như thật sự ứng nghiệm lời của Hoàng thượng vậy.

Nhưng Mã Tam đã tận mắt thấy bộ dạng thoi thóp của Tứ hoàng tử, hắn biết y không hề giả bệnh. Trận sốt đó nguy hiểm biết nhường nào, nay dù giữ được mạng, nhưng nhìn những biểu hiện của Tứ hoàng tử sau khi tỉnh lại, e là…

“Ngươi hỏi xem cấp trên ngày mai có thể đưa cho ta một cái đùi gà không? Thịt thà khác cũng được, cứ bảo bổn vương đã hối lỗi xong rồi, trước khi rơi đầu muốn ăn một bữa ra trò.”

Mã Tam đẩy hộp cơm vào, nhìn Tứ hoàng tử vừa lảm nhảm vừa bới móc khay cơm để kén cá chọn canh, trong lòng càng tin chắc đối phương đã bị sốt đến hỏng não, nhưng miệng vẫn cung kính có lệ nói: “Tiểu nhân nào có tư cách nói chuyện với cấp trên, điện hạ cứ dùng tạm đi ạ.”

“Được rồi…” Lý Trọng Tiêu nhìn bát cháo loãng cùng rau dưa mấy ngày không đổi, hoàn toàn chẳng có cảm giác thèm ăn, nhưng nếu không lót dạ thì lát nữa sẽ đói đến cồn cào, đành nhẫn nhịn ăn tạm.

Tên cai ngục canh cửa tiễn Mã Tam ra ngoài, Lý Trọng Tiêu loáng thoáng nghe thấy tiếng thì thầm xa dần của bọn họ.

“Y thật sự không sợ chết sao?”

“Cứ như biến thành người khác ấy, chắc là buông xuôi rồi…”

Lý Trọng Tiêu nhai cọng rau trắng nhạt nhẽo trong miệng, không nhịn được mà đảo mắt một cái.

Chẳng phải là đã đổi thành kẻ đen đủi như y rồi sao.

Chao ôi, hối hận quá đi mất. Đáng lẽ khi thấy tên nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết sắp chuyển thể trùng tên với mình, y phải cảnh giác mới đúng, không nên nhận cái việc biên kịch này. Đã thế, người y xuyên vào lại còn là “công chính” có số phận thảm hại nhất trong sách.

Trong cuốn tiểu thuyết mang tên “Thác Phụ Tu La”, lấy ngược luyến tình thâm làm điểm bán chạy này, thụ chính Liễu Du xuất thân thế gia trung lương, từ nhỏ đã vào cung làm thư đồng, quen biết Tứ hoàng tử Lý Trọng Tiêu bá đạo và Lục hoàng tử Lý Trọng Tân ôn nhu. Sau hàng loạt đấu tranh quyền mưu và ngược thân ngược tâm, cuối cùng Lý Trọng Tân đăng cơ, Liễu Du chọn cùng Lý Trọng Tiêu rời xa triều đình, bên nhau trọn đời.

Dòng thời gian hiện tại là lúc Lý Trọng Tiêu bị vu oan vào ngục, sau này y còn phải chịu cực hình tra khảo trong lao, cho đến khi kinh mạch đứt đoạn, tổn thương phổi, phế sạch võ công.

— Lý Trọng Tiêu thoi thóp ngã rạp dưới đất, phủ tạng đau đớn như bị lửa thiêu, đốt đến mức cổ họng y nóng lên rồi hộc ra một búng máu. Khi cất lời, giọng y khản đặc đến không ra hơi, nhưng vẫn cố chấp lặp lại: “Liễu Du… bảo Liễu Du đến gặp ta…”

— Tôn Phúc nắm lấy bàn tay máu thịt be bét của Lý Trọng Tiêu, ấn dấu tay lên tờ đơn nhận tội.

— “Như vậy lại đỡ tốn chu sa.”

Đúng là một kẻ lụy tình thảm hại.

Lý Trọng Tiêu hồi tưởng lại nội dung tiểu thuyết, uống nốt ngụm cháo cuối cùng.

Lúc trước xem kẻ trùng tên với mình chịu khổ trăm bề y đã thấy đau lòng thay, giờ thì hay rồi, xuyên thẳng vào điểm khởi đầu của cuộc đời bi thảm này luôn…

“Tư Lễ Giám Tôn công công tới!”

Tiếng xướng cao vút cắt ngang dòng suy nghĩ của Lý Trọng Tiêu. Y khẽ rùng mình, liền thấy bốn tên Cẩm Y Vệ thân hình vạm vỡ đi vào trước. Bên hông bọn họ đeo đao, bộ dạng nhanh nhẹn dứt khoát, trong chớp mắt đã bao vây Lý Trọng Tiêu từ bốn phía.

Xác định Lý Trọng Tiêu đã lọt vào giữa vòng vây, một lão thái giám mặt tròn mày mảnh, tướng mạo hiền lành mới chậm rãi bước vào.

Lão thái giám quét mắt nhìn bát cháo y vừa ăn xong, nhướng mày đầy vẻ ngạc nhiên, nhỏ nhẹ nói: “Tứ điện hạ ăn uống khá quá nhỉ, chẳng bù cho Hoàng thượng ở trong cung ngày ngày lo âu, đến mức nuốt không trôi cơm.”

Lý Trọng Tiêu không đáp lời.

Trong nguyên tác, lúc này nguyên chủ sẽ thống thiết chỉ trích phụ hoàng bị đệ đệ che mắt, giải thích rằng có người giả truyền thánh chỉ bảo y vào cung cứu giá, từ đó vu oan y vào ngục.

Sau đó sẽ bị đánh cho thừa sống thiếu chết, bị cực hình dày vò suốt nửa tháng, cho đến khi bọn chúng quét sạch thuộc hạ tâm phúc trong quân và thế lực của y trên triều, ngay cả cữu cữu y là Trấn Quốc Công cũng vì kiệt sức mà lâm bệnh qua đời…

Khi mọi chuyện đã an bài, nguyên chủ bị đày đến vùng biên cương khô cằn lạnh lẽo. Y mang xiềng xích, trước khi rời kinh cuối cùng cũng được gặp người thương mà y hằng mong mỏi.

— Trọng Tiêu, thánh tâm sẽ không bị che mờ, mọi chuyện xảy ra đều là kết quả đã định từ đầu. Huynh hãy đợi ta ở biên quan, rồi sẽ có ngày ta xử lý xong xuôi mọi thứ nơi đây, tương phùng cùng huynh giữa thời thái bình thịnh thế.

“Tứ điện hạ, ngài dẫn quân xông vào Tử Thần Điện trong đêm, định bắt giữ Hoàng thượng để bức cung làm loạn, ngài có nhận tội không?”

Tôn Phúc nói chuyện lúc nào cũng mềm mỏng hòa nhã, kết hợp với khuôn mặt tròn trịa từ tâm đó, trông giống như một người ông đang ân cần hỏi han cháu trai vậy. Nhưng Lý Trọng Tiêu liếc mắt nhìn ra ngoài, đã thấy vài tên cai ngục đứng thành hàng, cầm đủ loại hình cụ đợi sẵn.

Tôn Phúc nở nụ cười, vẫn giọng điệu nhẹ nhàng ấy: “Tứ điện hạ đã không muốn nói thì mời lên giá hình vậy. Bốn người các ngươi hãy hầu hạ cho cẩn thận, Tứ điện hạ là đệ nhất cao thủ của Tĩnh Quốc ta, e là số xương cốt các ngươi từng bẻ gãy trong ngục cộng lại cũng không cứng bằng…”

“Ta nhận tội.”

“… của ngài.” Nụ cười ung dung của Tôn Phúc cứng đờ trên mặt. Bốn tên Cẩm Y Vệ đang chuẩn bị tiến lên chế ngự Lý Trọng Tiêu cũng khựng lại, tay lơ lửng trên chuôi đao, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.

“Tứ điện hạ nói gì cơ?”

“Ta nói, ta nhận tội.” Lý Trọng Tiêu nhìn Tôn Phúc, dõng dạc trình bày: “Trước đây phụ hoàng lập Lý Trọng Tân làm Thái tử, ta vẫn luôn ôm hận trong lòng. Thế là ta bàn mưu với Thành Vương thế tử Lý Thừa Ngọc. Hắn đến báo tin nói Lý Trọng Tân bức cung làm loạn, ta mượn cớ đó lừa gạt đám quân sĩ dưới trướng, giả vờ vào cung cứu giá. Kế hoạch ban đầu là xông thẳng vào Đông Cung g**t ch*t Lý Trọng Tân trước, sau đó chuyển hướng sang Tử Thần Điện ép phụ hoàng viết chiếu thư truyền ngôi. Ai ngờ phía Đông Cung vồ hụt, đành phải dẫn binh sang Tử Thần Điện…”

Tôn Phúc không cảm xúc nhìn y, bốn tên Cẩm Y Vệ lẳng lặng đứng lùi lại. Tất cả mọi người trong lao đều cúi đầu nín thở, cố gắng kiềm chế biểu cảm của mình.

“… Chuyện sau đó các ngươi đều biết cả rồi, còn gì cần ta khai nhận nữa không?” Lý Trọng Tiêu nói đến khô cả cổ, nhìn bốn vị đại kim cang đang vây quanh mình, lại nhìn sang Tôn Phúc: “Có thể cho ta xin chén nước không?”

“…” Dẫu sao cũng là nội tướng trong cung từng trải qua sóng to gió lớn, khóe mắt Tôn Phúc giật giật mấy cái, gượng gạo nặn ra một nụ cười không chút ý cười, giọng điệu lúc cất lên lại u ám hơn hẳn: “Thành Vương thế tử nói hắn dạo gần đây luôn ở trong phủ… Tứ điện hạ đây là vì muốn bao che cho đám quân sĩ dưới trướng mà định tâm kéo người khác chết chùm sao?”

Lý Trọng Tiêu không hề nao núng: “Ồ, ta vốn biết Lý Thừa Ngọc là hạng cỏ đuôi chó không có nghĩa khí, để phòng hắn quay lưng đâm ta một nhát, lúc định ra kế này ta đã đặc biệt giữ lại ngọc bội tùy thân của hắn làm bằng chứng.”

Nói đoạn, y lấy từ trong ngực áo ra một miếng ngọc bội, đưa về phía trước, thở dài nói với Tôn Phúc: “Bổn vương quả là mắt nhìn tinh tường, thấy chưa, đúng là dùng đến thật rồi.”

Trong nguyên tác, Thành Vương thế tử đến báo tin, nói Lục hoàng tử đã khống chế cấm quân trong cung định bức cung làm loạn, giục Lý Trọng Tiêu mau chóng dẫn binh vào cung cứu giá.

Dù tình thế cấp bách, nhưng chuyện này hệ trọng, dù là lời báo của người biểu đệ có quan hệ khá tốt, nguyên chủ cũng không thể không thận trọng, thế nên mới lén giữ lại miếng ngọc bội này. Chẳng ngờ sau khi y giao ra vật này, Lý Thừa Ngọc đã treo cổ tự vẫn trước khi Cẩm Y Vệ xông vào Thành Vương phủ. Để lại một phong thư hối lỗi, tự trần rằng không nên thông đồng với Cẩn Vương, nguyện lấy cái chết chuộc tội, chỉ cầu xin đừng liên lụy đến những người không biết chuyện trong Thành Vương phủ…

Chỉ có thể nói, quyết tâm muốn dìm chết nhi tử ruột của lão Hoàng đế thật sự là kiên định đến mức đáng sợ.

Gương mặt tròn trịa hòa nhã của Tôn Phúc, dưới ánh đèn lồng ở hành lang nhà lao u ám, lần đầu tiên xuất hiện một vết rạn nứt thực sự. Ông ta nắm miếng ngọc bội còn ấm nóng, mà như cầm phải một miếng sắt nung. Bốn tên Cẩm Y Vệ nhìn nhau ngơ ngác, như bốn con rối bị đứt dây, động tác tra đao vào vỏ đều mang theo vẻ cứng nhắc đầy lúng túng.

“Tứ điện hạ… đúng là người sảng khoái.” Tôn Phúc cuối cùng cũng rặn ra được mấy chữ từ kẽ răng, giọng nói dịu dàng thường ngày giờ đã phủ một lớp băng giá: “Tạp gia đây sẽ đi bẩm báo với Hoàng thượng ngay.”

Ông ta xoay người, phất trần vung lên tạo thành tiếng gió, dáng người tròn lẳn biến mất ở cuối hành lang, để lại một cảm giác nghẹt thở như bị cưỡng ép dập tắt. Bốn tên Cẩm Y Vệ lẳng lặng đi theo, tiếng bước chân nặng nề vang vọng giữa vách đá, rồi cũng nhanh chóng tan biến.

Trong lao trở lại vẻ tĩnh mịch như chết, chỉ còn tiếng chuột chạy sột soạt trong góc và nhịp thở hơi nặng của chính Lý Trọng Tiêu. Màn “tự nguyện nhận tội” vừa rồi nhìn thì có vẻ trôi chảy, nhưng thực chất cực kỳ tốn tâm sức. Mỗi câu nói đều phải lướt qua não ba lần, vừa phải kết hợp cốt truyện để nhận định “tội danh”, vừa phải chú ý không để lộ lời nào liên lụy đến người khác, lại còn phải đề phòng Tôn Phúc lật lọng dùng hình ngay tại chỗ.

“Chậc, đối phó với lũ cáo già này còn mệt hơn thức đêm sửa kịch bản.” Y xoa xoa gò má đã hơi cứng vì cười giả tạo, ngồi phịch xuống phiến đá lạnh lẽo.

Bớt được khâu tra tấn dã man, cũng bớt được mấy chiêu trò ngớ ngẩn của đám bạn bè người quen cũ của nguyên chủ khi đi tìm kẻ thế thân loạn xạ để rồi bị lão Hoàng đế quét sạch.

Tiếp theo… lão Hoàng đế sẽ làm như thế nào đây?