Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 66



Nguyên Đán vừa qua, đêm trừ tịch cũng đến rất nhanh. Trước trừ tịch, công việc của Trần Khả Nhất cực kỳ nặng, nhưng vì mọi người đều phải về quê ăn Tết nên ông chủ đưa ra mức lương gấp ba để giữ lại một số người. Trần Khả Nhất chỉ suy nghĩ vài phút rồi quyết định ở lại.

Biết chuyện này, Ngôn Tụng hỏi: “Anh cần phải mệt mỏi như vậy sao?”

Tiền đối với Trần Khả Nhất trong giai đoạn này rất quan trọng, không chỉ để mang đến cuộc sống tốt hơn cho Ngôn Tụng, mà còn là nguồn gốc tự tin của anh. Nhưng Trần Khả Nhất lại chỉ cười nhẹ: “Chúng ta còn chưa từng ăn Tết cùng nhau.”

Thật ra việc Trần Khả Nhất ở lại để cùng nhau ăn Tết khiến Ngôn Tụng rất vui, nhưng cậu không muốn Trần Khả Nhất phải mệt như vậy.

“Đến lúc cần nghỉ thì vẫn phải nghỉ. Không thân thể anh hỏng thì làm sao?” Ngôn Tụng nói.

Trần Khả Nhất chỉ an ủi: “Anh sẽ chú ý.”

Công ty của Ngôn Tụng nghỉ sớm, nên mấy ngày nay cậu rốt cuộc được sống cuộc sống thảnh thơi. Từ khi làm kế hoạch game, Ngôn Tụng đã không còn thích chơi game nữa. Còn Trần Khả Nhất thì cả ngày bận trong công ty, nên Ngôn Tụng cũng hơi buồn chán.

Hầu hết những quán ăn quanh công ty đều do người ngoài tỉnh mở, đến Tết thì họ về quê, thành ra việc ăn trưa của Trần Khả Nhất thành vấn đề. Nhưng Trần Khả Nhất không quá kén chọn, trưa nào cũng tùy tiện xuống cửa hàng tiện lợi mua bánh mì ăn chống đói.

Hôm nay cũng vậy, vừa định đi mua bánh mì thì vừa bước ra khỏi cổng công ty, anh liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc. Ngôn Tụng mặc áo phao, đứng cạnh đống tuyết chưa tan hết, chán đến mức đang đá mấy cục tuyết trên đất.

Trần Khả Nhất lập tức đi đến bên cạnh, lúc này Ngôn Tụng mới nhìn thấy anh.

“Trời lạnh thế này sao em lại đến đây?” Trần Khả Nhất hơi bất ngờ.

Ngôn Tụng chỉ lạnh lùng liếc anh một cái, ra hiệu: lên xe.

Trần Khả Nhất không hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn theo lên xe. Vừa mở cửa, một luồng khí ấm áp tràn tới, trái ngược hẳn với bên ngoài âm hơn mười độ.

Anh còn chưa kịp hỏi Ngôn Tụng đến đây làm gì, đã thấy một hộp giữ nhiệt đặt đó. Vừa nhìn đã biết bên trong có thứ gì.

“Sợ anh chết đói.” Ngôn Tụng nói. “Ăn đi.”

Trong khoảnh khắc ấy, Trần Khả Nhất không biết phải nói gì. Anh mở hộp cơm ra như mở một món quà. Bên trong có canh, có đồ ăn, có cơm. Nhìn màu sắc thì chắc là Ngôn Tụng tự nấu.

“Em ăn chưa?” Trần Khả Nhất lúc này mới nhớ hỏi.

“Đương nhiên rồi.” Ngôn Tụng đáp, rồi giục: “Anh ăn nhanh đi.”

Trần Khả Nhất gật đầu, gắp một miếng đưa vào miệng. Vừa mới định mở miệng nói gì đó thì Ngôn Tụng lập tức chặn lại: “Không được đánh giá.”

Câu nói bị nghẹn lại khiến Trần Khả Nhất suýt sặc. Ngôn Tụng vội lấy khăn giấy cho anh.

Hai người từ khi đi làm đến nay đều rất bận, nên những lúc nấu ăn ở nhà, họ đều ở trong bếp cùng nhau. Tuy vẫn là Trần Khả Nhất nấu chính, nhưng Ngôn Tụng học được không ít khi đứng cạnh. Giờ món ăn tuy trông không quá đẹp, nhưng hương vị đã rất ổn.

“Ngon lắm.” Trần Khả Nhất vừa uống nước vừa nói.

Bị khen một câu, Ngôn Tụng hơi mất tự nhiên: “Em nói không cho đánh giá mà!”

Những ngày sau đó, ngày nào Ngôn Tụng cũng đến. Dù Trần Khả Nhất khuyên ngăn mấy lần nhưng Ngôn Tụng nhất định đến.

“Em rảnh quá không có việc gì làm không được sao?” Cậu nói như vậy.

Cuối cùng hai người thương lượng: Ngôn Tụng sẽ ngồi trong xe chờ, không đứng ngoài vì thật sự quá lạnh.

Qua mấy ngày làm phương án, đến sáng giao thừa cuối cùng lãnh đạo cũng thông qua phương án của Trần Khả Nhất. Về đến chung cư vẫn chưa đến 10 giờ, Ngôn Tụng còn đang ngủ.

Trần Khả Nhất không kịp thay đồ, nằm xuống cạnh Ngôn Tụng. Nhìn khuôn mặt đang ngủ say ấy, chưa tới một phút, cơn buồn ngủ đã kéo đến và anh ngủ mất.

Khi tỉnh lại, quần áo trên người anh đã được cởi ra, được đắp chăn mềm. Nhưng Ngôn Tụng không còn ở bên cạnh.

Trần Khả Nhất mặc xong quần áo, dụi mắt rồi bước ra khỏi phòng ngủ.

Bên ngoài đang có chút tuyết rơi. Qua cửa sổ, anh thấy Ngôn Tụng mặc áo phao trắng đứng trên ban công. Cảnh tượng ấy đẹp đến mức trong thoáng chốc Trần Khả Nhất không nỡ phá vỡ. Nhưng nghĩ đến cái lạnh bên ngoài, anh quay lại phòng ngủ lấy một chiếc áo khoác rồi đi ra ban công.

Từ phía sau, anh khoác áo lên người Ngôn Tụng rồi ôm chặt lấy cậu.

Ngôn Tụng đang nghe điện thoại, không nghe được tiếng bước chân, nên động tác bất ngờ của Trần Khả Nhất làm cậu giật mình.

Trong điện thoại vang lên một giọng quen thuộc:
“Anh làm sao vậy, anh Ngôn Tụng?”

Trần Khả Nhất vừa nghe liền ngẩn người.

Ơ?
Đây chẳng phải là giọng của em trai Trần Năng Thuật sao?

“Không… không sao.” Ngôn Tụng gạt tay Trần Khả Nhất ra, nói vào điện thoại: “Em tiếp tục đi.”

“Em thật sự rất nhớ anh em, nhưng hôm nay anh ấy không về ăn Tết.” Nghe đến đây, lòng Trần Khả Nhất chùng xuống.

Nhưng nỗi buồn ngắn ngủi ấy còn chưa kéo dài bao lâu, Trần Năng Thuật tiếp tục nói:
“Anh Ngôn Tụng, tất cả chức năng của cái đồng hồ điện thoại này em đều biết dùng rồi!”
“Còn nữa, quà hôm nay anh gửi cho em với em gái, em thích lắm. Em nghe lời ạn, không nói cho ba mẹ với anh trai biết.”

“…”

Ngôn Tụng tắt loa ngoài, quay đầu nhìn Trần Khả Nhất một cái ánh mắt như đang nói:
Em có nghĩ đến có khả năng nào anh của em đang đứng ngay bên cạnh không hả?

Cúp máy xong, Trần Khả Nhất mới hỏi:
“Em mua đồ cho hai đứa nhỏ từ khi nào vậy?”

Lạnh quá, Trần Khả Nhất kéo áo lại rồi bước vào trong nhà. Ngôn Tụng đáp:
“Quà năm mới.”

Trần Khả Nhất định nói gì đó nhưng Ngôn Tụng lập tức đưa tay chặn miệng anh:
“Em thích làm, bọn nó cũng vui. Còn anh, đừng lo nhiều như vậy.”

Trần Khả Nhất nắm lấy bàn tay cậu, nói khẽ:
“Anh chỉ không muốn em tốn tiền.”

“Tốn bao nhiêu?” Ngôn Tụng nheo mắt. “Trần Khả Nhất, em phát hiện anh đánh giá thấp người khác quá rồi.”

“Anh quên thưởng cuối năm của em bao nhiêu à?”

Ngay năm đầu tiên vào công ty, Ngôn Tụng đã mang về vài hạng mục lớn, tiền thưởng cuối năm tới sáu con số.

Biết mình không cản được, Trần Khả Nhất chỉ có thể nói:
“Vậy lần sau em muốn mua quà cho tụi nhỏ thì báo anh một tiếng nhé. Chúng ta cùng đi chọn.”

Ngôn Tụng: “Xem tâm tình.”

Trần Khả Nhất: “…”

Chuẩn bị Tết, hai người cùng đi mua câu đối. Ăn cơm xong lại cùng nhau dán câu đối trước cửa.

Mùa đông, Nắm càng lười. Ăn thì ăn nhiều mà chỉ nằm ngủ, duy trì hình dáng như một cục lông tròn vo.

Nhà của Ngôn Tụng ở ngay trong thành phố, nên buổi tối cậu vẫn phải về nhà ăn cơm tất niên. Từ Phù không biết nghe ở đâu chuyện Trần Khả Nhất không về quê ăn Tết, lập tức dặn dò Ngôn Tụng phải đưa Trần Khả Nhất về nhà ăn cơm tất niên cùng mọi người.