Thôi nhị gia trong lòng vẫn không thấy chắc chắn: "Việc này... liệu có hiệu quả không? Đám người đó có bao giờ để mắt tới hạng thương nhân chúng ta đâu." T
hôi gia là thương hộ, đừng nói là quản sự hay mạc tân của nhà quyền quý, ngay cả những gia bộc có chút mặt mũi trong những gia đình đó, họ còn chẳng bao giờ gặp được. Trước đây, những người mà ông suốt ngày chạy vầy bợ đỡ còn không thấy mặt, nay lại chủ động tỏ thái độ thân thiện với ông sao?
"Hiện giờ tình hình đã khác, nhị thúc cứ việc đi là được. Nếu có ai hỏi thăm thương thế của con, nhị thúc cứ bảo là bị thương ở đầu. Nếu họ nhắc đến bản danh sách tế tác nhà họ Vương cài cắm, cứ nói con đang cố nhớ lại, đại phu bảo vài ngày nữa là nhớ ra thôi, không có gì phải vội."
Giữa tiếng bàn tính gảy lạch cạch giòn tan, Nguyên Phù Dư ngẩng đầu nhìn Thôi nhị gia đang nhíu mày xoa tay. Nàng thong thả nói: "Kết giao quyền quý phải tuần tự nhi tiến. Sau này việc làm ăn của Thôi gia muốn lớn mạnh, việc đi lại trong kinh còn phải trông cậy vào nhị thúc, quý nhân con đều sẽ giới thiệu cho thúc. Dù sao... tất cả chúng ta đều là vì tốt cho Thôi gia."
"Được!" Thôi nhị gia đáp ứng ngay tắp lự, "Vậy ta đi chuẩn bị trước." Chuyện "tuần tự nhi tiến", Thôi nhị gia công nhận. Hơn nữa, Thôi Tứ nương dù có là tâm phúc của Trường công chúa, dù có coi thường người nhị thúc này đi chăng nữa, thì chung quy vẫn là người nhà họ Thôi.
Thôi gia sau này càng tốt thì nàng mới càng tốt được. Thôi Ngũ nương lật đến trang cuối cùng của sổ cái, bàn tay đang gảy bàn tính cũng dừng lại.
"Tứ tỷ, sổ sách này không có vấn đề gì lớn, nhưng muội luôn cảm thấy..." Thôi Ngũ nương lật lại những trang sổ mà nàng vừa gập góc cho Nguyên Phù Dư xem, "Chỗ này, chỗ này... còn cả chỗ này, chỗ này nữa..."
Nguyên Phù Dư nhìn Thôi Ngũ nương đang nghiêm túc lật sổ sách cho mình xem, nàng chậm rãi thẳng lưng, mỉm cười nhìn muội muội đang nhíu c.h.ặ.t đôi mày.
Trước kia Nguyên Phù Dư đã nghe nói Tống di nương là một tay quản lý sổ sách rất giỏi, nên Thôi đại gia mới giao nội trạch Thôi gia cho bà. Thôi Ngũ nương đúng là nữ nhi của Tống di nương, thiên phú cực cao.
"Những chỗ này đều có vấn đề." Thôi Ngũ nương quay sang nhìn Nguyên Phù Dư, "Tỷ tỷ ơi, đây là loại sổ sách gì vậy ạ?"
"Ta từng thấy một cách ghi sổ mới, Cẩm Thư đã đặt trên bàn của muội rồi, muội về xem rồi nghiền ngẫm thử xem. Chiều nay ta bảo Cẩm Thư mang sổ sách của các cửa tiệm tại kinh thành kể từ khi chúng ta vào kinh tới viện của muội.
Muội cứ xem trước xem có vấn đề gì không, rồi theo cách ghi mới mà nhập lại toàn bộ. Cuối quý đối chiếu sổ sách... chúng ta sẽ chính thức triển khai cách ghi mới này xuống dưới."
Nghe nàng nói vậy, mắt Thôi Ngũ nương sáng rỡ: "Tỷ tỷ định để muội giúp quản lý sổ sách làm ăn ở kinh thành sao?" Việc làm ăn ở kinh thành ngay từ đầu đã nghe theo Thôi Tứ nương, chuyện này Thôi Ngũ nương biết rõ.
"Nếu muội làm tốt, giao cho muội quản lý cũng không phải là không thể." Nguyên Phù Dư đáp.
“Muội nhất định sẽ làm tốt!" Thôi Ngũ nương cam đoan.
.
Trong lúc triều đình vẫn đang tranh luận không dứt việc nên tiễu phạt hay an phủ vụ binh biến của Vương Đạc ở Đông Xuyên, thì bản sớ thỉnh mệnh của Tiết độ sứ Tây Xuyên Liễu Mi đã được gửi tới kinh đô.
Đại ý bản sớ của Liễu Mi nói rằng: diệt trừ Nhung Địch là quốc sách của Đại Chiêu đã được Trường công chúa định ra từ khi còn sống, không thể vì vụ binh biến của Vương Đạc mà bị ảnh hưởng.
Nàng ấy với tư cách là Tiết độ sứ Tây Xuyên, tự thân có trách nhiệm bảo vệ an nguy vùng Thục địa, xin triều đình hãy lấy trận chiến diệt Nhung Địch làm trọng, chỉ cần ban lệnh cho nàng ấy trấn áp Đông Xuyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không cần triều đình điều động bạc tiền lương thảo, Tây Xuyên sẽ tự mình giải quyết. Nàng ấy cam đoan sẽ bình định phản loạn trong thời gian ngắn nhất để phô diễn quốc uy Đại Chiêu, thỉnh Bệ hạ ân chuẩn.
Chuyện này Nguyên Phù Dư tuy không bàn bạc trước với Tạ Hoài Châu, nhưng việc nàng bảo Hà Nghĩa Thần dùng chim ưng của Huyền Ưng vệ đưa thư cho Liễu Mi vốn không định giấu hắn.
Tạ Hoài Châu tự nhiên biết rõ. Tạ Hoài Châu vốn chủ chiến, nên dĩ nhiên dốc sức ủng hộ Liễu Mi. Bản sớ này của Liễu Mi trình lên trước ngai vàng đã chặn đứng cái miệng của Trạch Hạc Minh khi hắn ta định lấy cớ thiếu hụt lương thảo cho trận diệt Nhung Địch để thoái thác.
Liên quan đến tính mạng của thân tộc họ Trạch, dẫu Trạch Hạc Minh rêu rao rằng Liễu Mi nói khoác, không cần triều đình cấp lương thảo thì ắt sẽ tăng thuế lên đầu dân, khiến dân oán ngất trời.
Thế nhưng Tạ Hoài Châu lấy lý do Vương Đạc khinh nhờn hoàng quyền quân uy, nếu không tiễu diệt để làm gương thì sau này các nơi sẽ bắt chước theo, dẫn đầu quần thần quỳ xin Hoàng đế chuẩn y cho Tiết độ sứ Tây Xuyên bình định Đông Xuyên.
Bất kể là Liễu Mi hay các triều thần chủ chiến, thảy đều đứng trên lập trường cao nhất là lòng trung quân. Trạch Hạc Minh là cữu cữu ruột Hoàng đế, sao dám ngang nhiên tranh cãi với Tạ Hoài Châu trước mặt văn võ bá quan rằng tính mạng người nhà mình quan trọng hơn uy nghiêm của quân vương?
An Bình công chúa Nguyên Phù Ninh vẫn như cũ, không hé môi nửa lời về sự tranh chấp của triều thần. Tiểu hoàng đế thấy Trạch Hạc Minh nhìn về phía An Bình công chúa, liền chậm rãi mở lời:
"Vương Đạc vốn mang thân phận tội đồ, lại chống lệnh không chịu trói, g.i.ế.c hại cấp trên, chiếm đoạt binh cơ, coi triều đình như không có gì. Tiền lệ này không thể mở, nếu không e rằng sẽ nảy sinh tệ nạn bắt chước theo. Lời tấu của Tiết độ sứ Tây Xuyên Liễu Mi, chuẩn tấu!"
Triều thần tung hô vạn tuế. Nguyên Phù Ninh nhìn về phía Tiểu hoàng đế, dẫu rằng đại bộ phận thần t.ử quỳ xin đã có ý ép buộc ngài, nhưng những lời này của Tiểu hoàng đế đã bắt đầu bộc lộ uy nghi của một vị Hoàng đế, điều này khiến nàng cảm thấy an ủi phần nào.
Những năm qua, Tạ Hoài Châu thực sự đã tận tâm thực hiện lời thề, dạy bảo Luật nhi rất tốt. Triều đình đã có lệnh minh xác, Bệ hạ để Tây Xuyên bình định loạn Đông Xuyên, Thôi gia liền cầm văn thư của Tây Xuyên đi khắp nơi thu mua lương thực cho vùng này.
Quan lại các nơi đã nghe phong thanh: nhà họ Vương phạm trọng tội tru di cửu tộc, Vương Đạc làm liều g.i.ế.c Tiết độ sứ Đông Xuyên để nắm binh quyền, Hoàng đế chấn nộ sai Liễu Mi đi bình định.
Thôi gia đứng ra thu mua lương thảo cho Tây Xuyên nên dũng cảm tuyên bố: lúc này kẻ nào gây khó dễ cho việc thu lương của Thôi gia chính là gây khó dễ cho Tây Xuyên. Quan lại các nơi đều là cáo già, Thôi gia đã nói rõ ràng như vậy, ai dại gì mà làm khó?
Kẻ nào ngăn cản, ngộ nhỡ việc bình định Đông Xuyên có sai sót, Liễu Mi cứ lôi kẻ đó ra làm bia đỡ đạn. Thuộc hạ của phe nhà họ Trạch thấy ngăn không nổi, định bụng khiến Thôi gia không mua được lương...
Nhưng không ngờ người nhà họ Thôi đã đi đàm phán xong xuôi từ sớm, chúng không thể cản được nữa. Khi tin tức truyền đến trước mặt Trạch Hạc Minh, hắn ta tức giận đập nát một bộ trà cụ trên bàn.
Thôi gia giỏi lắm! Thôi Tứ nương giỏi lắm! Thôi Tứ nương đây là muốn mượn tay Vương Đạc để dồn cả tộc nhà họ Trạch vào chỗ c.h.ế.t. Quan hệ giữa Thôi Tứ nương và Liễu Mi ra sao, Trạch Hạc Minh biết rất rõ.
Lúc trước khi hắn ta nổi giận định g.i.ế.c ả, Liễu Mi và Đỗ Bảo Vinh đã đứng ra bảo vệ ả như bảo vệ Trường công chúa vậy. Thôi Tứ nương này chắc chắn ngay khi vừa nhận được tin Vương Đạc g.i.ế.c đường huynh hắn ta là Tiết độ sứ Đông Xuyên, đã sai người nhà đi thu mua lương thực, lên kế hoạch cấu kết với Liễu Mi rồi.
Trạch lão thái thái ngồi trên sập mềm bên cửa sổ ngoảnh lại, nhìn đứa nhi t.ử đang một tay bóp c.h.ặ.t góc bàn, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì giận dữ, bà ra hiệu cho tâm phúc đang dọn mảnh vỡ trà cụ lui xuống.
"Cũng chưa chắc đã tệ hại như con nghĩ đâu." Trạch lão thái thái nhìn nhi t.ử, "Thôi Tứ nương là tâm phúc của công chúa, chứ không phải công chúa sống lại, không có lý do gì nhất định phải dồn nhà họ Trạch ta vào t.ử lộ."
Bà lão vê vê chuỗi hạt trên cổ tay: "Ta lại cho rằng... theo bản tính của thương nhân, lần này chẳng qua là Thôi gia cung cấp lương thảo cho Liễu Mi, còn Liễu Mi tạo thuận lợi cho việc làm ăn của Thôi gia tại Tây Xuyên. Nếu cái thương hộ hèn mọn đó gan đủ lớn, e là chúng đang nhắm tới việc kinh doanh ngựa của Thôi thị (thế gia) đấy."