Công Chúa Mất Tích

Chương 14



Ngoài khả năng khuếch âm tự nhiên của hí đài, tỷ ấy còn cầm một vật thể khổng lồ, hình thù kỳ quái trông như chiếc sừng dài. Miệng loa hướng xuống dưới, nên tỷ ấy phải gập người, áp mặt vào đó mà gào. Thân loa thì hướng ngược lên trời, do Bạch Chu vác trên vai hộ tỷ ấy.

Tỷ ấy chính là dùng cái tư thế đó để thét lên...

"... Trấn Quốc Trưởng công chúa Thẩm Thanh Bích ở đây!"

45.

Lũ người Trì Kha đều là phường hám danh trục lợi. Tự cho mình lão mưu thâm toán, vậy mà trước tiếng hô của vạn dân lại bị dọa cho vỡ mật. Bị ta và Nhiễm Mục đ.á.n.h kẹp từ trong ra ngoài, chẳng mấy chốc quân giặc đã tan tác như chim muông.

Trì Kha và Trung Dũng hầu bị bắt sống. Lương Vương không cam lòng, vẫn muốn hành thích Vua nên bị c.h.é.m c.h.ế.t tại chỗ. Hoàng đệ có tiền đồ của ta còn bồi thêm một đao cho chắc chắn.

Sử sách xưa nay luôn do kẻ thắng viết nên. Ta dẫn binh về kinh, vốn chẳng mong có kết cục tốt đẹp. Không ngờ sau một đêm lại xoay mình biến thành - Vạn An Trưởng công chúa nhận mật lệnh, vào kinh cần Vương.

46.

Binh đao thu lại, ngựa về chuồng. Ta ở trong phủ dưỡng thương hai ngày.

Kim Ngọc tiến đến trước mặt ta: "Chủ thượng."

Ta hỏi: "Trung Dũng hầu và Trì Kha đã bị c.h.é.m chưa?"

Nàng gật đầu, đột nhiên quỳ sụp xuống khấu đầu bái tạ: "Đa tạ đại ân của chủ thượng!"

Ta nói: "Ngươi việc gì phải tạ bản cung."

Nàng đáp: "Nếu không có trận binh biến này, mẫu thân của thuộc hạ sẽ mãi mãi mang nỗi oan khuất mà c.h.ế.t, ngay cả cái tên cũng chẳng được nhắc tới..."

Nhị tiểu thư nhà họ Ân thị quận Trần, bị phu quân sủng thiếp diệt thê ruồng bỏ, nhà ngoại vì muốn che giấu vết nhơ cũng không nhắc đến, thậm chí còn tiếp tục làm thông gia với Tạ gia.

"Đó là vì nương ngươi sinh được một nữ nhi tốt."

Trạm Én Đêm

Kim Ngọc nói: "Thuộc hạ muốn đến học đường của Trưởng công chúa làm Võ phu t.ử."

Ta mỉm cười: "Được."

Chợt nhớ ra điều gì, ta hỏi: "Năm đó khi ta rời kinh, có rất nhiều Nữ Học, giờ chúng ra sao rồi?"

"Đã sớm đóng cửa cả rồi."

Kim Ngọc biết tâm tư ta luôn thắc mắc nên đã sớm đi dò la. Thật ra không chỉ có Nữ Học, mà cả những Học đường miễn phí dành cho sĩ t.ử hàn môn cũng đều tiêu điều đổ nát.

Lấy Nữ Học làm ví dụ. Đám người đó không cãi lại được Thẩm Thanh Bích, bề ngoài đồng ý mở Nữ Học, thậm chí đã có nữ t.ử tham gia khoa cử. Thế nhưng những nữ t.ử thi đỗ lại bị bọn chúng cô lập, phê phán, gây khó dễ đủ bề. Vị nữ trạng nguyên đầu tiên đã tự vẫn mà c.h.ế.t. Cứ thế, các bậc cha mẹ cũng chẳng còn mặn mà gửi nữ nhi đi học nữa.

Lại nói đến những Học đường miễn phí cho người nghèo hèn, bọn chúng bề ngoài ủng hộ, nhưng âm thầm tuyển chọn một lũ giá áo túi cơm về làm phu t.ử. Những hài t.ử hàn môn vốn dĩ ngoan hiền, không vào Học đường thì thôi, vào rồi mười người thì có đến tám chín người ra ngoài trở thành phường phá gia chi t.ử. Lâu dần, dân chúng cũng chẳng thiết tha gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nhưng Trấn Quốc Trưởng công chúa có ý định mở lại Học đường."

Ta cười. Thẩm Thanh Bích chính là cái tính nết đó. Thua đi đ.á.n.h lại, càng bại càng anh dũng.

47.

Đợi đến khi vết thương trên lưng có thể mặc được y phục, ta vào cung thỉnh an. Vừa vào cung đã thấy Đại hoàng đệ của ta đang nhìn chằm chằm, tay vuốt ve Ngọc tỷ với vẻ đầy si mê.

Ta: "... Mấy ngày không gặp, Bệ hạ dường như béo lên đôi chút, lẽ nào là hồi quang phản chiếu?"

Hoàng đế quay đầu lại, đáp: "Độc đã ngấm vào phế phủ, chỉ là sống mòn thêm vài năm nữa thôi. Nhưng Hoàng tỷ nói, năm tháng dài ngắn không quan trọng, chỉ cần lòng an, thì sẽ vạn an."

Nói xong, đệ ấy lại tiếp tục vuốt ve Ngọc tỷ. Ta có chút bực mình: "Vạn An là phong hiệu của ta!"

Hoàng đế nói: "Nhưng đây là Hoàng tỷ chúc Trẫm."

Ta nghĩ bụng: "Thôi, chẳng thèm chấp với cái đồ ma ốm nhà đệ."

Dứt lời, ta định đi tìm Hoàng tỷ. Hoàng đế đột nhiên hỏi: "Nhị tỷ, sau này tỷ có dự tính gì? Có trở về đất phong không?"

Ta đáp: "Trận loạn này khiến quân trấn giữ kinh sư tan tác. Ta tự nhiên phải giúp Hoàng tỷ tái thiết thành phòng rồi mới đi."

Ta thầm nghĩ: Ta và đệ không giống nhau, đệ chỉ biết gây phiền phức cho tỷ tỷ, còn ta mới là kẻ biết xót xa cho tỷ ấy.

"Vậy còn Nhiễm Mục đó, Nhị tỷ định an bài thế nào?"

"Hắn ấy à..." Thật ra để hắn ở lại trấn thủ kinh sư là hợp lý nhất. Chỉ là nói ra cũng thật hổ thẹn, những năm qua ta dày công thu thập bao nhiêu nhân tài, chỉ có hắn là cứng đầu nhất. Lần này hắn phát hiện bị ta lừa vào tròng, chắc hẳn đang nổi trận lôi đình. Tính ra ta cũng đã mấy ngày không thấy mặt hắn.

Ta giữ vẻ mặt lạnh lùng: "Chắc là hắn bỏ chạy rồi."

Hoàng đế cười đáp: "Nhị tỷ, hắn không chạy đâu. Vừa rồi hắn mới vào cung đấy."

Ta: "?"

48.

Điện Cần Chính.

Khi ta vội vã chạy đến nơi... thì thấy Thẩm Thanh Bích đang đứng đó với vẻ mặt đầy gượng gạo. Phía trước, Nhiễm Mục đang xách cổ một kẻ sợ đến mức nhũn cả người, liệt bấy dưới đất.

Ta định thần nhìn kỹ: Đây chẳng phải là Đệ nhất mỹ nam kinh thành - Trì Uyên đó sao?! Nhiễm Mục mất tích mấy ngày nay, hóa ra là đi bắt hắn về à?!

Thẩm Thanh Bích vừa thấy ta, ánh mắt lập tức như gặp được cứu tinh: "Ninh Ninh! Muội đến thật đúng lúc!"

Ta ngơ ngác chạy lại gần: "Có chuyện gì vậy?"

Nhiễm Mục dõng dạc: "Thuộc hạ đã bắt phò mã của Trưởng công chúa về rồi đây!"