Trần Khả Nhất quay đầu lại.
Phát hiện là Lý Tịnh.
Cô ta chạy tới ngoài cửa sổ xe.
Động tác chuẩn bị bấm đóng cửa sổ của Trần Khả Nhất cũng dừng lại.
Thẩm Kiệt ngồi ghế lái mở miệng: “Trần Khả Nhất, đây là bạn của anh à?”
Trần Khả Nhất nhất thời không biết nên giới thiệu thế nào.
Lý Tịnh liền nói trước: “Không tính là bạn, tôi là hàng xóm của anh ấy.”
Sự xuất hiện của Lý Tịnh khiến Trần Khả Nhất đoán cô ta có chuyện muốn nói với mình.
Nhưng hôm đó anh đã giải thích rõ ràng với Lý Tịnh rồi.
Bây giờ Ngôn Tụng đang ngồi ngay bên cạnh mình.
Anh không biết hiểu lầm của cậu về Lý Tịnh đã hết chưa.
Suy nghĩ một chút.
Trần Khả Nhất quyết định nói rõ lại một lần trước mặt Ngôn Tụng.
Nhưng ngồi trong xe nói chuyện chung quy không lễ phép.
Anh định mở cửa xuống xe.
Ai ngờ Lý Tịnh liền xua tay: “Yên tâm, tôi không phải tới dây dưa với anh, nên không cần xuống xe.”
Nghe hai chữ dây dưa, mặt Thẩm Kiệt lập tức hiện biểu cảm hóng drama.
Sau đó cậu ta nhìn về phía Ngôn Tụng.
Nếu ánh mắt có thể giết người thì e là Thẩm Kiệt đã chết mấy lần rồi.
Thấy vậy, cậu ta vội quay mặt đi nơi khác.
Lý Tịnh nói tiếp: “Tôi thấy anh sắp đi, chỉ muốn nói với anh một tiếng là tôi cũng sắp xuất ngoại. Nếu không có gì bất ngờ, về sau có lẽ chúng ta sẽ không gặp lại.”
“Hôm nay… xem như cáo biệt.”
Ngôn Tụng định mở miệng nói gì đó.
Nhưng Lý Tịnh lại hỏi một câu khiến tất cả đều sững lại:
“Vị bên trong xe chính là bạn trai anh đúng không?”
Đột nhiên nghe câu này từ miệng Lý Tịnh, Trần Khả Nhất vô cùng bất ngờ.
Dù sao đồng tính luyến ái trong mắt rất nhiều người vẫn khó chấp nhận.
Thế nhưng giọng điệu của Lý Tịnh lại bình thản, không chút gợn sóng.
Cô ta thậm chí còn gọi là bạn trai.
Trần Khả Nhất cũng không giấu: “Đúng vậy, tôi vừa thổ lộ thành công với em ấy.”
Lý Tịnh cười: “Tôi đoán, chỗ này nhất định có phần công lao của tôi.”
Trần Khả Nhất gật đầu: “Cảm ơn cô.”
“Cùng thích nhau là chuyện tốt đẹp biết bao.”
“Chúc hai người hạnh phúc.” Lý Tịnh nói xong liền vẫy tay rời đi.
Cô ta đi tiêu sái, giống hệt dáng vẻ tự tin hào phóng vào ngày đầu tiên anh gặp cô ta ở cửa hàng ông chủ Lý.
Tuy không biết vì sao Lý Tịnh biết được quan hệ của anh và Ngôn Tụng.
Nhưng Trần Khả Nhất lại không hề lo cô ta sẽ nói lung tung.
Anh chỉ là chợt suy nghĩ về bản thân.
Lý Tịnh là một người dám đối diện theo đuổi tình cảm.
Đồng thời cũng biết tôn trọng cảm xúc người khác, có thể tùy lúc buông tay.
Anh không hiểu rõ con gái.
Là anh đã quá hẹp hòi.
Dũng cảm- từ này thật sự rất tốt đẹp.
Cho nên lúc này, Trần Khả Nhất cũng muốn dũng cảm một lần.
Anh đưa tay, chậm rãi hướng về phía bàn tay của Ngôn Tụng.
Giây tiếp theo, anh nắm lấy tay cậu.
May mắn là… Ngôn Tụng không né tránh.
Cậu chỉ hơi ngẩn ra một giây.
Rồi quay đầu sang hướng cửa sổ xe.
Sau đó, Ngôn Tụng cũng chậm rãi siết lại, cho đến khi hai bàn tay đan chặt vào nhau.
Không cần giải thích gì nữa.
Như hai trái tim dựa sát vào nhau.
Giây phút này, Trần Khả Nhất cảm thán.
Đúng vậy.
Cùng thích nhau là chuyện tốt đẹp biết bao!
Quãng đường từ quê về Hoài Thị rất xa, ngoài bạn gái Thẩm Kiệt, những người còn lại thay nhau lái.
Đến sáng ngày hôm sau, khi trời bắt đầu hửng sáng, họ mới về đến nhà.
Thẩm Kiệt đưa hai người đến dưới lầu rồi rời đi.
Trần Khả Nhất kéo vali lên tầng cùng Ngôn Tụng.
Lên đến nơi, họ gửi tin báo bình an cho Hà Liên Y và Trần Chí Quân.
Tưởng rằng giờ này cha mẹ nhất định còn đang ngủ say…
Không nghĩ tới Trần Chí Quân lại hồi âm rất nhanh: 【Đến rồi là tốt, đường xa như vậy, vào nhà rồi thì nhanh đi ngủ một giấc.】
Ăn tết mấy ngày nay, Ngôn Tụng đều ở nhà cũ Ngôn gia, cho nên chỗ này đã hơn một tuần không có ai ở, thiếu mất mấy tiếng động quen thuộc.
Trần Khả Nhất đặt vali xuống, nói với Ngôn Tụng: “Hôm nay đừng tắm nữa, ngủ sớm đi. Giấc ngủ của em không tốt, nếu trời sáng rồi lại càng khó ngủ.”
Sự thật là chỉ cần có Trần Khả Nhất bên cạnh, rất hiếm khi Ngôn Tụng ngủ không ngon.
Giống như bây giờ.
Ngôn Tụng cảm thấy chỉ cần nằm xuống giường là có thể ngủ ngay lập tức.
Nhưng cậu vẫn hỏi: “Vậy còn anh?”
Sau buổi chiều dũng cảm, bây giờ Trần Khả Nhất lại chủ động nắm tay Ngôn Tụng, nhìn cậu nói: “Đương nhiên là anh ngủ với em.”
Nhưng khi vào tai Ngôn Tụng lại biến thành ý khác.
Cậu tránh tay của Trần Khả Nhất, nhỏ giọng: “Ai muốn ngủ với anh.”
Trần Khả Nhất nhìn bóng lưng Ngôn Tụng nhanh chóng bước vào phòng ngủ.
Anh suy đoán.
Đây là thật sự không muốn ngủ cùng mình, hay là… đang thẹn thùng?
Anh còn chưa nghĩ thông, bước vào phòng thì thấy chiếc chăn thứ hai đã xếp sẵn trên giường từ lúc nào.
Lúc này Trần Khả Nhất mới chắc chắn.
Vừa rồi Ngôn Tụng là thẹn thùng.
Trong lòng anh tức khắc chấn động một trận.
Ngôn Tụng đã nằm xuống, Trần Khả Nhất thuận tay tắt đèn.
Hai người đã đắp chung một đôi chăn, mà lại là mùa đông rét buốt.
Ngủ thì nhất định không thể để hở khe chăn.
Nếu không sẽ giống lần trước, hai người đều cảm mạo.
Huống hồ bây giờ họ đã là người yêu.
Ngôn Tụng đang quay lưng về phía anh.
Chần chừ một chút, Trần Khả Nhất nói: “Để tránh lát nữa một bên giành chăn…”
“Nếu không… chúng ta ôm ngủ?”
Ba giây trôi qua.
Ngôn Tụng không nói gì.
Chỉ là trở mình, nhắm mắt, để mặt đối mặt với Trần Khả Nhất. Mùi hương trên người cậu lập tức tràn đầy trong khoang mũi Trần Khả Nhất.
Tuy Ngôn Tụng cao một mét tám, nhưng rất gầy, lúc này giống như một em bé nhỏ rúc vào lòng Trần Khả Nhất.
Đây là tín hiệu đồng ý.
Lúc này.
Cuối cùng Trần Khả Nhất cũng lớn gan vươn tay, chậm rãi đặt lên vai Ngôn Tụng.
Hai người ngủ một giấc đến tận trưa.
Không ai quấy rầy, khi tỉnh lại cả hai đều sảng khoái tinh thần.
Trần Khả Nhất dậy trước.
Anh đi rửa mặt đánh răng, đến khi Ngôn Tụng bước vào thì trong ly đã có nước, bàn chải của cậu cũng đã được anh bơm sẵn kem đánh răng.
Nhưng bước vào rồi, Ngôn Tụng lại đứng yên, không có ý định cầm bàn chải đánh răng lên, chỉ nhìn Trần Khả Nhất.
“Sao… làm sao vậy?”
Trần Khả Nhất suy nghĩ.
Chẳng lẽ ý cậu là muốn anh giúp đánh răng?
Là người yêu, đúng là nên làm cái này.
Thế là anh cầm bàn chải của Ngôn Tụng, chậm rãi đưa lên gần miệng cậu.
Hành động này của anh khiến Ngôn Tụng kinh hoàng kèm khó hiểu.
Bàn chải vừa sắp chạm vào miệng.
Ngôn Tụng lập tức đưa tay che miệng.
“Anh… làm gì?”
Nghe câu đó, tay Trần Khả Nhất run một cái, kem đánh răng trên bàn chải rơi cái “bịch” xuống sàn.
Anh vội lấy khăn giấy lau sạch.
Rồi đứng thẳng lên hỏi: “Em… không phải em muốn anh đánh răng giúp em sao?”
Nghe vậy, mắt Ngôn Tụng tối sầm.
Cậu hít sâu một hơi.
“Em chỉ là muốn đi tiểu trước!”
Đúng là có những chuyện không nên hiểu sai, nhưng không nên bị hiểu quá đáng như vậy!
Nghe xong, Trần Khả Nhất chỉ muốn tìm cái hố mà chui xuống luôn.
Anh lập tức xin lỗi: “Rất xin lỗi, rất xin lỗi, anh không nghĩ tới.”
Ngôn Tụng: “Anh nói thêm vài câu nữa em liền đái trong quần.”
“Hay là em…”
“Anh còn muốn ở lại đây xem?”
Nhìn vẻ mặt cạn lời của Ngôn Tụng, cho dù Trần Khả Nhất muốn nhìn nữa cũng không dám nói thêm nửa chữ.
Anh lập tức buông bàn chải xuống, sau đó chạy trối chết ra khỏi toilet.
Sau vụ xấu hổ vừa rồi, Trần Khả Nhất cảm thấy về sau bản thân nhất định phải suy nghĩ kỹ rồi mới làm.
Tuyệt đối không được tùy tiện đoán ý Ngôn Tụng.
Nhà mấy ngày rồi không có ai ở, tủ lạnh hoàn toàn trống không, không có nguyên liệu nấu ăn.
Ở nhà Trần Khả Nhâtd mấy ngày, toàn ăn thịt cá dầu mỡ, thật sự không muốn tiếp tục ăn mấy món nặng vị nữa.
Thế là Trần Khả Nhất quyết định ra ngoài mua đồ ăn.
“Trong nhà không có nguyên liệu, anh ra ngoài mua chút đồ.” Trần Khả Nhất nói với Ngôn Tụng đang ngồi trên sô pha lướt điện thoại.
Ngôn Tụng nói: “Phiền như vậy làm gì, đặt đồ ăn không được sao?”
Trong mắt Trần Khả Nhất, đặt đồ ăn vừa mắc, vừa dở, vừa không tốt cho sức khỏe.
Anh nói: “Không phiền, chợ ngay gần đây.”
Sau đó anh chỉ tay: “Anh vừa xem Baidu, ngay hướng kia, cách chừng một cây số.”
Thật ra Ngôn Tụng cũng không thích ăn đồ ăn ngoài.
Cậu chỉ cảm thấy đặt đồ ăn sẽ tiện hơn.
Nhưng thấy Trần Khả Nhất kiên trì như vậy.
Ngôn Tụng nói: “Vậy đi, em đi cùng xem.”
Vừa đúng lúc ở nhà cũng chán, ra ngoài hóng gió chút cũng được.
Quan trọng nhất là cậu lớn như vậy nhưng chưa từng đi đến chợ bán thức ăn.
Nghe vậy, Trần Khả Nhất hơi bất ngờ.
Chợ bán thức ăn nhiều chỗ mùi rất nặng.
Anh định từ chối.
Nhưng nghĩ lại hình như Ngôn Tụng chưa từng đi.
Có lẽ chỉ là tò mò.
Anh cũng không muốn làm cậu mất hứng.
Liền đáp: “Được.”
Theo chỉ dẫn, khoảng mười phút sau hai người đến chợ.
Có lẽ vì đang vào giờ cơm trưa nên người không đông, nhiều sạp hàng ông chủ bà chủ đang ăn cơm.
Nhưng thấy có khách tới, họ vẫn nhiệt tình đứng dậy tiếp đón.
Đây đúng là lần đầu Ngôn Tụng đến nơi như vậy.
Ánh mắt cậu nhìn quanh.
So với tưởng tượng của cậu… lớn hơn nhiều.
Đồ cũng phong phú hơn rất nhiều so với trong đầu.
Trần Khả Nhất hỏi: “Hôm nay em muốn ăn gì?”
Mấy ngày nay Ngôn Tụng ăn toàn thịt cá, liền nói: “Thanh đạm chút đi.”
Trần Khả Nhất nheo mắt: “Được.”
Anh chọn đồ ăn rất nghiêm túc.
Súp lơ phải chọn bông chưa nở, trắng xen chút vàng là tốt nhất; dưa chuột phải cầm chắc tay, quả nào mềm là không tươi, có hoa theo kèm càng tốt.
Bí đao phải chọn trái đều màu, không có đốm nâu; da càng đậm, thịt càng dày thì càng ngon. Khoai tây phải chọn củ đều, dễ gọt, ra mầm xanh thì bỏ.
Trần Khả Nhất nghiêm túc như một chuyên gia, vừa chọn vừa giảng giải cho Ngôn Tụng nghe.
Ngôn Tụng chưa từng làm việc này, chỉ im lặng đứng bên cạnh nghe nghiêm túc.
Nhưng càng nghe càng không phân biệt nổi cái nào với cái nào.
Bà chủ sạp đứng bên cạnh nhìn hai người, tấm tắc khen: “Thằng nhóc này thật đúng là người đàn ông biết lo cho gia đình, sau này ai gả cho cháu nhất định hạnh phúc lắm đó.”
Nghe vậy, cả hai đều ngẩn ra.
Tay Trần Khả Nhất khựng lại.
Anh ngẩng đầu.
“Gả… gả cho cháu…” Vừa nói anh vừa nhìn Ngôn Tụng.
Ngôn Tụng nuốt nước bọt, ấp úng: “Nhìn… nhìn em làm gì?”
Hai người vẫn còn chìm trong cảm xúc lúng túng đó.
Cho đến khi một giọng nói kéo họ về hiện thực.
“Thiếu gia?”
“Khả… Nhất?”