Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 41: “Hôn như vậy… thích hơn.”



Vừa tan ca làm, Trần Khả Nhất còn chưa rời khỏi tiệm cà phê thì đã nhận được một cuộc gọi.
Người gọi là Từ Phù.

Anh tìm một chỗ yên tĩnh để nghe.

Vừa bắt máy, Từ Phù đi thẳng vào trọng điểm, không vòng vo:
“Khả Nhất, Tiểu Tụng bị đau mông, con biết không?”

Một câu… đánh thẳng vào ý thức của Trần Khả Nhất.
Anh đứng sững tại chỗ.

Giọng Từ Phù nghiêm túc, không chút do dự, hỏi trực tiếp như vậy.

Trong đầu Trần Khả Nhất lập tức hiện lên chuyện tối qua.
Mông Ngôn Tụng đau đều do anh.

Lẽ nào… Từ Phù phát hiện anh và Ngôn Tụng?

Nghĩ đến đây, trán Trần Khả Nhất lạnh toát, lông tơ dựng đứng.
Anh lau mồ hôi, cố gắng mở miệng:

“Dì…”

Vừa gọi đã thấy không ổn, anh lập tức sửa:
“Phu nhân…”

Nhưng anh chưa kịp nói xong, Từ Phù đã hỏi tiếp:
“Tiểu Tụng bị bệnh trĩ từ khi nào vậy?”

?!

Bệnh trĩ?!

Trong đầu Trần Khả Nhất trống rỗng.
Ngôn Tụng bị trĩ… từ khi nào?

Tối hôm qua kiểm tra…
Rõ ràng không hề có!!

Ngay sau đó, anh phản ứng được.
Là do Từ Phù đã gặp Ngôn Tụng vào hôm nay,
thấy tư thế không bình thường,
rồi Ngôn Tụng… bịa ra lời nói dối này.

Trời ơi.

Trần Khả Nhất thật sự hối hận.
Sớm biết thế đã không nên kéo dài như vậy.
Lúc đó lẽ ra phải kết thúc nhanh hơn, hoặc nhẹ hơn…
Hoặc tốt nhất…không nên làm!

Bên kia không thấy trả lời, Từ Phù lại gọi:
“Khả Nhất?”

Trần Khả Nhất hoàn hồn, chỉ có thể thuận theo lời nói dối của Ngôn Tụng:
“Con… biết.”

“Chính là mấy ngày nay mới bị.”

Từ Phù gọi điện chủ yếu để nhờ anh chăm sóc Ngôn Tụng.
Cho nên bà nói:
“Gần đây phiền con để ý Tiểu Tụng nhiều một chút.”

Bà không tiện chăm con trai chuyện này.

Mà đây đúng là quả báo Trần Khả Nhất gieo ra.
Đương nhiên anh phải gánh.

“Con sẽ. Thời gian này con sẽ chăm sóc cậu ấy thật tốt.”

Từ Phù biết chuyện công việc của Trần Khả Nhất, là do Ngôn Tụng kể.
Bà cũng không ép chuyện đó.

Nhưng lúc cúp máy, bà vẫn chuyển cho anh một khoản tiền.
Tất nhiên Trần Khả Nhất không nhận.
Anh đều trả lại.

——

Khi anh về đến nhà, Thẩm Kiệt đã đi.

Trên đường, anh ghé qua chợ mua vài thứ Ngôn Tụng thích.
Chiều người ít, đồ ăn cũng không còn mới, anh chỉ chọn mấy món cần thiết.

Vừa mở cửa đã thấy Ngôn Tụng đang nằm trên sô pha chơi với Nắm.
Nắm giờ đã quen nhà này, đầu được Ngôn Tụng gãi, mặt nó hưởng thụ vô cùng.

Vừa thấy Trần Khả Nhất, Nắm nhảy xuống chạy tới.

Trên bàn có hộp giữ nhiệt, đúng như anh đoán, là của Từ Phù mang tới.

Trần Khả Nhất đặt đồ ăn xuống rồi đi đến gần.

Thấy anh đến, Ngôn Tụng dịch vào trong, nhường chỗ cho anh ngồi cạnh.

“Vẫn còn đau lắm sao?” Trần Khả Nhất hỏi.
“Thật sự xin lỗi, làm em khó xử.”

Ngôn Tụng dừng tay đang chơi điện thoại:
“Khó xử?”

“Buổi sáng mẹ em gọi cho anh.”

“Dì nói em bị…”

“Câm miệng.” Ngôn Tụng ngăn lại ngay.
“Đều do cái tên Thẩm Kiệt ngu ngốc 250 kia.”

Rồi cậu tự khai luôn:
“Là nó nói.”

Trần Khả Nhất nhìn thoáng về phía… chỗ đó:
“Cũng là do anh… nên em…”

Hai chữ “bị thế này” anh vẫn không nói nổi.

“Mới thành ra tình trạng hiện tại.”

Nhưng đã trôi qua cả ngày, chiều cũng đã bôi thuốc, thật ra cơn đau đã giảm nhiều so với tối qua.
Ngôn Tụng đổi tư thế, từ nằm bò chuyển sang ngồi.

Vừa mới ngồi xuống vẫn hơi rát một chút, nhưng sau đó gần như không còn cảm giác gì đáng kể.

Ngôn Tụng nói: “Đã không có vấn đề.”

Không biết có phải vì Ngôn Tụng nói vậy không mà Trần Khả Nhất mở miệng:
“Về sau chúng ta vẫn là không cần…”

Lời còn chưa dứt, nhưng Ngôn Tụng đã nghe ra ý anh muốn nói.
Cậu cắt ngang:
“Em tra rồi.”

Sau đó ngượng ngùng nhỏ giọng:
“… Lần đầu tiên của hai người con trai đều như vậy.”

Trần Khả Nhất còn tưởng cậu sẽ nói thêm gì đó, nhưng Ngôn Tụng đã đứng dậy nói:
“Nấu cơm đi, em đói.”

——

Hôm nay Từ Phù gọi nhờ Trần Khả Nhất chăm sóc Ngôn Tụng cho tốt, hơn nữa sắp đến khai giảng, nên anh dứt khoát nghỉ việc ở quán cà phê, toàn tâm ở nhà chăm Ngôn Tụng.

Vài ngày này, ngày nào Từ Phù cũng đến đưa canh, món nào cũng đại bổ…
Nhưng tay nghề của bà thật sự không tốt.

Thậm chí hơi khó uống.

Những ngày đầu Ngôn Tụng còn cố gắng nín thở uống hết, về sau cậu thẳng thừng từ chối.
Nói đã không sao rồi, bảo mẹ đừng mang nữa.

Cũng kín đáo từ chối việc Từ Phù định đặt lịch khám… hậu môn trực tràng.

“……”

Vì Từ Phù đến không cố định giờ, nên mấy ngày nay hai người không dám đụng chạm thân mật gì.
Tuy cả hai đều có ý, nhưng cứ nghĩ đến việc bà có thể xông vào bất cứ lúc nào là dập lửa ngay lập tức.

Hiện tại, Ngôn Tụng gần như đã hoàn toàn hồi phục.

Mỗi ngày cậu vẫn bôi thuốc mờ sẹo lên tay, nên ngay cả vết thương cũng gần như không thấy.

Hôm nay hai người ăn trưa xong, rảnh rỗi nên ngồi xem TV.

Tết vừa qua, phòng trọ cũ đã bị chủ nhà thu hồi, mà môi trường bên đó quá tệ.
Trần Khả Nhất cũng không muốn Ngôn Tụng tiếp tục sống nơi đó, nên bàn với cậu chuyện thuê phòng gần trường.

Anh vừa mở điện thoại định tìm phòng, Ngôn Tụng đã đặt điều khiển ti vi xuống:
“Không cần thuê. Ở đây luôn đi.”

Chung cư Ngôn Tụng đang ở dù xa trường, nhưng chất lượng sống và độ thoải mái thì khỏi bà.
Chỉ tệ mỗi cái là xa… khoảng mười mấy cây.

Trần Khả Nhất muốn thuê phòng mới chủ yếu là để gần trường.

“Buổi sáng dậy sớm mười mấy phút là được.” Ngôn Tụng nói, mắt không rời TV.

Trần Khả Nhất hỏi:
“Em chịu được dậy sớm hơn mười phút à?”

Ngôn Tụng quay sang liếc anh, không vui bị nghi ngờ:
“Em không thể sao?”

“Không phải…” Trần Khả Nhất vội giải thích, “ Anh chỉ cảm thấy…”

“Được rồi, đừng tìm.” Ngôn Tụng cắt ngang.
“Đã quen ở đây rồi, không muốn chuyển nhà.”

Nếu Ngôn Tụng đã quen nơi này, mà chỗ mới chắc gì tốt hơn, hơn nữa lại phải dọn đồ, nghĩ thôi đã mệt.

Trần Khả Nhất thì dậy sớm không vấn đề gì.
Ngôn Tụng đã nói vậy, anh tự nhiên không phản đối.

Trước tiên cứ ở đây. Nếu không ổn rồi tính thuê sau.

Anh vừa đặt điện thoại xuống thì Tiểu Thất xuất hiện.

【 Thế nào, ký chủ, lần đầu tiên cảm giác sao rồi? 】

Lần đầu tiên mà nó nói là chỉ cái lúc “đó” kia.
Dạo này nhiệm vụ nói lời cợt nhả toàn là bản H.

Tuy lúc làm thật sự vui, mà đối phương là Ngôn Tụng nữa, nên tâm lý còn vui hơn sinh lý.

Nhưng sau đó nhìn Ngôn Tụng đau suốt mấy ngày, Trần Khả Nhất chỉ cảm thấy… biết vậy khỏi làm.

Mấy ngày nay thỉnh thoảng vẫn nhớ lại cảm giác đó, nhưng nghĩ đến thân thể Ngôn Tụng, anh ép mình kiềm chế tất cả d*c v*ng.

Trần Khả Nhất: 【 Như vậy thật sự không tốt cho với Ngôn Tụng. 】

Tiểu thất: 【 Xì, sao anh biết đối tượng công lược không… thích chuyện đó? 】

Chỉ nhìn phản ứng của Ngôn Tụng lúc đó, Trần Khả Nhất cảm thấy… không thể nào thích được.

Anh lắc đầu.

Tiểu thất: 【 Mặc kệ tin hay không, hôm nay tôi mang nhiệm vụ nói lời cợt nhả tới. 】

Nghe đến nhiệm vụ, đầu Trần Khả Nhất lập tức căng.
Nhiệm vụ gần đây toàn quá gần gũi, anh càng ngày càng khó hoàn thành..

Tiểu Thất cũng không vòng vo, nói thẳng:

【Ký chủ, nhiệm vụ nói lời cợt nhả hôm nay là…】

Vừa nghe xong mấy chữ đó, mặt Trần Khả Nhất đỏ bừng.
Quả nhiên hệ thống này không bao giờ nói câu nào đứng đắn.

Anh thở dài một hơi, hơi thở quá lớn, vừa hay bị Ngôn Tụng nghe được.

Ngôn Tụng quay đầu nhìn anh:
“Làm sao vậy?”

Rồi thấy mặt anh đỏ bất thường.

Trần Khả Nhất vội lắc đầu:
“Không có gì.”

Biết Ngôn Tụng nhìn ra anh không tự nhiên, anh giải thích:
“Có thể là… nóng.”

“Nóng?”
Ngôn Tụng nhớ rõ sáng nay xem thời tiết, nhiệt độ tầm 0 độ.
Trong nhà cũng chưa bật sưởi.
Nóng cái gì?

Nhìn Trần Khả Nhất mặc áo bông thật dày, Ngôn Tụng nghĩ có lẽ là mặc quá ấm.

“Cởi áo ra.” Ngôn Tụng nói.

“A?”

Trong đầu Trần Khả Nhất còn đang lặp lại câu nhiệm vụ mà Tiểu Thất vừa nói.
Nghe Ngôn Tụng bảo “cởi áo”, lửa trong người lập tức tăng theo cấp số nhân.

Anh nói câu chẳng ăn nhập:
“Tối ngủ cởi cũng được… giờ không cần gấp…”

Ngôn Tụng: “?”

Cậu không biết đáp thế nào, chỉ quay lại nhìn TV.

TV đang chiếu phim nghệ thuật.
Hai nhân vật trong phim vừa nhìn nhau thâm tình, rồi hôn, rồi kéo nhau…
Áo quần cũng rơi dần.

Trần Khả Nhất thật sự chỉ nhìn đúng một cảnh, rồi cả người khô nóng.

Anh né màn hình, định quay sang nhìn Ngôn Tụng.
Không ngờ đúng lúc xoay qua, phát hiện Ngôn Tụng cũng đang nhìn anh.

Hai người cách nhau nửa cánh tay.
Chỉ cần hơi nghiêng người là chạm vào nhau.

Trong TV, hai vai chính th* d*c, âm thanh nước miếng dính nhớp vang lên…

Ngôn Tụng mở miệng:
“Hôm nay mẹ em… không đến đưa canh.”

Ý tứ trong đó, Trần Khả Nhất hiểu quá rõ.

Anh chỉ khẽ đáp:
“Ừm.”

Ánh mắt hai người dính lấy nhau, không thua gì cặp đôi trên TV.

Không biết là ai đặt tay lên sô pha trước, ngón tay hai người câu lấy nhau.
Câu qua câu lại, điện giật toàn thân.

Trần Khả Nhất cảm thấy mình sắp nổ.
Hơi thở loạn cả lên.

Anh hỏi, giọng trầm xuống:
“Anh cũng muốn hôn em.”

Ngôn Tụng không nói, nhưng lực cậu siết ngón tay anh tăng lên.
Đó là đồng ý.

Nhận được tín hiệu, Trần Khả Nhất hôn xuống.

Có d*c v*ng dẫn đường, nụ hôn càng không thể thu lại.
Anh cạy răng Ngôn Tụng, đưa lưỡi vào, quấn lấy cậu.

Hơi thở hai người hòa vào nhau.

Quá nóng, quá dày, quá chật…
Trần Khả Nhất cảm thấy quần áo trên người rất vướng víu.

Anh tách ra, th* d*c:
“Không cần đợi đến tối… Anh cởi trước.”

Ngôn Tụng ôm cổ anh, nói không thành lời, chỉ gật đầu.

Khóa kéo vừa kéo xuống, áo rơi thẳng xuống sàn.
Trần Khả Nhất không buồn nhặt, lại cúi đầu hôn Ngôn Tụng.

Nước miếng không đuổi kịp nhiệt độ, hai người đều khô miệng.

“Còn em?” Trần Khả Nhất hỏi, hổn hển:
“Em muốn cởi không?”

“Muốn.” Ngôn Tụng dùng hơi thở trả lời sát môi anh.

Trần Khả Nhất đối với Ngôn Tụng thì lúc nào cũng ôn nhu hơn với chính mình.
Anh mở sưởi trước, rồi mới bắt đầu c** q**n áo giúp Ngôn Tụng.

Ngôn Tụng mặc ít, nên sau khi kéo khóa áo khoác, anh chậm rãi giúp cậu thoát ra.

Nhưng động tác chậm rãi, chăm chú của Trần Khả Nhất, rơi vào mắt Ngôn Tụng lại giống như một loại trêu chọc không thành tiếng.
Trong lòng cậu như có cả bầy kiến đang bò loạn, mỗi con đều gặm một miếng, ngứa đến phát điên.

Cậu thật sự chịu hết nổi.

Vì thế mở miệng, giọng hơi run:
“…Nhanh lên.”

Trần Khả Nhất chỉ cởi áo khoác của Ngôn Tụng trước, vì sưởi vẫn chưa ấm, sợ cậu lạnh.
Áo vừa rời khỏi người, không còn nhiều lớp quần áo cản trở, hai người lại ôm hôn nhau.

Tay Trần Khả Nhất vuốt nhẹ sau tai Ngôn Tụng, chỗ đó đã đỏ bừng.
Anh biết đây là điểm mẫn cảm của cậu nên chỉ khẽ chạm, như có như không.

Ngôn Tụng bị chọc đến ngứa râm ran, cả tai lẫn cổ đều rụt lại.

“Thích không?” Trần Khả Nhất thì thầm hỏi.

Ngôn Tụng lắc đầu: “Ngứa.”

“Ngồi lên đùi anh đi.” Trần Khả Nhất nói khẽ, “Hôn như vậy… thích hơn.”

Hai người đều là nam, thật ra Ngôn Tụng cảm thấy ngồi trên đùi để hôn môi… hơi kỳ lạ.
Nhưng nghĩ đến chuyện bọn họ đã làm…
ngồi đùi còn tính là gì.

Cậu đứng dậy khỏi sô pha, rồi ngồi trên đùi Trần Khả Nhất.

Tư thế này đúng là dễ hôn hơn nhiều.

Hơi thở hai người quấn vào nhau, như muốn đem đối phương ăn vào bụng.
Mà kiểu dán sát như vậy khiến Trần Khả Nhất cảm nhận được sự thay đổi trên người Ngôn Tụng.

Cũng ngay lúc đó, anh nhớ tới nhiệm vụ của Tiểu Thất.

Trong tình huống này, thật ra không khó mở miệng để nói vài câu cợt nhả.
Hơn nữa giờ Ngôn Tụng đang muốn anh.

Anh nên làm.
Anh há miệng định nói…

Nhưng còn chưa kịp phát âm, ngoài cửa vang lên tiếng nhập mật mã liên tục.

Tiếp theo… tít tít tít…
Khóa mật mã bị mở.

Cửa chuẩn bị bật ra.