Công Chúa Năm Ấy Muốn Chiếm Xuân

Chương 178



Quan Tồn lập tức chạy nhanh tới: "Đại nhân có gì sai bảo..."

 

Thấy Hà Nghĩa Thần dắt Quan Tồn sang một bên nhỏ to dặn dò công việc, Nguyên Phù Dư lại quay sang bảo Đỗ Bảo Vinh: "Ngươi vào cung một chuyến, đem chuyện hôm nay thuyền hoa của Trạch Hạc Minh sau khi va chạm đã lao thẳng về phía thuyền của Tạ Hoài Châu, và việc hắn b.ắ.n liên tiếp hai mũi tên nhắm vào Tạ Thượng thư, tâu lại cho Tiểu hoàng đế."

 

Đỗ Bảo Vinh nhíu mày: "An Bình công chúa không cho ta gặp Bệ hạ."

 

"Ngươi cứ việc vào cung, Nguyên Phù Ninh nhất định sẽ dẫn Tiểu hoàng đế ra gặp ngươi." Nguyên Phù Dư khẳng định chắc nịch.

 

Đỗ Bảo Vinh gật đầu: "Được, ta sẽ thử xem."

 

"Để ta đi cùng Bảo Vinh cho!" Dư Vân Yến lên tiếng, "Bảo Vinh cục mịch, ta sợ huynh ấy không phân biệt được cái gì nên nói, cái gì không."

 

"Để Bảo Vinh đi một mình, chính vì huynh ấy cục mịch nên lời nói mới càng đáng tin." Nguyên Phù Dư nhìn Đỗ Bảo Vinh, "Cái gì không nên nói, chắc ngươi đã rõ."

 

"Ừ." Đỗ Bảo Vinh gật đầu, chắp tay hành lễ rồi rời đi. Hà Nghĩa Thần sau khi dặn dò xong xuôi cho Quan Tồn, liền bảo Nguyên Phù Dư: "Chúng ta cũng qua đó xem sao." Nguyên Phù Dư gật đầu.

 

Cả nhóm vừa định bước vào lán che nhà họ Trịnh thì bị quân Huyền Ưng vệ giơ tay ngăn lại. Vệ Hành Ngọc lập tức tiến lên, gạt tay thuộc hạ xuống, hành lễ với Hà Nghĩa Thần và Dư Vân Yến: "Tạ đại nhân có lệnh, ba vị đại nhân và Thôi cô nương đều có thể vào trong."

 

Nói đoạn, Vệ Hành Ngọc nghiêng người nhường lối. Hành động này khiến không ít quan viên đang túc trực ngoài cửa phải ngoái nhìn.

 

"Hà đại nhân..." Thượng thư Bộ Binh Hồ An Hằng vừa tới nơi, tình cờ thấy nhóm người Hà Nghĩa Thần định vào trong bèn gọi một tiếng.

 

Hà Nghĩa Thần là tâm phúc của Trường công chúa, từng quản lý Hiệu Sự phủ, trong triều dù quan chức có cao hơn Hà Nghĩa Thần cũng phải khách khí gọi một tiếng Hà đại nhân. Hà Nghĩa Thần đáp lễ: "Hồ Thượng thư."

 

Hồ An Hằng chào Dư Vân Yến xong, ánh mắt dừng lại trên người Nguyên Phù Dư đang ướt sũng. Ông không quên lúc Tạ Hoài Châu trọng thương, vị tâm phúc Thôi Tứ nương này cũng ở trong phủ Công chúa, và bên ngoài đồn rằng nàng cũng bị thương nặng.

 

Có thể thấy Thôi Tứ nương này từng trung thành với công chúa, nay cũng trung thành với Tạ đại nhân. Hồ An Hằng vẫn luôn thắc mắc, trong lúc Tạ Hoài Châu hôn mê, là ai... đã giả mạo nét chữ của ngài để phê duyệt công văn.

 

Bùi Độ... Hồ An Hằng hiểu rõ, chắc chắn không phải hắn. Tạ Hoài Châu tính tình cô độc, bên cạnh ngoài Bùi Độ và đám triều thần theo nhiều năm thì không hề chiêu mộ mạc tân. Thời gian đó cũng chẳng nghe nói Tạ Hoài Châu có thêm nhân tài nào khác.

 

Bùi Độ lại cho Huyền Ưng vệ vây c.h.ặ.t nơi ở của Tạ Hoài Châu không cho ai lại gần. Biến số duy nhất chính là vị tâm phúc của Trường công chúa này, Thôi Tứ nương. Hồ An Hằng quan sát Nguyên Phù Dư một lượt rồi nói: "Cùng vào xem Tạ đại nhân có chỉ thị gì."

 

Nguyên Phù Dư đi theo phía sau không lên tiếng, cùng Hồ An Hằng bước vào bên trong màn che nhà họ Trịnh. Trong lán lúc này chỉ có Bùi Độ, Trịnh Giang Hà, Dương Tiễn Thành và Tạ Hoài Châu, những người khác đều đã lui ra.

 

Tạ Hoài Châu ngồi trên sập mềm, đã thay y phục sạch sẽ, đang dặn dò Trịnh Giang Hà xử lý vụ Trạch Hạc Minh đ.â.m thuyền. Thấy Nguyên Phù Dư vào, ánh mắt hắn liền hướng về phía nàng.

 

Trịnh Giang Hà đứng cạnh Tạ Hoài Châu, thấp giọng thưa: "Đại lý tự khanh Mã đại nhân thương thế chưa lành, nay Đại lý tự do Dương thiếu khanh chủ quản, hiềm nỗi hôm nay Dương thiếu khanh cũng có mặt trên thuyền của ngài.

 

Nếu Trạch Quốc cữu cũng phái người vào cung tâu xằng bậy với Bệ hạ, vụ án này rất có thể sẽ không rơi vào tay người của chúng ta. Cho nên chi bằng để Dương thiếu khanh cùng vào cung với ta, để cậu ấy tự mình thưa với Bệ hạ vì sao cậu ấy lại lên thuyền của ngài."

 

"Dư tướng quân ở đây có một vật, có lẽ sẽ giúp ích được." Nguyên Phù Dư vừa mở lời, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía nàng. Dư Vân Yến đang khoanh tay trước n.g.ự.c cũng mặt đầy nghi hoặc nhìn nàng trân trân.

 

"Vương Tam lang Vương Dục trước khi c.h.ế.t từng để lại một phong văn thư..." Nguyên Phù Dư nhìn Dương Tiễn Thành, "Trong văn thư ghi rõ cái c.h.ế.t của Trường công chúa năm xưa là do Trạch Hạc Minh cấu kết với thế gia thực hiện nhằm đoạt quyền.

 

Dương thiếu khanh có thể mang văn thư này vào cung trình lên Bệ hạ, cứ thưa rằng... đây là do Dư tướng quân giao cho ngài, nhưng vì chuyện liên quan đến công chúa và Quốc cữu, lại dính dáng quá rộng nên ngài muốn tra rõ rồi mới tấu trình.

 

Nay xảy ra chuyện này nên không thể không trình lên sớm, xin Bệ hạ để ngài điều tra cả hai vụ án cùng lúc. Chuyện hệ trọng, càng ít người biết càng tốt, Dương thiếu khanh có thể danh chính ngôn thuận tự xin gánh vác nỗi lo của Bệ hạ."

 

Có phong văn thư này, bất luận Tiểu hoàng đế trước đây còn bao nhiêu tình nghĩa với Trạch Hạc Minh, thì giờ đây tội danh Trạch Hạc Minh là kẻ bất chấp thủ đoạn đoạt quyền đã bị đóng đinh trước mặt ngài.

 

Về chứng cứ tội trạng của Trạch Hạc Minh, chỗ Nguyên Phù Dư có, chỗ Tạ Hoài Châu cũng có. Sở dĩ bấy lâu chưa dùng tới, một là vì còn trông chờ Trạch Hạc Minh tra vụ chiếm đất để thúc đẩy đoạt lại ruộng đất.

 

Hai là vì báo thù cho chính mình không phải chỉ g.i.ế.c một Trạch Hạc Minh là xong, chuyện này liên quan đến thế gia, đổ một nhà họ Vương vẫn còn nhà họ Lư, họ Thôi. Xử lý Trạch Hạc Minh thì có động đến hai nhà Lư, Thôi hay không?

 

Liệu có lay chuyển nổi họ không cũng là một vấn đề. Vương Dục trước khi c.h.ế.t dám viết thứ này giao cho nàng, một là để bảo vệ Vương gia, hai là vì nội dung dính tới các đại thế gia, hắn đoán chắc nàng tạm thời sẽ không để nó lộ ra ánh sáng.

 

Ba là, Nguyên Phù Dư cũng không chắc Tiểu hoàng đế có vì người cô cô như nàng mà lấy mạng cữu cữu ruột Trạch Hạc Minh hay không. Lần này nàng cũng muốn xem, Tạ Hoài Châu dạy bảo Tiểu hoàng đế bấy lâu, bản thân nàng cũng coi như đã "dạy" qua khi phê duyệt bài vở cho ngài, Tiểu hoàng đế sẽ lợi dụng phong văn thư này như thế nào.

 

Gửi thứ này đến trước án của Tiểu hoàng đế tương đương với việc trao thóp của Trạch Hạc Minh vào tay ngài. Nếu ngài thực sự có quyết đoán của bậc quân chủ như trong bài vở, thì nên lệnh cho Dương Tiễn Thành ngoài sáng tra vụ đ.â.m thuyền, trong tối bí mật tra vụ cái c.h.ế.t của công chúa, nắm chắc bằng chứng tội c.h.ế.t của Trạch Hạc Minh để áp chế, sai khiến hắn làm việc cho mình.

 

Nguyên Phù Dư tin rằng khi Dương Tiễn Thành vào cung, Nguyên Phù Ninh nhất định sẽ ở bên cạnh Tiểu hoàng đế. Nàng cũng muốn biết, một Nguyên Phù Ninh nắm rõ chi tiết cái c.h.ế.t của nàng sẽ phản ứng thế nào khi thấy văn thư của Vương Dục.

 

Là vội vã che chở cho Trạch Hạc Minh, hay là... nói huỵch toẹt hết với Tiểu hoàng đế. Nghe lời này, Dư Vân Yến mím môi gật đầu: "Đúng là có một phong văn thư như vậy." Văn thư này nàng đã xem qua, lúc đó Nguyên Phù Dư giấu cả Hà Nghĩa Thần, chỉ cho mình nàng xem.

 

Bùi Độ lộ vẻ ngạc nhiên, ánh mắt dời từ Dư Vân Yến sang Nguyên Phù Dư, không ngờ Thôi Tứ nương lại nắm trong tay thứ lợi hại như vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Việc này... trái lại khả thi." Trịnh Giang Hà lộ vẻ lo lắng, "Nhưng Bệ hạ tuổi còn nhỏ, Trạch Quốc cữu lại là cữu cữu ruột..."

 

Hồ Thượng thư nghe vậy phẩy tay: "Trịnh Thị lang, đừng coi Bệ hạ như một đứa trẻ bình thường, dẫu nhỏ đến đâu ngài cũng là Đế vương. Bệ hạ ngày một lớn, sau này phải đích thân nắm quyền, ngài sẽ không cho phép Đại Chiêu xuất hiện thêm một vị Trường công chúa độc quyền nào nữa đe dọa hoàng quyền của mình đâu."

 

"Lời này của Hồ Thượng thư vậy mà cũng chẳng thèm tránh mặt những người cũ của Trường công chúa chúng ta." Nguyên Phù Dư tỏ vẻ tán thưởng vị Thượng thư này.

 

Hồ Thượng thư cười bảo: "Tạ đại nhân đã cho các vị vào lán, chứng tỏ tin tưởng các vị. Chúng ta đều vì thực thi tân chính của công chúa mà góp sức, bất kể là người cũ của công chúa hay người mới theo Tạ đại nhân, mục tiêu là nhất trí... nói chuyện không có gì phải kiêng dè."

 

Huống chi, Thôi Tứ nương này rất có thể chính là người đã giả nét chữ Tạ đại nhân phê công văn. Nếu vậy, mức độ tin tưởng của Tạ đại nhân dành cho nàng e là vượt xa cả ông và Trịnh Giang Hà, nên chẳng có gì không thể nói.

 

Nguyên Phù Dư cười đáp: "Hồ đại nhân nói chí lý."

 

"Vậy ta đi lấy văn thư của Vương Dục." Dư Vân Yến nhìn Nguyên Phù Dư, "Ngươi để ở đâu?"

 

"Trong chiếc hộp dưới tượng gỗ điêu khắc của nữ nhi ngươi đấy." Nguyên Phù Dư đáp.

 

Dư Vân Yến hất cằm với Dương Tiễn Thành: "Đi, cùng ta đi lấy đồ."

 

"Vậy ta vào cung trình báo tình hình trước, Dương thiếu khanh lấy đồ xong vào sau." Trịnh Giang Hà nói rồi nhìn Tạ Hoài Châu chờ chỉ thị.

 

"Đỗ Bảo Vinh đã vào cung trước để thưa chuyện hôm nay rồi, Trịnh Thị lang cứ đợi Dương thiếu khanh một chút cũng không sao." Nguyên Phù Dư nói.

 

"Trong Kim Kỳ Thập Bát Vệ, người Bệ hạ tin cậy nhất chính là Đỗ tướng quân, vả lại Đỗ tướng quân tính tình chân chất, ít giỏi nói dối nhất, để hắn tâu trình là hợp lý hơn bất kỳ ai." Tạ Hoài Châu tùy ý dùng dây buộc mái tóc dài ướt sũng lại, "Ngươi cùng Dương Tiễn Thành đi gặp Bệ hạ, nếu ngài có hỏi thì cứ sự thật mà nói, tránh để lời khai quá khác biệt với Đỗ tướng quân."

 

"Tạ đại nhân yên tâm, hạ quan đã hiểu." Trịnh Giang Hà cúi đầu.

 

"Vậy cứ thế mà làm, Dương Tiễn Thành... đi thôi!" Dư Vân Yến gọi một tiếng rồi quay người đi thẳng.

 

"Vậy hạ quan cũng về phủ thay quan phục, Dương thiếu khanh, chúng ta hẹn gặp ở cửa cung." Trịnh Giang Hà chắp tay với Dương Tiễn Thành. Dương Tiễn Thành gật đầu chào mọi người rồi theo chân Dư Vân Yến rời đi.

 

Lát sau, Vệ Hành Ngọc từ ngoài vào hành lễ: "Đại nhân, Trạch Quốc cữu sau khi được cứu lên bờ toàn thân đầy m.á.u, nay có tin báo mạng hắn ta đã giữ được, nhưng ngoài vết bỏng thì còn bị gãy xương nhiều chỗ. Tuy nhiên Huyền Ưng vệ chưa thể xác thực hoàn toàn vì t.ử sĩ Trạch gia đang vây c.h.ặ.t lán của hắn ta, không cho ai lại gần nửa bước."

 

Tin tức chính xác e là phải đợi Trạch Hạc Minh về phủ, rồi sai tế tác của Huyền Ưng vệ cài cắm trong Trạch gia thám thính.

 

"Chuẩn bị cả hai phương án, nếu Trạch Hạc Minh không c.h.ế.t e là sẽ sống mái với chúng ta. Còn nếu hắn c.h.ế.t..." Tạ Hoài Châu nhìn Hồ Thượng thư, một tay chống đầu gối, tay kia tì khuỷu lên, các ngón tay mân mê nhau, "Hồ Thượng thư, ngài phải âm thầm mở đường cho đám quan lại phe họ Trạch một cơ hội tìm chỗ dựa mới một cách tự nhiên nhất."

 

Hồ Thượng thư gật đầu đắc ý: "Việc này hạ quan rất thạo, Tạ đại nhân cứ yên tâm." Ông liếc nhìn Nguyên Phù Dư một cái rồi chậm rãi bảo Tạ Hoài Châu: "Đại nhân cũng nên về phủ sớm thì hơn, phòng khi Bệ hạ triệu kiến."

 

Nguyên Phù Dư quay sang dặn Vệ Hành Ngọc đang đứng ở cửa: "Cho xe ngựa tới, đưa Tạ đại nhân về phủ Công chúa." Vệ Hành Ngọc nhìn Tạ Hoài Châu, thấy ngài gật đầu mới lui ra ngoài gọi xe.

 

"Đại nhân còn gì dặn dò Thôi cô nương không?" Hồ Thượng thư hỏi. Tạ Hoài Châu định ngồi thẳng dậy trả lời thì bên ngoài lán che bỗng bùng nổ tiếng tranh cãi kịch liệt. Nguyên Phù Dư cau mày, thấp thoáng nghe thấy tiếng hét lớn "bắt giữ Thôi Tứ nương".

 

Tạ Hoài Châu đứng phắt dậy: "Kiền Thành quả là to gan, dám đến trước mặt ta mà bắt người." Phía ngoài lán, Kim Ô vệ và Huyền Ưng vệ đang giương cung bạt kiếm. Vệ Hành Ngọc đứng đầu đối đầu với Kiền Thành, thuộc hạ hai bên đều đã tuốt gươm khỏi vỏ.

 

Đám triều thần chưa kịp đi bị tùy tùng hộ tống lùi lại, miệng không ngừng mắng nhiếc Kiền Thành không ra gì. Kiền Thành đảo mắt nhìn đám Huyền Ưng vệ đã tuốt đao, rồi nhìn chằm chằm Vệ Hành Ngọc đang chắp tay sau lưng. Ngón tay cái đang tì trên chuôi đao của hắn nhích ra, ánh hàn quang vừa lộ đã tra lại vào bao, hắn lạnh lùng lên tiếng:

 

"Hôm nay thuyền hoa Thôi gia đ.â.m vào thuyền Trạch Quốc cữu rồi phát nổ, khiến Quốc cữu trọng thương. Bất luận Thôi Tứ nương này có quan hệ gì với Tạ Thượng thư, nàng ta cũng phải theo Kim Ô vệ chúng ta về chịu thẩm vấn! Huyền Ưng vệ các người ngăn cản thế này là ý gì? Chẳng lẽ muốn bao che cho nàng ta?"

 

"Cái mũ này đội lên đầu to thật đấy!" Tạ Hoài Châu từ trong lán bước ra, nhìn Kiền Thành lạnh lùng nói, "Ta không biết từ bao giờ Kim Ô vệ lại có quyền thay thế Huyền Ưng vệ, Đại lý tự và Bộ Hình để tra án đấy?"

 

Thấy Tạ Hoài Châu bước ra, đám quan viên đồng loạt cúi mình hành lễ: "Tạ đại nhân..."

 

Kiền Thành thấy Nguyên Phù Dư, Hồ Thượng thư và Hà Nghĩa Thần đi sau một Tạ Hoài Châu lành lặn, bàn tay đang nắm chuôi đao buông lỏng, chắp tay cúi người chào: "Kiến quá Tạ đại nhân." Vệ Hành Ngọc thấy vậy mới cung kính tránh sang một bên nhường lối.

 

Tạ Hoài Châu không bảo Kiền Thành đứng dậy, hắn liếc nhìn kẻ tiểu nhân ba lần đổi chủ này, thong thả bước tới trước mặt hắn: "Kiền đại nhân đây là chán ở Kim Ô vệ rồi, muốn sang Đại lý tự hay muốn tới Huyền Ưng vệ của ta?"

 

Kiền Thành nhìn chằm chằm vào đôi ủng của Tạ Hoài Châu, không dám ngước mắt: "Bẩm Tạ Thượng thư, Trạch Quốc cữu hiện trọng thương, mà thuyền đ.â.m vào là thuyền của Thôi gia..."

 

"Ồ, nếu vậy, thuyền đ.â.m vào thuyền của ta là thuyền của Trạch Quốc cữu, và trước bàn dân thiên hạ Quốc cữu đứng ở đầu thuyền b.ắ.n về phía ta hai mũi tên..." Tạ Hoài Châu nhìn chằm chằm Kiền Thành, bước tới ép sát khiến hắn phải liên tục lùi bước mà không dám ngẩng mặt lên, bấy giờ mới dừng lại, thong thả bảo: "Hà Nghĩa Thần, ngươi dẫn người mời Trạch Quốc cữu về Huyền Ưng vệ nói chuyện, cứ bảo... đây là ý của Kiền đại nhân."

 

"Tạ Thượng thư, ty chức không có ý đó!" Kiền Thành giật mình ngẩng đầu thốt lên, "Ty chức chỉ là phụng mệnh Trạch Quốc cữu, thay Kinh Triệu phủ mời Thôi cô nương tới hỏi chuyện."

 

Giọng Tạ Hoài Châu đột ngột lạnh băng: "Kinh Triệu doãn c.h.ế.t rồi sao mà phải để Kim Ô vệ đi bắt người thay?"

 

"Chuyện này lạ thật, Trạch Quốc cữu nhậm chức Kinh Triệu doãn từ bao giờ? Sao lại quản cả việc bắt người của Kinh Triệu phủ thế này." Hồ Thượng thư kịp thời bồi thêm, "Tạ Thượng thư, hay là mời Kinh Triệu doãn tới đây hỏi xem có đúng là ngài ấy nhờ Trạch Quốc cữu bắt người không, tránh để oan cho Kiền đại nhân."

 

Kiền Thành mồ hôi vã ra như tắm. Kim Ô vệ thường ngày hỗ trợ Kinh Triệu phủ bắt người là chuyện thường, nhưng Kinh Triệu doãn hiện tại là do Tạ Hoài Châu đề bạt, chính là người phe Tạ...