Ánh nến lay động, nhuộm lên căn phòng một tầng sắc vàng ấm áp. Làn kim loại lỏng dịu dàng ấy chảy tràn trên bờ vai và lồng ngực đang để trần của Liễu Tê Ngô, những đường nét trên cánh tay hắn ẩn chứa một sức mạnh nội liễm.
Lý Trọng Tiêu ngưng mắt nhìn theo, từ cơ ngực mỏng mà cân đối, đến những múi cơ săn chắc rõ rệt nơi bụng dưới, dưới ánh đèn đổ xuống những vệt bóng mờ nhạt, phô bày trọn vẹn cảm giác sức mạnh đang phủ phục dưới thân hình tưởng chừng thanh mảnh ấy.
Quầng sáng ấm áp làm dịu đi ngũ quan quá mực diễm lệ của hắn, thêm vào vài phần mông lung, tựa như một pho tượng ngọc điêu khắc đang trầm mặc bỗng chốc có được sinh mệnh ấm nóng, khiến Lý Trọng Tiêu nhìn đến mức có chút không rời mắt được.
“Điện hạ còn muốn xem sao?”
Giọng nói của Liễu Tê Ngô mang theo một chút trêu chọc khó nhận ra, phá vỡ sự ngưng trệ ngắn ngủi.
Tiếng nói này tựa như giọt nước lạnh nhỏ vào chảo dầu sôi, tức khắc đánh thức Lý Trọng Tiêu khỏi cơn mê muội nhất thời.
Ha! Cái tên người cổ đại này, vừa nãy mới bị chạm nhẹ hai cái đã đỏ bừng cả tai, mà giờ lại dám lật ngược thế cờ, giở trò lưu manh sao?
Y nhướng mày, trên mặt lập tức trưng ra vẻ trấn định “ai sợ ai”, cằm hơi nâng lên, ánh mắt thản nhiên thậm chí còn mang theo chút khiêu khích đối diện với hắn: “Được thôi, cơ hội hiếm có. Phò mã đã cởi một nửa, chi bằng c** s*ch luôn đi, bổn vương cũng tiện kiểm tra kỹ lưỡng một phen, xem thử căn cơ luyện ra từ công pháp tà môn kia liệu có thực sự là bên ngoài tô vàng nạm ngọc* hay không?”
(*Ý nói vẻ ngoài hào nhoáng nhưng bên trong chưa chắc đã vậy).
Quả nhiên, Liễu Tê Ngô khựng lại ngay tức khắc. Chút vẻ ung dung tự tại vừa rồi tan biến không còn dấu vết, ánh mắt hắn vụt đảo đi nơi khác, hàng mi dài rủ xuống che đi vẻ ngượng nghịu thoáng qua trong mắt. Hắn nhanh nhẹn vơ lấy mớ y phục đã tuột xuống, lúng túng vận lại lên người, chỉ thấp giọng nói: “Thật sự không bị thương mà.”
Trong lòng Lý Trọng Tiêu hừ nhẹ một tiếng, cảm giác đắc thắng khi lật ngược tình thế dâng cao. Y vỗ vỗ lên mép giường bên cạnh, ngữ khí không cho phép cự tuyệt: “Lại đây.”
Liễu Tê Ngô nghe lời ngồi xuống, tư thế đã khôi phục vẻ trầm tĩnh thường ngày, chỉ có vệt đỏ nhạt nơi vành tai chưa tan hết đã bán đứng hắn.
Lý Trọng Tiêu nắm lấy cổ tay mà hắn vừa cố ý che giấu vết thương, cẩn thận vén ống tay áo lên. Những vết bầm tím do cố ý tạo thành dưới ánh nến càng hiện lên vẻ dữ tợn, rìa vết thương thậm chí còn loang lổ sắc đen sẫm, dấu vân tay và vết hằn hiện rõ mồn một.
Đầu ngón tay Lý Trọng Tiêu lướt hờ trên làn da lạnh lẽo nơi rìa vết thương, đôi mày nhíu chặt, trái tim như bị kim châm dày đặc, dâng lên một cơn xót xa nhói buốt.
“Ngươi đối với chính mình thật sự xuống tay được nhỉ.”
Y lẩm bẩm, giọng nói nghèn nghẹn.
Liễu Tê Ngô định rút tay về, nhưng lại bị Lý Trọng Tiêu nắm chặt hơn.
“Nhìn thì đáng sợ vậy thôi, kỳ thực không tổn thương đến gân cốt.” Giọng hắn hạ thấp nhẹ nhàng, mang ý an ủi: “Trước kia…”
Hắn khựng lại, nuốt ngược những quá khứ đầy mưa máu gió tanh vào lòng, chỉ nhìn vào đôi mắt đầy lo âu của Lý Trọng Tiêu, lật tay lại nhẹ nhàng vỗ lên muội bàn tay y: “Thật sự không sao, điện hạ không cần để tâm.”
Thần sắc Lý Trọng Tiêu không vì thế mà giãn ra, ngược lại còn phủ thêm một tầng tự trách và ảm đạm sâu sắc: “Là ta suy tính không chu toàn. Hoàng đế nhìn chằm chằm vào ngươi, Thái tử cũng canh chừng ngươi, vậy mà ta cứ luôn không nhịn được muốn xán lại gần, chẳng biết chừng mực. Rốt cuộc, vẫn phải để ngươi dùng nỗi khổ da thịt này để lấp đầy lòng nghi kỵ của bọn họ.”
Y thở dài, chút đắc thắng khi nãy đã sớm tan thành mây khói.
Liễu Tê Ngô định lên tiếng an ủi thêm vài câu, lại thấy Lý Trọng Tiêu bỗng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt rạng rỡ, quét sạch vẻ sa sút, đúng là bộ dạng nghiêm túc như vừa nảy ra linh cảm: “Nói đến chuyện này, vẫn là Địch gia có tầm nhìn xa! Ngươi xem Địch Thần và Chu Tranh Ngọc kìa, náo loạn một trận hòa ly oanh oanh liệt liệt như thế, tuy danh tiếng có hơi khó nghe một chút, nhưng Hoàng đế đã hoàn toàn thả lỏng cảnh giác với bọn họ! Cả hai bên đều thảnh thơi, làm việc cũng thuận tiện hơn nhiều! Hay là chúng ta cũng bắt chước một phen?”
“Bắt chước thế nào?” Liễu Tê Ngô bị suy nghĩ nhảy vọt của y làm cho mịt mờ.
Lý Trọng Tiêu hơi rướn người về phía trước, hạ thấp giọng, phân tích một cách trịnh trọng: “Điểm mấu chốt của kế này nằm ở nhân tuyển “kẻ thứ ba”. Chúng ta không có người diễn cùng đáng tin cậy như Địch đại tướng quân để có thể đưa người đi một cách thỏa đáng, cũng không tiện liên lụy đến nữ tử vô tội, tìm bừa một người thì lại càng không tin được…”
Ánh mắt y sáng quắc đảo quanh trên mặt Liễu Tê Ngô, cuối cùng đóng đinh lại, chém đinh chặt sắt nói: “Ta thấy, hay là chọn Trần Đại đi!”
“…”
Biểu cảm của Liễu Tê Ngô đóng băng ngay lập tức, như thể bị một đạo thiên lôi vô thanh giáng xuống, chỉ còn lại một mảnh trống rỗng.
Lý Trọng Tiêu lại đã chìm đắm vào kịch bản “máu chó” do mình tự biên tự diễn, hăng hái kể tiếp: “Ta và hắn ngày ngày đối diện trong phủ này, lâu ngày sinh tình cũng coi là hợp tình hợp lý! Đến lúc đó, ngươi cứ chạy vào cung tìm Hoàng đế khóc lóc kể lể, nói ta muốn nạp Trần Đại làm nhị phòng, ngươi thà chết không tòng, sau đó uất ức chạy về Liễu gia! Qua mấy ngày, ta lại đem theo Trần Đại, khua chiêng gõ trống đến Liễu gia đón ngươi, trước mặt bàn dân thiên hạ khuyên ngươi phận làm chính thất phải biết bao dung đại lượng…”
Y càng nói càng hăng, thậm chí còn bắt chước cả giọng điệu khuyên giải: “Ngươi dĩ nhiên là phẫn nộ không thôi, giơ tay định tát ta một bạt tai! Ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy! Trần Đại hắn…”
“Điện hạ!”
Liễu Tê Ngô cuối cùng cũng tỉnh lại từ trạng thái hóa đá, chộp lấy cổ tay Lý Trọng Tiêu đang múa may quay cuồng, lực đạo rất lớn, mang theo một sự hốt hoảng hiếm thấy: “Đừng đùa nữa!”
“Ta đâu có đùa, nếu cảm thấy lời thoại không hay chúng ta có thể bàn bạc sửa lại mà.”
Liễu Tê Ngô hít sâu một hơi, nhìn thấy tia sáng ý cười không giấu nổi trong mắt Lý Trọng Tiêu, rốt cuộc cũng hiểu ra mình lại bị người này trêu đợt rồi.
Hắn bất lực nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, đáy mắt là sự dung túng và nghiêm túc như thể nhận thua: “Là lỗi của ta. Ta bảo đảm, sau này tuyệt đối không tự ý chủ trương sau lưng điện hạ nữa, việc gì cũng sẽ bàn bạc với điện hạ. Ta…” Hắn khựng lại, ngữ khí trịnh trọng: “Nhất định sẽ trân trọng bản thân, không để mình bị thương dễ dàng nữa. Nếu không làm được… cứ để Trần Đại tát ta một bạt tai.”
Quả nhiên, lời vừa dứt, Lý Trọng Tiêu không nhịn được nữa, “phụt” một tiếng cười phá lên, sau đó cả người cười ngã vào lòng Liễu Tê Ngô.
“Ha ha ha ha ha… Làm gì chứ? Ngươi không thấy kế này tuyệt diệu sao? An toàn không đau đớn, không ai thương vong!”
Liễu Tê Ngô cảm nhận được sự rung động và hơi ấm truyền đến từ trong lòng, cơ thể đang căng cứng cũng thả lỏng xuống, bất lực ôm lấy y, thấp giọng nói: “Trần Đại sẽ quỳ xuống cầu xin điện hạ, chi bằng trực tiếp chặt đứt cánh tay còn lại của hắn đi.”
“Ha ha ha ha ha ha ha ha…”
Lý Trọng Tiêu cười càng lớn hơn, gần như không thở nổi, bầu không khí nặng nề khi nãy quét sạch sành sanh.
Y cười một hồi lâu mới dần bình phục, cọ quậy khiến vạt áo vốn đã lỏng lẻo của đối phương càng mở rộng thêm chút nữa. Gò má ấm nóng áp qua lớp nội y mỏng manh, có thể cảm nhận rõ ràng đường nét cơ bụng săn chắc và nhiệt độ cơ thể của hắn.
Cảm giác xúc chạm này khiến y dần bình tĩnh lại, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng: “Nói thật lòng, Tê Ngô. Chúng ta rốt cuộc phải làm thế nào mới khiến bọn họ hoàn toàn yên tâm? Chẳng lẽ thật sự phải giả vờ bằng mặt không bằng lòng cả đời? Hay là phải đâm nhau mấy nhát mới tính là xong?”
Y ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo nhìn Liễu Tê Ngô: “Địch gia làm vậy là để thoát khỏi đầu sóng ngọn gió, buộc phải dùng hạ sách “đoạn vĩ cầu sinh” (chặt đuôi giữ mạng). Nhưng nếu thật sự khiến Địch Thần cả đời không được gặp mẫu tử Chu Tranh Ngọc, hắn thà để Hoàng đế trực tiếp chặt đầu mình còn hơn, nhỉ?”
“Ừm.” Liễu Tê Ngô giơ tay, đầu ngón tay dịu dàng chỉnh lại những sợi tóc rối của Lý Trọng Tiêu, vén ra sau tai, động tác tự nhiên như thể đã làm qua ngàn vạn lần: “Biểu ca đối với biểu tẩu tình sâu nghĩa nặng, màn kịch đó, thực sự là bất đắc dĩ.”
“Ta biết.” Lý Trọng Tiêu khẽ đáp. Hình ảnh đôi tình nhân cùng sinh ra tử, không rời không bỏ trong nguyên tác xẹt qua não y, càng làm nổi bật kế sách “bất hòa giả tạo” trước mắt này giống như trò trẻ con.
Y ngồi thẳng dậy, trong mắt lóe lên một loại ý cười mà Liễu Tê Ngô vốn quen thuộc, mang theo chút tinh quái: “Cho nên ta thấy, không thể lúc nào cũng nghĩ cách làm sao để bọn họ yên lòng. Phòng thủ thụ động mãi mãi không phá được cục diện.”
“Chúng ta phải nắm quyền chủ động. Bọn họ không phải không yên tâm sao? Vậy thì tạo ra chuyện gì đó khiến bọn họ càng không yên tâm hơn nữa! Bọn họ chính là vì ngày tháng quá an nhàn, nên hằng ngày mới đoán già đoán non cái này, hãm hại cái kia. Nếu thật sự giống như đời trước, bị Đột Mộc Trác Đa đánh đến tận chân thành, Lý Diễm chẳng phải cũng phải trói Lý Trọng Tân lại rồi cầu xin ngươi xuất sơn sao?”
Liễu Tê Ngô thở dài: “Nhưng cái giá đó quá thảm khốc.”
“Ừm.” Lý Trọng Tiêu gật đầu, thần sắc nghiêm túc: “Ta biết. Ngươi tuyệt đối sẽ không mong muốn lấy việc tám quận Tân Xuyên chịu cảnh binh đao làm cái giá để lấy lại binh quyền. Nay Đột Mộc Trác Đa chưa đủ lông đủ cánh, nhưng phía thảo nguyên kia chúng ta xa tầm tay với. Thay vì hằng ngày lo âu, vừa phải phòng sói ngoại bang vừa phải phòng lũ ngu xuẩn trong nhà, chi bằng chúng ta lập một cục diện trước, dọn dẹp sạch sẽ lũ đồng đội chỉ giỏi “khôn nhà dại chợ” này đi, rồi mới nhất trí đối ngoại!”
Liễu Tê Ngô bị những từ ngữ sinh động mà dân dã của y làm cho bật cười, sau đó nghiêm mặt nói: “Nguyện nghe chi tiết. Điện hạ định lập cục diện này thế nào?”
Lý Trọng Tiêu nói: “So với ngoại tộc, nếu trong dân gian đột nhiên xuất hiện một người danh chính ngôn thuận hơn, được lòng dân hơn Lý Diễm thì sao? Người này thống thiết vạch trần những năm qua Lý Diễm xa hoa vô độ, lao dân hại tài, hôn muội vô năng, sau đó… phất cờ hô biến!”
Y mạnh mẽ vung tay: “Ngươi nói xem, cái ghế đó của Lý Diễm liệu còn ngồi vững không? Ông ta còn tâm trí đâu mà nghi kỵ ta và ngươi, nghiền ngẫm mấy cái thuật quyền mưu dơ bẩn của ông ta nữa? E là ăn không ngon ngủ không yên, tự lo không xong rồi!”
Liễu Tê Ngô chau mày suy nghĩ: “Muốn chính thống hơn ông ta đâu có dễ? Ông ta dù sao cũng là người được tiên đế khâm định…”
Lời chưa nói hết, trong đầu hắn bỗng loé lên một tia điện, nhớ lại một cái tên đã bám bụi từ lâu, mãi đến nửa năm trước mới được Lý Trọng Tiêu nhắc đến tại Thái Cực Điện.
“Điện hạ ý nói là… Minh Xương Thánh Võ Hoàng đế? Nhưng ngài ấy không có huyết mạch lưu lại.”
Nếu không cũng chẳng đến lượt chi hệ của Lý Diễm kế vị.
Lý Trọng Tiêu mỉm cười: “Ngài ấy có thể có.”
Thật xin lỗi tổ tông, vì tương lai của Tĩnh triều, không thể không bôi đen truyền thuyết si tình của ngài một chút vậy.