Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 60



Tối đó sau khi ăn xong, Trần Khả Nhất liền kéo Ngôn Tụng đi xem chung cư mới.

Tuy không phải nhà mua, nhưng Trần Khả Nhất thật sự đã bỏ rất nhiều tâm sức vào việc bố trí.

Anh hiểu rõ Ngôn Tụng thích gì.

Thú bông, tranh dán tường, đồ trang trí,… trước khi Ngôn Tụng đến, tất cả những thứ đó Trần Khả Nhất đều đã mua xong, rồi đối chiếu theo hướng dẫn mà sắp xếp đâu ra đó.

“Anh chuẩn bị mấy thứ này từ khi nào?” Ngôn Tụng nhìn cách bài trí trong phòng, vô cùng bất ngờ.

Mấy ngày nay cậu thật sự nghĩ Trần Khả Nhất đang bận công việc.

Bởi vì anh luôn tan làm rất muộn, lơ là cậu.

Ngôn Tụng còn quyết định tối nay sẽ không cho anh sắc mặt tốt.

“Chính là mấy ngày nay.” Trần Khả Nhất hỏi lại: “Em thích kiểu trang trí này không?”

Ngôn Tụng không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn khắp các góc của căn hộ.

Thật ra cậu hơi cảm động.

“Kỳ thật chúng ta có thể cùng nhau làm.” Ngôn Tụng nói.

Trần Khả Nhất nắm tay Ngôn Tụng: “Anh muốn tạo bất ngờ cho em.”

Ngôn Tụng liếc anh một cái, ánh mắt rất khó đọc.

Không ngờ một khúc gỗ như Trần Khả Nhất cũng biết chuẩn bị bất ngờ.

Chung cư mới cách công ty của cả hai chỉ hơn 3km.

Mấy ngày nay hai người bận rộn chuyển nhà, đến khi dọn xong hết đồ và có thể vào ở, cũng vừa đúng lúc Ngôn Tụng chuẩn bị đi làm.

Ngày trước khi đi làm, Ngôn Tụng bị gọi về nhà chính ăn cơm đoàn viên.

Bởi vì Ngôn Kính Chi và Lâm Bội Nguyệt vẫn chưa kết hôn, nên hôm nay ăn cơm vẫn là năm người bọn họ.

Khi gặp Ngôn Ca, Ngôn Ca trao đổi ánh mắt với Ngôn Tụng.

Ngôn Tụng không muốn phản ứng, chỉ nói với cô: “Giữ cái miệng mày cho tốt.”

Ngôn Ca hừ một tiếng.

Nói đến chuyện công việc, Ngôn Kính Chi hỏi Ngôn Tụng: “Erye phải về Anh rồi, em biết chưa?”

Ngôn Tụng khựng lại, hơi bất ngờ trước tin này.

Nhưng lúc này cậu mới nhận ra hình như mình đã rất lâu không gặp Erye.

Trước đây, lúc mới quen, Erye hễ ba ngày hai bận liền gửi đủ loại WeChat, mấy ngày gần đây lại hoàn toàn không có tin tức.

Người nước ngoài thường rất nhiệt tình, nên Ngôn Tụng cũng không nghĩ nhiều.

Sau đó lại bận chuyện tiệc đính hôn của Ngôn Kính Chi và công việc của bản thân, nên cậu xem nhẹ vài chuyện.

“Trước đó không phải cậu ta muốn thử sức ở Ngôn Thị sao?” Ngôn Tụng nhớ đến tin tức Ngôn Kính Chi từng nói.

“Đúng vậy.” Ngôn Kính Chi nói: “Năng lực của cậu ta không tệ, anh còn định xem nên sắp xếp cậu ta vào vị trí nào.”

“Nhưng ngay ngày hôm sau tiệc đính hôn, cậu ta gọi cho anh, nói đã quyết định quay về Anh phát triển.”

“Ai mà biết được.” Ngôn Tụng vừa ăn vừa nói: “Có lẽ cậu ta có suy nghĩ riêng.”

Ngôn Vận An bên cạnh lên tiếng: “Ở đây thằng bé cũng chẳng có thân thích gì, ở lại cũng chưa chắc tốt.”

“Còn hai đứa thì sao?” Ngôn Vận An hỏi tiếp: “Không phải cũng đến lúc đi làm rồi sao?”

Trước đây Ngôn Kính Chi và Ngôn Vận An đều muốn kéo Trần Khả Nhất về Tập Đoàn Ngôn Thị.

Nếu Trần Khả Nhất không đến, chứng tỏ anh có suy nghĩ riêng.

“Trần Khả Nhất bắt đầu đi làm rồi.” Ngôn Tụng nói: “Ngày mai, con cũng đi làm.”

“Cái gì?” Lần này đến lượt Từ Phù kinh ngạc.

“Các con tìm được việc từ bao giờ vậy?”

“Đúng đó.” Ngôn Kính Chi nói: “Em còn chưa nói, sao lại đi công ty khác làm?”

Ngôn Tụng giải thích: “Dạo trước Trần Khả Nhất thi và đoạt giải nhất, nhiều công ty lớn tự liên hệ, có công ty HR còn đến tận cửa…”

Tuy hơi khoa trương, nhưng giọng Ngôn Tụng không giấu được chút kiêu ngạo: “Chỉ có thể trách các người chậm một bước.”

“Thằng nhóc này.” Ngôn Vận An hiếm khi thấy Ngôn Tụng nói đùa như vậy. Tuy tiếc Trần Khả Nhất không đến Ngôn Thị, nhưng ông vẫn tôn trọng lựa chọn của anh.

“Ai nha.” Lúc này Ngôn Ca chen vào: “Trần Khả Nhất chọn công ty khác là chuyện của anh ấy, chẳng lẽ vì giúp đỡ lúc trước mà trói người ta bên cạnh sao?”

Thực ra Ngôn Ca rất hiểu băn khoăn của Trần Khả Nhất.

Nếu muốn tự tin đứng bên cạnh Ngôn Tụng, điều đầu tiên là phải thoát khỏi cái bóng của Ngôn gia.

“Đúng không, Ngôn Tụng?” Ngôn Ca ra hiệu bằng ánh mắt.

Ngôn Tụng không nói, nhưng ý là thừa nhận.

Trên bàn ăn, mọi người lần lượt hỏi qua hỏi lại, đến lượt Từ Phù mới nhớ ra mình phải quan tâm Ngôn Tụng.

“Vậy còn con, con tìm việc gì?”

“Lập kế hoạch trò chơi.” Ngôn Tụng uống một ngụm nước, thản nhiên trả lời.

“Quả nhiên đúng như anh nghĩ.” Ngôn Kính Chi nói: “Công ty chúng ta cũng có mảng phát triển game, biết đâu sau này còn có thể hợp tác.”

“Thôi đi.” Ngôn Tụng hơi ngán ngẩm: “Chưa biết bao giờ mới làm, có khi lúc đó em đã bị đuổi việc rồi.”

Ngôn Ca liếc cậu một cái: “Trời ạ, lần đầu tiên tao thấy có người tự trù chính mình.”

‐——-

Đêm tĩnh lặng như nước.

Sau một hồi “vận động” vui đến kiệt sức, Ngôn Tụng mệt đến không muốn động đậy. Trần Khả Nhất lấy khăn ướt lau người cho cậu.

Đợi dọn dẹp xong hết, Trần Khả Nhất mới lên giường.

Trần Khả Nhất hỏi Ngôn Tụng có thấy chỗ nào không thoải mái không, Ngôn Tụng lắc đầu, sau đó Trần Khả Nhất tắt đèn.

Nghỉ ngơi một lúc, Ngôn Tụng cũng dần hồi lại sức.

Lúc này, Ngôn Tụng mới bất chợt nhớ đến chuyện Ngôn Kính Chi nói hôm nay.

“Erye… gần đây anh có gặp cậu ta không?”

Nghe đến cái tên này, Trần Khả Nhất hơi khựng lại.

Là Lý Thụy.

Trần Khả Nhất không hiểu vì sao Ngôn Tụng đột nhiên nhớ đến cậu ta.

“Lần cuối thấy là ở tiệc đính hôn của anh Kính Chi.” Trần Khả Nhất trả lời thật.

“Hôm đó cậu ấy tới hơi trễ, nên có lẽ em chưa thấy.”

“Tháng trước anh trai em còn nói cậu ta có ý muốn vào Ngôn Thị làm việc, nhưng hôm nay lại bảo cậu ta chuẩn bị quay về Anh.” Ngôn Tụng nói.

Trần Khả Nhất có chút bất ngờ.

Lần trước nói chuyện với Lý Thụy, cậu ta nhìn ra lúc biết anh và Ngôn Tụng yêu nhau, cậu ta bị đả kích rất lớn.

Nhưng sau khi biết hai người họ là lưỡng tình tương duyệt, chỉ thấy Lý Thụy toàn vẻ tiếc nuối, không có ý muốn cố chấp theo đuổi nữa.

Vậy nên việc cậu ta quyết định về Anh…

Lại đúng ngay sau khi biết anh và Ngôn Tụng ở bên nhau.

Nói cách khác, mục đích Lý Thụy đến Trung Quốc lần này thực ra là vì Ngôn Tụng.

Nghĩ tới đây, Trần Khả Nhất nới lỏng vòng tay, để Ngôn Tụng hơi dịch ra chút.

Anh đối mặt Ngôn Tụng, cảm nhận hơi thở của cậu.

Rồi anh mở miệng gọi.

“Ngôn Tụng.”

Giọng nghiêm túc bất ngờ khiến Ngôn Tụng hơi khó hiểu.

“Sao vậy?”

Trần Khả Nhất thở dài một hơi: “Thật ra… Lý Thụy đến Trung Quốc là vì em.”

“Lần này quyết định rời đi, phần lớn cũng vì cậu ấy biết chúng ta ở bên nhau.”

“Cậu ấy… thích em từ rất lâu rồi.”