Công Chính Đòi Gả Ngay Tại Chỗ

Chương 3



Canh năm ba khắc, ước chừng chưa đến năm giờ sáng thời hiện đại, Lý Trọng Tiêu vẫn đang đánh giấc nồng trong ngục tối âm u.

Y mơ thấy mình đã trở về căn hộ ở hiện đại, đang nằm ườn trên chiếc ghế lười hưởng máy lạnh, tay vừa đặt một xô gà rán thì một vị nhà sản xuất đầy khí chất từ trên trời rơi xuống, đập nát điện thoại của y, chỉ tay vào mặt y mà mắng mỏ đầy thất vọng: “Lý Trọng Tiêu, sao cậu lại mất tích nữa rồi! Bảo cậu sửa kịch bản chứ có đòi mạng cậu đâu, biết bao nhiêu người đang đợi cậu không hả! Còn có mặt mũi mà ăn gà rán à!”

Gà rán bay mất, Lý Trọng Tiêu đau đớn bật dậy khỏi ghế, gào lại nhà sản xuất: “Đã bảo là tôi không sửa! Lý Trọng Tiêu trong phim nhất định phải chết!”

Nhà sản xuất: “Trong tiểu thuyết người ta sống sờ sờ ra đó, lại còn là người thắng cuộc cuối cùng, cậu chập mạch chỗ nào mà cứ đòi bức tử hắn?”

Lý Trọng Tiêu: “Cả đời hắn sống đủ nghẹn khuất rồi, những thứ cuối cùng để lại chẳng có cái nào là hắn thực lòng muốn cả, thà cho người ta một cái chết thanh thản đi.”

Nhà sản xuất thấy y ngoan cố, tức giận buông lời nguyền rủa: “Cậu trùng tên với hắn mà lòng dạ còn độc ác thế này, coi chừng xuyên vào đó mà chịu khổ thay hắn, để xem lúc đó cậu có cầu xin được chết thanh thản không.”

Lý Trọng Tiêu chẳng mảy may để tâm: “Thế thì tôi sẽ thực sự tặng cho hắn một kết cục thập toàn thập mỹ.”

… Làm người thì đừng nên nói lời quá tuyệt, sẽ bị báo ứng đấy.

Tiếng mở cửa ngục kéo Lý Trọng Tiêu ra khỏi giấc mộng.

Lần này không phải Mã Tam đi đưa cơm, mà là một đội cấm quân mặc giáp mềm màu đỏ, thần sắc đầy sát khí.

Đây là định áp giải y ra biên cương sao?

Cấm quân phân hàng hai bên, Tôn Phúc từ phía sau bước ra, vẻ hòa nhã như mặt nạ trên mặt đã biến mất, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc: “Hoàng thượng có chỉ, đem tội thần Lý Trọng Tiêu, vào Thái Hòa Điện yết kiến!”

Thái Hòa Điện yết kiến?

Tim Lý Trọng Tiêu đập thình thịch, tình tiết này trong nguyên tác không hề có. Xem ra kế hoạch bị phá hỏng bởi sự chủ động nhận tội của y, vị lão Hoàng đế rốt cuộc cũng tung ra chiêu mới rồi.

Hai tên cấm quân tiến lên, động tác tuy không thô bạo nhưng tuyệt đối chẳng có chút cung kính nào, xốc y đứng dậy. Lý Trọng Tiêu không chống cự, y khá bình tĩnh để bọn họ mang lên người bộ xiềng xích và gông cùm bằng gỗ nặng nề.

Băng qua lối đi dài hun hút và u tối, bước ra khỏi cánh cửa nặng nề của ngục giam. Ánh sáng mặt trời đã lâu không gặp khiến Lý Trọng Tiêu phải nheo mắt lại. Không khí ban mai se lạnh mang theo hơi thở thanh tân của cỏ cây tràn vào lồng ngực, quả thực có cảm giác như được thấy lại ánh mặt trời.

Y bị áp giải đi qua từng dãy cửa cung. Tường cao đỏ thắm, ngói lưu ly vàng rực, những cung điện uy nghi đứng sừng sững trong ráng hồng ban mai, phô diễn uy nghiêm và sự lạnh lẽo của hoàng quyền tối thượng.

Quảng trường trước Thái Hòa Điện, những bậc thềm đá cẩm thạch trắng như dẫn thẳng lên tận trời xanh. Cửa điện mở rộng, bên trong thấp thoáng tiếng nghị sự của triều thần, tiếng rì rầm đan xen không nghe rõ thực hư.

“Truyền tội thần Lý Trọng Tiêu vào điện —!” Tiếng xướng của thái giám lanh lảnh xuyên thấu màn sương sớm.

Bên trong điện tức khắc im bặt. Vô số ánh mắt như những mũi kim đồng loạt đâm về phía bóng hình đang mang gông xiềng, dáng vẻ có chút chật vật nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp nơi cửa điện.

Lý Trọng Tiêu bước qua ngưỡng cửa cao vút. Trong đại điện nguy nga lộng lẫy, văn võ bá quan phân liệt hai bên, lặng ngắt như tờ. Trên ngai vàng, hoàng đế Tĩnh triều Lý Diễm trong bộ long bào màu vàng đang cao cao tại thượng nhìn xuống y.

Lý Trọng Tiêu từng bước tiến về phía trước, khi ánh mắt lướt qua hàng văn quan bên trái, y vô tình dừng lại ở một khuôn mặt.

Ngay cả ở nơi triều đình đầy rẫy những bậc hào kiệt tuấn tú này, khuôn mặt ấy vẫn đẹp đến kinh tâm động phách, tựa như một pho tượng ngọc được điêu khắc tinh xảo. Đôi lông mày như tranh vẽ, nước da trắng lạnh, đôi môi mỏng mím lại thành một đường thẳng lãnh đạm. Hắn sở hữu một đôi mắt đào hoa vốn nên đa tình, nhưng khi ánh mắt ấy lướt qua Lý Trọng Tiêu, y đột nhiên cảm thấy lạnh toát sau gáy, một cảm giác rùng mình nổi da gà, bản năng sinh tồn như đang cảnh báo y điều gì đó.

… Là điều gì nhỉ?

Lý Trọng Tiêu thầm đoán, nhan sắc đến mức độ này chắc chắn là nhân vật chính rồi?

Hóa ra Liễu Du trông như thế này sao, vậy thì cái não yêu đương của nguyên chủ thời kỳ đầu cũng coi như có chút logic đấy. Chẳng lẽ đây là trí nhớ cơ bắp còn sót lại của thân thể này, nên mới có phản ứng cảm xúc mãnh liệt với Liễu Du đến vậy?

Chậc, nguyên chủ à, ngươi cũng đừng yêu quá hóa lú chứ.

Mà nhắc mới nhớ, tình địch của nguyên chủ đâu rồi nhỉ, Thái tử chắc phải đứng chỗ nào dễ thấy lắm chứ, mấy lão già ở hàng đầu này chẳng ai giống cả…

“Nghịch tử!” Giọng nói trầm thấp uy nghiêm của Hoàng đế phá vỡ bầu không khí chết chóc, cũng kéo lại những suy nghĩ đang bay xa của Lý Trọng Tiêu. Giọng ông ta mang theo cơn thịnh nộ âm ỉ vang vọng khắp đại điện: “Ngươi phạm phải đại tội bức cung mưu phản, thập ác bất xá. Hôm nay tuyên ngươi lên điện, lẽ ra phải lập tức hành hình đúng luật để làm gương cho kẻ khác!”

Lý Trọng Tiêu không lên tiếng, chờ đợi chữ “nhưng” của Hoàng đế.

Quả nhiên Lý Diễm đổi giọng, dường như mang theo một tiếng thở dài “không nỡ”: “Nghĩ lại ngươi từ nhỏ đã không có định kiến, dễ bị kẻ tiểu nhân mê hoặc. Những năm qua xem ra có vẻ tiến bộ, nhưng thực chất bên trong rỗng tuếch, gặp chuyện chẳng có chủ kiến, chỉ biết nghe theo kẻ khác xúi giục! Trẫm niệm tình ngươi từng vì bách tính Tĩnh Quốc khoác giáp ra trận, lập được công lao hãn mã, nếu thực lòng biết quay đầu là bờ, giao ra kẻ chủ mưu đứng sau khuấy động phong vân, mưu đồ ly gián cốt nhục thiên gia, trẫm có thể cân nhắc khai ân, tha cho ngươi một con đường sống.”

Quả nhiên là vì chuyện này.

Lý Trọng Tiêu rủ mắt, không đón nhận ánh mắt trực diện của Hoàng đế, trong lòng đang cân nhắc những lời sắp nói.

Lý Diễm quan sát Lý Trọng Tiêu. Tôn Phúc đã thuật lại không sót một chữ những gì y nói trong ngục, điều này khiến ông ta vô cùng kinh ngạc, như thể được nhận thức lại đứa con trai này một lần nữa.

Nghịch tử trước mắt, vóc dáng vẫn là khung xương hiên ngang được tôi luyện từ trong quân ngũ, vai rộng lưng dài, dù đang mang gông gỗ nặng nề nhưng sống lưng vẫn bướng bỉnh thẳng tắp, phảng phất hình bóng của “Tĩnh Quốc đệ nhất cao thủ” năm nào. Khuôn mặt có ba phần giống mẫu thân, từng được khen ngợi là long chương phượng tư, đôi mày kiếm mắt sáng vẫn còn đó, chỉ là sự dày vò của những ngày lao ngục khiến xương gò má lộ rõ hơn, dưới mắt hằn sâu quầng thâm, đôi môi cũng vì thiếu nước mà hơi khô nứt.

Điều khiến Lý Diễm cảm thấy lạ lẫm nhất chính là đôi mắt kia, từng như những ngôi sao lạnh lẽo được tôi trong lửa, sắc sảo bức người, giờ đây lại như mặt đầm sâu phủ một lớp sương mờ, trầm tĩnh đến quá mức, thậm chí còn lộ ra chút… an nhiên gần như lười nhác? 

Đó là điều Lý Diễm chưa từng thấy ở đứa nhi tử này.

Trong mắt ông ta, lão tứ tính tình cương liệt, xưa nay luôn thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành. Việc thừa nhận những chuyện mình không làm hoàn toàn không phải là lựa chọn của y.

Nếu lão tứ đã đổi tính trở nên nhu nhược, chỉ cần có thể thanh trừng sạch sẽ những kẻ đứng sau lưng y, Lý Diễm không phải là không thể để y giữ lại mạng sống.

Nhưng lão tứ còn muốn bảo vệ những thân binh cùng mình vào cung, đại khái sẽ không thuận theo ý ông ta.

Cũng chẳng sao, y không chịu nhận thì người của Địch gia, người của quân bộ, kiểu gì cũng có vài kẻ ngu ngốc nhân từ, tranh nhau lấy mạng đổi mạng để cứu y.

Lý Diễm kiên nhẫn đợi Lý Trọng Tiêu lên tiếng, bất luận biến số có bao nhiêu, ông ta cuối cùng vẫn đạt được mục đích.

Kẻ khiến Lý Trọng Tiêu cảm thấy lạnh gáy cũng đang đợi. Kể từ khoảnh khắc Lý Trọng Tiêu bước chân vào Thái Hòa Điện, Liễu Tê Ngô đã quan sát tỉ mỉ từng cử động của đối phương.

Hắn nhìn y mang xiềng xích nặng nề, từng bước tiến về giữa đại điện. Những bước chân ấy quá nặng nề, hoàn toàn không có sự thanh thoát và nhịp nhàng ăn sâu vào xương tủy của người học võ, đặc biệt là một đỉnh cấp cao thủ. Hơi thở cũng quá nông và dồn dập, quãng đường ngắn ngủi này cùng sức nặng của gông xiềng đối với thân thể từng thuộc về hắn, vốn đã qua ngàn lần rèn giũa, lẽ ra phải nhẹ tựa lông hồng. Chưa kể đến những cái lảo đảo nhỏ nhặt thỉnh thoảng xuất hiện do bị xiềng xích vướng víu, điều mà trước đây là một nỗi sỉ nhục tuyệt đối không thể xảy ra.

— Kinh mạch vẫn phế rồi sao?

Liễu Tê Ngô thầm đoán trong lòng. Không, có lẽ còn tệ hơn cả kinh mạch đứt đoạn. Tư thế đi đứng này vụng về như một người bình thường chưa từng học võ, thậm chí có thể do cơn sốt cao đã làm tổn thương đến khả năng kiểm soát căn bản. Cái danh xưng “Tĩnh Quốc đệ nhất cao thủ” kia đã là bọt nước của ngày hôm qua. Con quỷ cô độc chiếm xác hắn trước mắt này chẳng qua chỉ là một người phàm phu có cái vỏ không hồn.

Một tia thỏa mãn cực nhạt, gần như tàn nhẫn lướt qua đáy mắt Liễu Tê Ngô. Như thế này… càng tốt. Thân xác tàn tạ này, cộng với linh hồn hoàn toàn thiếu cảnh giác và khả năng phản kháng kia, ám tiễn trong tay áo lấy mạng y trong vòng hai mươi bước, hắn có mười phần nắm chắc.

Kẻ này tham sống sợ chết, nay bị lão Hoàng đế dụ dỗ, chắc chắn sẽ nói theo ý đối phương, phải giết y trước khi cái tên đầu tiên thốt ra khỏi miệng y.

Lý Trọng Tiêu khẽ thở ra một hơi, dưới vô số ánh mắt như thực thể của cả triều đình, y dõng dạc nói: “Phụ hoàng, nhi thần oan uổng!”

Chân mày Lý Diễm giật nảy, nén lại dự cảm bất an trong lòng, trầm giọng: “Ngươi oan chỗ nào?”

Lý Trọng Tiêu định làm một bộ mặt uất ức, nhưng lại sợ diễn xuất không tới sẽ trông quá giả tạo, thế là y giữ gương mặt nghiêm nghị, chân thành nói: “Hai tháng trước, Thành Vương thế tử Lý Thừa Ngọc hớt hải đến tìm nhi thần, nói là Lục… Thái tử điện hạ bức cung làm loạn, sự việc liên quan đến an nguy của phụ hoàng. Nhi thần không nghĩ nhiều liền dẫn binh vào cung cứu giá, thế nhưng không ngờ… đây đều là âm mưu của Thành Vương phủ!”

Cả điện xôn xao, nhưng lập tức im bặt. Lý Trọng Tiêu cảm thấy như có một đàn ong vo ve bên tai mình hai tiếng, sau đó liền im lặng theo kỷ luật, chỉ nín thở chờ đợi phản ứng của ong chúa.

Kể từ khi Lý Trọng Tiêu ở trong ngục với thân phận tòng phạm lôi Thành Vương thế tử vào cuộc, nước cờ này đã hỏng. Thành Vương vốn luôn trung thành với Lý Diễm, nếu không cần thiết Lý Diễm cũng không muốn ném mạng của Lý Thừa Ngọc vào đó, nên chỉ lấy cớ điều tra để bao vây Thành Vương phủ lại. Không ngờ đến Thái Hòa Điện, Lý Trọng Tiêu lại ngang nhiên lật lại lời khai ngay tại sảnh.

Sắc mặt Lý Diễm tối sầm lại, nổi giận nói: “Ăn nói bừa bãi! Không biết xấu hổ! Tờ đơn nhận tội có chữ ký của ngươi vài ngày trước trong ngục vẫn còn đây, có cần trẫm hạ lệnh đọc to giữa triều không?”

“Đó là do nhi thần bị Tôn Phúc đánh đập ép cung nên mới phải nhận.” Lý Trọng Tiêu mặt không đỏ tim không đập mà nói dối.

Tôn Phúc đang đứng hầu phía trước bên trái Hoàng đế lập tức bước ra vài bước quỳ xuống, hô lớn: “Bệ hạ minh giám! Nô tài phụng chỉ thẩm vấn, tứ điện hạ vừa thấy nô tài đã cúi đầu nhận tội, nô tài tuyệt đối không hề chạm đến một đầu ngón tay của tứ điện hạ, Cẩm Y Vệ cùng binh lính cai ngục đi cùng ngày hôm đó đều có thể làm chứng!”

“Đúng vậy!” Lý Trọng Tiêu gật đầu: “Phụ hoàng chỉ cần tra hỏi những người đó một phen là có thể biết hôm đó Tôn Phúc đến đã chuẩn bị bao nhiêu hình cụ để đe dọa nhi thần, còn hùng hồn tuyên bố sẽ để Cẩm Y Vệ dùng phương pháp thẩm vấn còn tàn nhẫn hơn cả chiếu ngục để bẻ gãy xương cốt của nhi thần.”

Vẻ hòa nhã giả tạo trên mặt Tôn Phúc hoàn toàn biến mất, ông ta kêu oan: “Xin tứ điện hạ đừng ngậm máu phun người, nô tài nói câu đó khi nào!”

Lý Trọng Tiêu nói: “Vậy ngươi đem những lời đã nói trong ngục nói lại một lần nữa, để phụ hoàng nghe xem ngươi có ý đó hay không.”

— Tứ điện hạ đã không muốn nói, vậy mời lên giá hình…

— Sợ là số xương gãy trong chiếu ngục của bọn ta cộng lại, cũng không bằng của tứ điện hạ đâu…

Ngôn ngữ là thứ dễ bị xuyên tạc nhất, những kẻ lăn lộn trong cung mà lên tới chức này thì việc bới lông tìm vết, thêm mắm dặm muối để định tội người khác là kỹ năng cơ bản. Những câu nói trong ngục giờ đây bị Lý Trọng Tiêu phủ đầu bằng sự suy diễn của y, càng biện bạch lại càng có vẻ chột dạ.

Tôn Phúc gượng gạo trấn tĩnh: “Vậy tứ điện hạ đây là thừa nhận nô tài chưa từng dùng hình với ngài, chuyện đánh đập ép cung chẳng phải là khi quân sao?”

Lý Trọng Tiêu lý thẳng khí hùng: “Ngươi là đại thái giám thân cận bên cạnh phụ hoàng, vừa đến đã bày ra bộ dạng đe dọa như thế, bổn vương còn tưởng đó đều là ý của phụ hoàng, nhất thời tâm như tro tàn suýt chút nữa nôn ra máu, nên mới buông xuôi cái gì cũng nhận. Đòn roi đánh lên người không là gì, nhưng những lời công tâm độc ác như thế, có khác gì đánh đập ép cung?”

“Ngươi…” Tôn Phúc thực sự muốn nôn ra máu, nuốt xuống vị tanh ngọt trong cổ họng định phản bác thì Lý Trọng Tiêu lại dập đầu với Lý Diễm, đầu áp xuống đất không thấy rõ thần sắc, nhưng giọng nói lại mang theo chút run rẩy, như thể chí tình chí nghĩa: “Nhưng hôm nay nghe lời phụ hoàng, mới biết phụ hoàng dù tưởng nhi thần phạm phải chuyện nghịch lý như vậy… mà vẫn còn nhớ đến nhi thần, một lòng muốn giữ lại mạng sống cho nhi thần. Đã vậy, chỉ dụ tra tấn dã man kia sao có thể là do phụ hoàng ban xuống, là nhi thần hồ đồ rồi!”

Lý Diễm: “…”

Lý Trọng Tiêu ngẩng đầu lên, hốc mắt tuy không nặn ra đỏ được, nhưng tóm lại cũng đã chuẩn bị xong một gương mặt đầy đau buồn, nhìn Lý Diễm thở dài: “Để phụ hoàng đau lòng là lỗi của nhi thần. Thực ra phụ hoàng nói đúng, kẻ chủ mưu đứng sau dù là Thành Vương phủ hay là ai, bày ra cục diện này chẳng qua là muốn lợi dụng việc lập trữ để khuấy động phong vân, ly gián cốt nhục thiên gia chúng ta.”

“Đủ rồi.” Lý Diễm chỉ cảm thấy Lý Trọng Tiêu ngày hôm nay chỗ nào cũng kỳ lạ, mỗi lời y nói đều nằm ngoài dự tính, nhìn thì có vẻ quấy rối lung tung nhưng thực chất lại đang làm loạn hết bố cục mà ông ta đã tính toán. Lý Diễm không muốn để y nói tiếp nữa.

“Triều đình không phải nơi tra án, đưa Tứ hoàng tử về đi, trẫm sẽ lệnh người thẩm lại vụ án này.”

“Phụ hoàng xin dừng bước!” Lý Trọng Tiêu hét lớn: “Nhi thần còn vài lời, hôm nay nhất định phải nói!”

Lý Diễm nhíu mày nhìn y: “Làm càn!”

Thị vệ bên cạnh xốc Lý Trọng Tiêu dậy, Địch Nhung lập tức bước ra, quỳ xuống ôm quyền: “Bệ hạ khai ân! Xin hãy để tứ điện hạ nói hết!”

Địch Thần và Địch Hiển cũng vội vàng quỳ xuống theo, còn có mấy vị võ tướng đứng sau Trấn Quốc Công phủ.

“Cầu bệ hạ khai ân!”

“Nếu không phải hôm nay thấy bệ hạ, tứ điện hạ suýt chút nữa đã phải nhận nỗi oan này.”

“Xin bệ hạ hãy nghe Tứ hoàng tử nói hết, đừng để kẻ tiểu nhân che mắt!”

Liễu Tranh bước ra nạt nộ: “Bệ hạ đã nói rồi, triều đình không phải công đường, các ngươi hiệp chúng ép buộc bệ hạ, là có ý đồ gì!”

Địch Thần phản đòn: “Liễu thượng thư không muốn tứ điện hạ lên tiếng như vậy, là có ý đồ gì?”

Địch Hiển hừ lạnh một tiếng: “Chẳng lẽ là chột dạ rồi.”

Mấy vị văn quan đứng sau Liễu Tranh cũng lần lượt bước ra phản bác, hai bên cãi vã thành một đoàn.

Lý Diễm buộc phải lên giọng: “Các vị ái khanh! Làm gì vậy!”

Mọi người khom người cáo tội, tạm thời im lặng.

Lý Diễm dùng một tay ấn vào thái dương đang đau nhức vì tiếng ồn, lạnh lùng nhìn Lý Trọng Tiêu: “Chuyện này hệ trọng, trẫm không thể chỉ nghe lời phiến diện từ một phía của ngươi, có oan ức gì cũng phải đợi sau khi thẩm tra lại vụ án rồi hãy nói.”

Hai thị vệ buông tay, Lý Trọng Tiêu lại quỳ xuống lần nữa: “Phụ hoàng hiểu lầm rồi, nhi thần không phải muốn kêu oan, chỉ là cảm thấy chuyện ngày hôm nay không phải ngẫu nhiên. Nhi thần tuy không mưu phản thực sự, nhưng lại là kẻ đầu sỏ khiến phụ hoàng phải nhọc lòng.”

Tim Lý Diễm nảy lên, sắc mặt càng thêm khó coi: “Lời này có ý gì?”

Lý Trọng Tiêu cúi đầu: “Nhi thần ra chiến trường quá sớm, những năm qua đánh bao nhiêu trận, chỉ tưởng rằng chặn đứng được kẻ địch bên ngoài là có thể giữ cho gia quốc bình an, không ngờ chút chiến công hèn mọn này lại khiến triều cục bất ổn, lòng người dao động. Dù lần này may mắn rửa sạch oan khiên, cũng chưa chắc không có lần sau.” Y ngẩng đầu, không còn né tránh ánh mắt của Lý Diễm mà nhìn thẳng đối phương, chậm rãi nói: “Phụ hoàng, nhi thần năm mười bốn tuổi theo quân chinh phạt phương Bắc, tại Lang Nha Cốc, tám trăm tàn binh đối đầu với ba ngàn thiết kỵ của Tây Nhung, nhi thần trúng ba mũi tên nhưng không dám rút ra, vì nhi thần phải đóng đinh ở cửa thung lũng đợi viện binh. Sau đó nhi thần đã vượt qua được. Những năm qua, lớn nhỏ hai mươi bảy trận, từ vương đình Bắc Địch đến Ai Lao Di ở Nam Cương, hải khấu Doanh Châu… May mắn không nhục mệnh, nhi thần đều đã vượt qua được.”

Cả triều đình lặng ngắt, còn tĩnh lặng hơn cả lúc Lý Trọng Tiêu mới bước vào, tĩnh lặng hơn cả lúc chờ đợi Lý Diễm ban xuống phán quyết.

Lý Trọng Tiêu nói một cách thản nhiên, không hề có ý cầu xin thương hại, chỉ đơn thuần là trần thuật sự thật.

Nhưng chỉ là trần thuật thôi, cũng đã khiến Lý Diễm phải né tránh cái nhìn của y, cũng khiến nhiều người trong triều phải cúi đầu, có người ánh mắt đảo quanh, có người đã đỏ hoe vành mắt.

Liễu Tê Ngô thì không, hắn vẫn nhìn Lý Trọng Tiêu, từ cái nhìn đầu tiên khi y bước vào Thái Hòa Điện, hắn chưa từng rời mắt, nhưng càng nhìn lại càng không hiểu nổi.

Kẻ dưới lớp da thịt này, rốt cuộc là ai?

Sự bực bội và bất an trong lòng Lý Diễm cuồn cuộn trào lên, ông ta mất kiên nhẫn nói: “Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì!”

Lý Trọng Tiêu dùng khóe mắt liếc nhanh xung quanh, thầm nhủ: Giữ mạng là quan trọng nhất, có khi còn giữ được mạng của nhiều người khác, đánh cược thôi!

Y nén lại chút thắc thỏm trong lòng, lời lẽ khẩn thiết: “Phụ hoàng, nhi thần đánh giặc nhiều năm, thực ra sớm đã thân tâm mệt mỏi. Nay thiên hạ thái bình, nhi thần chỉ nguyện gác kiếm quy ẩn, hưởng thụ cảnh nhàn hạ chốn thái bình. Nguyện xin từ bỏ chức vị Tả Hữu Vệ đại tướng quân, chọn một lương tế để hạ giáng, sau này an tâm ở trong phủ tương phu giáo… dạy dỗ con cháu, mong phụ hoàng thành toàn.”

… Chọn một lương tế để hạ giáng?

Hạ giáng cái gì?

Công chúa xuất giá mới gọi là hạ giáng, Lý Trọng Tiêu muốn hạ giáng cái gì cơ???

Lý Diễm nghi ngờ tai mình có vấn đề, ông ta theo bản năng rướn người về phía trước, gần như ngơ ngác hỏi: “Cái gì gọi là… chọn một lương tế hạ giáng?”

Lý Trọng Tiêu nghiêm túc đáp lại: “Khởi bẩm phụ hoàng, nhi thần muốn gả người.”

Lần này không có tiếng vo ve như ong vỡ tổ nữa, bởi vì tất cả những ai nghe lọt câu này đều ngây dại cả rồi.

Bao gồm cả Liễu Tê Ngô.

Cổ tay vốn luôn sẵn sàng phát lực của hắn cứng đờ lại trong gang tấc, đôi mắt đen trầm như hàn đàm lần đầu tiên xuất hiện những vết rạn nứt rõ rệt.

Kẻ chiếm giữ thân thể hắn… rốt cuộc là thứ gì?