Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 69



Ngôn Tụng ngồi trong xe, ánh mắt luôn dõi theo bóng dáng Trần Khả Nhất cho đến khi cánh cổng biệt thự được bảo mẫu mở ra, Trần Khả Nhất và người phụ nữ kia cùng nhau bước vào.

Nếu là trước đây, Ngôn Tụng chắc chắn sẽ không cần nghe giải thích, xoay người rời đi rồi chấm dứt hoàn toàn với Trần Khả Nhất.

Nhưng bây giờ bọn họ đang yêu nhau, Ngôn Tụng không muốn dùng kiểu trẻ con như vậy để giải quyết nữa.

Không biết đã ngồi trong xe bao lâu, Ngôn Tụng mới lấy điện thoại ra.

Cậu mở giao diện trò chuyện WeChat với Trần Khả Nhất.

【Anh đang làm gì? 】

Cậu muốn cho Trần Khả Nhất một cơ hội. Nếu lúc này anh chịu nói thật, không lừa dối nữa, cậu còn có thể căn cứ mức độ mà quyết định có tha thứ hay không.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tin nhắn của Trần Khả Nhất gửi tới.

【Hôm nay còn phải tăng ca, dạo gần đây rất bận mà. 】

!

Nhìn thấy những lời này, Ngôn Tụng thật sự muốn nổ tung.

Cậu không nhịn được bật ra một câu th* t*c.

Mẹ nó!

Trần Khả Nhất còn dám lừa cậu!

“f*ck you.” Ngôn Tụng đập mạnh lên vô lăng.

Cảm xúc cuồn cuộn trong lòng thật sự không nén nổi. Cậu mở cửa xe, bước xuống, rồi lập tức đi thẳng về phía biệt thự.

Ngôn Tụng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị một người chọc điên đến thế, mà người đó lại chính là Trần Khả Nhất -người bình thường hiền lành, chu đáo, luôn là kiểu mẫu mực.

Cục nghẹn trong lòng, nếu hôm nay không phát tiết ra, cậu nhất định sẽ nghẹn chết.

Chuông cửa bị Ngôn Tụng ấn liên tục mấy lần. Rất nhanh, có người ra mở.

Bảo mẫu nhìn gương mặt xa lạ nhưng ánh mắt lại cực kỳ đáng sợ trước mặt, cảm giác khí lạnh quanh người Ngôn Tụng như có thể đóng băng cả không khí.

“Cậu… tìm ai vậy?”

“Trần Khả Nhất.” Ngôn Tụng không hề do dự nói thẳng tên.

Trong tháng này, mỗi ngày Trần Khả Nhất đều tới đây, bảo mẫu đương nhiên biết tên anh.

Nhưng phu nhân đã dặn, không được để ai quấy rầy. Vì vậy nét mặt bảo mẫu lập tức có chút khó xử.

“Hai người họ…”

Chỉ một câu nửa chừng đó cũng đủ để xác minh suy đoán của Ngôn Tụng thêm một phần.

Cậu không muốn nghe thêm bất cứ điều gì nữa. Trong đầu cậu lúc này không lọt nổi tiếng động nào, ánh mắt cũng loại bỏ mọi thứ xung quanh. Cậu chỉ muốn tìm được Trần Khả Nhất.

Sau đó nhìn xem rốt cuộc anh đang làm gì.

Bảo mẫu vội vã nói từ phía sau: “Tiên sinh, cậu không thể đi vào như vậy, sẽ quấy rầy bọn họ…”

Bên trong rất rộng, Ngôn Tụng nhất thời không thấy được mục tiêu.

Nhưng ngay sau đó, bảo mẫu đứng chắn trước một cánh cửa đối diện: “Nếu cậu thật sự muốn xông vào, tôi lập tức gọi người đấy.”

Chính là căn phòng này.

Ngôn Tụng nghĩ.

Nhưng lúc này tim cậu như muốn nhảy khỏi lồng ngực, bàn tay đang để trong túi cũng không kiềm được run lên.

Cậu bỗng thấy sợ.

Hay là… đừng vào.

Trong lòng đột nhiên vang lên một giọng nói như vậy.

Dù kết quả có tệ đến mức nào.

Ít nhất cậu không cần phải trông thấy bằng mắt mình.

Nhưng ý nghĩ nhát gan đó không phải phong cách của Ngôn Tụng.

Từ khi yêu nhau, cậu đã thay đổi.

Dù được Trần Khả Nhất tận tâm quan tâm, cậu vẫn mang tâm trạng lo được lo mất như mọi người đang yêu.

Nhưng hôm nay…

Cậu tuyệt đối không thể lùi bước.

Dù có yêu đến đâu, cũng không thể vì tình cảm mà đánh mất bản tính, đánh mất chính mình.

Còn về Trần Khả Nhất…

Dù kết quả có là gì, cậu cũng đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt.

Bảo mẫu còn đang nói gì đó, nhưng lúc này Ngôn Tụng hoàn toàn không nghe lọt một chữ.

Cậu đi thẳng lên trước mấy bước, bảo mẫu càng ra sức ngăn cản.

Nhưng không ngờ…

Cánh cửa lại mở ra từ bên trong.

Khoảnh khắc đó, trước khi nhìn thấy người, Ngôn Tụng đã tưởng tượng ra một loạt âm thanh và cảnh tượng vô cùng hương diễm.

Thế nhưng thứ truyền ra từ trong phòng lại là…phát âm tiếng Anh.

Thời cấp ba, Ngôn Tụng ghét nhất là tiếng Anh, mà còn ghét hơn cả tiếng Anh chính là phần nghe tiếng Anh.

Khi đó Trần Khả Nhất sẽ khuyên cậ, dùng một ngôn ngữ khác để nói chuyện, chẳng phải là một chuyện rất thú vị sao?

Nhưng lúc ấy Ngôn Tụng làm sao nghe lọt tai ý kiến của người khác, chẳng qua là vì nể mặt Trần Khả Nhất nên trong lời nói và hành động mới không thể hiện ra sự chán ghét quá rõ ràng.

Thế nhưng hôm nay, đây là lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm qua cậu thật sự hiểu được những lời Trần Khả Nhất đã nói khi đó.

Dù cho một từ đơn cậu cũng không nghe rõ, nhưng lại khiến cậu đạt tới trạng thái “như nghe được nhạc tiên mà chợt hiểu ra”.

Ngay sau đó, Ngôn Tụng khẽ thở phào nhẹ nhõm.



Trong xe tĩnh lặng.

Ngôn Tụng mở miệng trước: “Nói đi.”

Trần Khả Nhất ngồi ghế phụ nhìn Ngôn Tụng, do dự rất lâu, vừa định mở miệng: “Anh…”

Ngôn Tụng lập tức chặn lại: “Cậu tốt nhất nói thật.”

Một tháng trước, tổng giám đốc Tập Vũ- người phụ nữ hôm nay đi bên cạnh Trần Khả Nhất- tìm đến anh.

Con trai bà ấy học tiếng Anh rất kém, muốn tìm gia sư dạy bổ túc.

Vì biết Trần Khả Nhất vừa mới tốt nghiệp, có lẽ quen biết nhiều bạn học, nên mới nhờ Trần Khả Nhất tìm giúp.

Nhưng thời gian đó Trần Khả Nhất rất cần tiền, mà anh cũng làm gia sư lâu rồi, cho nên chủ động xin thử, hỏi xem mình có thể đảm nhiệm không.

Tập Vũ biết năng lực công việc của Trần Khả Nhất, luôn rất ưu tú, lại cẩn thận và lễ phép.

Nhưng nghĩ đến ban ngày anh vẫn phải đi làm, Tập Vũ hơi do dự.

Trần Khả Nhất liền bảo đảm rằng mình tuyệt đối không ảnh hưởng công việc, cũng không ảnh hưởng việc dạy bổ túc.

Có lẽ nhìn ra Trần Khả Nhất thật sự gặp khó khăn về tiền bạc, cuối cùng Tập Vũ đồng ý.

Vậy nên buổi chiều tan sở, bà ấy liền thuận tiện chở anh về nhà để dạy tiếng Anh cho con trai bà.

Cứ vậy suốt một tháng.

Sở dĩ anh không nói với Ngôn Tụng, vì không muốn cậu lo lắng.

Nhưng hôm nay, Ngôn Tụng đã hiểu sai toàn bộ.

“Trần Khả Nhất, anh thiếu đến mức…”

Chữ tiền còn chưa nói xong, Trần Khả Nhất đã cắt lời, nghiêm túc nhìn Ngôn Tụng: “Ngôn Tụng, em chờ anh một chút được không?”

Trước đây Ngôn Tụng không hiểu ý câu này, nhưng hôm nay nhìn Trần Khả Nhất…

Cậu dường như đã hiểu ra một phần.

“Nếu không lâu đâu.” Trần Khả Nhất giơ tay thề: “Anh bảo đảm rất nhanh.”

“Anh sẽ không để em phải chờ lâu.”

Khoảnh khắc này, Ngôn Tụng cũng không biết nên nói gì.

Khi người yêu của mình đang cố gắng vì một mục tiêu, là bạn đời của người đó, việc đầu tiên Ngôn Tụng nên làm chính là ủng hộ.

Dù thế nào… cũng không nên dội một gáo nước lạnh.

Cuối cùng Ngôn Tụng thở ra một hơi: “Em biết rồi.”

Không phải thỏa hiệp.

Mà là cậu chỉ có thể làm vậy.

Thực tế, Trần Khả Nhất chưa bao giờ ngừng các công việc làm thêm.

Ngoài công việc chính, anh còn làm rất nhiều việc khác.

Chỉ để kiếm thêm tiền, để rút ngắn thời gian hoàn thành kế hoạch của mình.

Còn Ngôn Tụng, cậu chỉ có thể vừa xót xa, vừa học theo cách Trần Khả Nhất từng chăm sóc mình để chăm sóc lại anh.

Để khiến trái tim và cơ thể Trần Khả Nhất đều cảm thấy ấm áp, được an ủi.

Công sức sẽ không phụ lòng người.

Nửa năm sau, cuối cùng Trần Khả Nhất cũng tích góp đủ cho khoản trả trước một căn hộ.