Công Chúa Mất Tích

Chương 3



Ta sắp không nhịn được mà muốn g.i.ế.c người rồi.

Thẩm Thanh Bích là loại người nào? Tỷ ấy luôn sẵn lòng tác thành cho người khác, chính miệng tỷ ấy từng nói ghét nhất là cảnh "nữ nhân tranh đấu giành giật". Ta lại nhớ có lần tỷ ấy từng cười nhạo rằng, muốn hủy hoại uy danh của một nữ t.ử, cách dễ dàng nhất chính là tung tin đồn nhảm về tư đức của người đó.

Nhiễm Mục khẽ ho một tiếng, nhắc nhở ta phải bình tĩnh.

Lương Vương lại bồi thêm: "Hoàng tỷ hiện đang dưỡng bệnh, Nhị tỷ, tỷ cứ theo đệ hồi kinh đi! Chuyện này coi như bỏ qua, cũng để tránh làm Hoàng tỷ thêm sầu muộn!"

Ta bừng tỉnh, nhìn vị ngũ đệ này của mình. Kinh thành quả là một nơi tốt, đứa đệ đệ yếu ớt của ta giờ đây cũng đã biết lừa người rồi.

Ta nghiêng đầu nhìn hắn: "Đệ đã đi thăm Hoàng tỷ chưa?"

Sắc mặt hắn vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng: "Lẽ dĩ nhiên là rồi, cứ cách một ngày đệ lại tới thăm nom."

Ta nhìn chằm chằm vào hắn, mỉm cười: "Xem ra Hoàng tỷ đúng là đang ở trong phủ."

Hắn khẳng định: "Chắc chắn."

9.

Ta chấp nhận điều kiện của Lương Vương. Chỉ chọn "vài tên diện thủ tâm đắc" cùng ta vào kinh.

Nhiễm Mục không tán thành: "Hắn lừa Người đấy. Nay Kinh Tây Doanh đã tan tác, kinh thành như chỉ mành treo chuông, nếu hắn lừa được Người vào thành, đó sẽ là đại công không chiến mà thành công."

Ta đáp, ta biết rõ.

Hắn lại nói: "Vậy tại sao không trực tiếp công thành? Dụng binh quý ở chỗ thần tốc, càng kéo dài thời gian càng bất lợi cho chúng ta!"

Ta lắc đầu: "Không được, vạn nhất bọn chúng dùng Hoàng tỷ làm con tin thì sao?"

Nhiễm Mục nổi cáu: "Chẳng lẽ tỷ tỷ của Người không thể mạo hiểm dù chỉ một chút sao?!"

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn: "Đúng."

Nhiễm Mục cuối cùng cũng chịu thua. Hắn bực tức chạy ra một góc ngồi xổm xuống: "Toàn là lừa gạt, cái gì mà từ nay trời cao đất rộng, chỉ cần thong thả chăn ngựa..."

Ta biết mình có lỗi với hắn, bèn bước tới ngồi xổm trước mặt hắn. Năm đó hắn chịu cảnh lưu vong, ta đã dùng lời lẽ ngon ngọt dụ dỗ hắn rằng đất phong của ta trời cao biển rộng, có thể cùng nhau chăn ngựa. Nào ngờ hắn tin thật, lại còn cần cù chăm chỉ chăn ngựa suốt bấy nhiêu năm.

Đến nước này, hắn còn gì mà không hiểu nữa? Đám binh mã này, là do ta sớm biết Hoàng tỷ tính tình ngây thơ nên mới âm thầm nuôi dưỡng tư binh để bảo vệ tỷ ấy. Tất cả là vì ngày hôm nay.

Ta chỉ đành thừa nhận: "Đúng là ta đã lừa ngươi."

Nhiễm Mục: "..."

"Giúp ta lần này thôi, ta chỉ muốn cứu tỷ tỷ của mình."

Trên mặt Nhiễm Mục thoáng hiện vẻ giận dữ nhưng lại đầy bất lực: "Con cháu Nhiễm gia ta sẽ không vì chuyện nhất thời mà bỏ mặc giữa chừng... Chỉ có điều, sau khi xong việc, Người nhất định phải bồi thường cho ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta gật đầu hứa hẹn.

10.

Ta tuyển ra một trăm tên "diện thủ" đi theo vào thành. Nhìn bộ dạng Lương Vương, hắn vẫn còn chút e dè, cảm thấy số người ta chọn quá nhiều. Nhưng hắn là kẻ thức thời, rốt cuộc cũng không dám lên tiếng phản đối.

Ta cứ thế hiên ngang cưỡi ngựa, nghênh ngang đi qua các phố lớn ngõ nhỏ trong kinh thành. Người qua đường đều ném tới những ánh mắt kinh ngạc, thậm chí có kẻ còn chỉ trỏ bàn tán. Ta khẽ nhíu mày. Có kẻ thầm thì...

"Thân là nữ t.ử mà lại như thế, thật là bại hoại thuần phong mỹ tục."

Ta: "..."

Rõ ràng Hoàng tỷ đã cho mở Nữ Học, tại sao nếp sống kinh thành lại trở nên thế này? Xem ra tỷ ấy thật sự gặp không ít trắc trở.

11.

Ta định đến Trấn Quốc Công Chúa Phủ, nhưng Lương Vương lại nói: "Hoàng tỷ đã được đưa vào cung dưỡng bệnh, đích thân Thái hậu chăm sóc."

Ta nhìn hắn với ý cười đầy ẩn ý. Hắn dường như đã quên mất lời mình vừa nói lúc trước: Hoàng tỷ đang ở trong phủ.

Lương Vương cứng đầu nói tiếp: "Tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ không tin đệ sao?"

Ta thầm nghĩ: Dù là hố lửa, vì Thẩm Thanh Bích, ta cũng phải nhảy xuống.

Thế là ta quay sang dặn dò tiểu tướng Bạch Chu: "Đi bắt Trì Uyên và Gia Thục quận chúa tới đây cho ta."

Lương Vương bàng hoàng nhìn ta: "Nhị tỷ!"

Ta ngoảnh lại: "Sao vậy, chẳng phải hai kẻ đó đã hại Hoàng tỷ sao?" Chẳng phải đây là câu chuyện mà bọn họ đã kể cho ta nghe đó sao?

Lương Vương quýnh quáng đến mức mồ hôi vã ra trên trán: "Bọn họ đều là người có thân phận cao quý, làm vậy e là mất đi thể diện..."

Ta trực tiếp vung một roi ngựa lên, đ.á.n.h cho gương mặt non choẹt của hắn rách da thịt thắm.

"Nhị tỷ?!" Hắn chấn kinh nhìn ta. Dường như có một chút không thể tin nổi, lại có chút đau lòng?

Thật nực cười, rõ ràng chẳng có chút tình nghĩa tỷ đệ, vậy mà còn cố diễn trò. Cũng chỉ có Thẩm Thanh Bích mới bị kỹ năng diễn xuất vụng về này của hắn lừa gạt.

Ta cười khinh bỉ: "Thân phận cao quý? Nếu không có Hoàng tỷ, bọn họ tất cả chỉ là lũ nô lệ vong quốc mà thôi."

Trạm Én Đêm

Sự chấn kinh và đau lòng trong mắt Lương Vương dần tan biến. Hắn rủ mắt xuống, lộ ra vẻ đáng thương, "Gia Thục đang ở trong phủ... nhưng Trì Uyên đã xuất thành nửa tháng nay, Nhị tỷ e là sẽ uổng công vô ích."

Ta quay đầu hạ lệnh: "Vậy thì bắt Gia Thục tới đây trước."

Bạch Chu đáp: "Mạt tướng lãnh mệnh!"

Lương Vương gạt phắt đám hạ nhân đang định xúm lại xử lý vết thương cho hắn, "Cứ ngỡ Nhị tỷ chỉ ở đất phong chăn ngựa vui chơi, không ngờ giờ đây lại mang đầy tác phong quân đội thế này."