Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 72



Khi trở về chung cư, đầu óc Trần Khả Nhất vẫn còn mơ mơ màng màng.

Anh cảm thấy với trạng thái tâm lý hiện tại của mình thì thậm chí không có cách nào lái xe, cuối cùng vẫn là bắt taxi về.

Trên suốt quãng đường, Trần Khả Nhất đều hồi tưởng lại chuyện xảy ra hôm nay ở nhà họ Ngôn.

Anh sắp xếp lại toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối.

Nửa đầu đều là anh tự mình thẳng thắn và bày tỏ lập trường, nhưng nửa sau gần như toàn bộ đều do Từ Phù nói tiếp.

Nói đến cuối cùng, thậm chí còn khiến Trần Khả Nhất khóc nức nở.

Mãi cho đến lúc rời đi, Trần Khả Nhất vẫn không hỏi để nhận được một câu trả lời dứt khoát.

Vậy rốt cuộc chú và dì có đồng ý để anh và Ngôn Tụng ở bên nhau hay không?

Kim đồng hồ đã chỉ đến 6 giờ.

Đó đã là thời gian Ngôn Tụng tan làm.

Nhưng trong nhà yên tĩnh đến lạ, trước cửa cũng không có giày của Ngôn Tụng, chứng tỏ cậu vẫn chưa về.

Anh lấy điện thoại ra, mở khung trò chuyện với Ngôn Tụng.

Tin nhắn cuối cùng là anh báo với Ngôn Tụng rằng chiều nay có việc, buổi trưa không thể ăn cơm cùng cậu.

Chuyện mua nhà xong rồi đi gặp ba mẹ của Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất chưa từng bàn bạc với Ngôn Tụng.

Bởi vì anh cảm thấy chuyện này, với tư cách là người ngoài, anh nhất định phải tự mình đối mặt trước, phải xem thử phản ứng của ba mẹ cậu như thế nào.

Như vậy khi ba mẹ đối diện với con trai mình, ít nhiều cũng có thể có chút đệm giảm xóc.

Lúc này anh muốn thẳng thắn nói chuyện này với Ngôn Tụng.

Nhưng nghĩ kỹ lại, anh vẫn không thể xác định Ngôn Vận An và Từ Phù có đồng ý cho bọn họ ở bên nhau hay không.

Có thể vài ngày nữa anh còn phải đến gặp bọn họ lần nữa.

Vì thế Trần Khả Nhất quyết định tạm thời không nói cho Ngôn Tụng biết.

Nhưng anh lại bỏ sót một điểm, cho dù anh không nói với Ngôn Tụng, thì nhà Ngôn Tụng đã biết chuyện này, việc đầu tiên rất có thể chính là thông báo cho Ngôn Tụng.

Trần Khả Nhất điều chỉnh lại cảm xúc của mình, giống như thường ngày nấu cơm cho Ngôn Tụng, đồng thời nhắn tin hỏi cậu khi nào về nhà.

Nhưng Ngôn Tụng không trả lời.

Sống cùng Ngôn Tụng lâu như vậy, Trần Khả Nhất cũng đã nắm được phần nào tính cách của cậu, anh đoán nguyên nhân Ngôn Tụng không trả lời tin nhắn có thể là vì chiều nay anh không nhắn tin cho cậu.

Trần Khả Nhất còn đang suy nghĩ xem nên dùng lời nói dối thiện ý nào để giải thích chuyện chiều nay nhắn tin, thì cửa chung cư đột nhiên mở ra.

Nghe thấy động tĩnh của Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất cất điện thoại đi, sau đó bưng mấy món ăn đã nấu xong lên bàn ăn.

Ngôn Tụng cởi áo khoác gió, bên trong là một chiếc áo len màu trắng.

Mấy năm trước phong cách ăn mặc của Ngôn Tụng khá đơn điệu, thường là đen, xám, xanh đậm theo kiểu lạnh lùng u ám, nhưng gần đây phong cách ăn mặc của cậu đã có sự thay đổi.

Trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.

Trần Khả Nhất chỉ mải nhìn Ngôn Tụng, không chú ý đến thứ cậu đang cầm trong tay. Anh cởi tạp dề ra, dùng giọng điệu quen thuộc như mọi ngày nói với Ngôn Tụng: “Cơm nấu xong rồi…”

Nhưng lời còn chưa nói hết, Ngôn Tụng đã chạy tới bên anh.

Mùi hương trên người Ngôn Tụng có chút quen thuộc, là mùi lá trà nhàn nhạt.

Trần Khả Nhất không nhịn được bắt đầu hồi tưởng xem mình đã từng ngửi thấy mùi này ở đâu, ngay giây tiếp theo Ngôn Tụng liền đặt cuốn sổ đỏ, sổ xanh cùng một xấp giấy tờ giao dịch trước mặt Trần Khả Nhất.

Nhìn thấy những món đồ quen thuộc này, Trần Khả Nhất lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.

Tim anh chợt thắt lại.

Không hiểu sao lại thấy chột dạ, lời nói cũng trở nên không được tự nhiên: “Em… em đều đã biết rồi sao?”

Vì chuyện này anh chưa từng bàn bạc với Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất cho rằng Ngôn Tụng sẽ rất tức giận, bởi anh không chắc Ngôn Tụng đã chuẩn bị tinh thần để cha mẹ biết chuyện hai người đang yêu nhau hay chưa.

Trần Khả Nhất còn định giải thích thêm, miệng còn chưa kịp mở.

Không ngờ Ngôn Tụng chỉ kéo một chiếc ghế ngồi xuống, sau đó nhìn Trần Khả Nhất hỏi: “Vì sao anh lại chỉ ghi tên em trên giấy tờ nhà và xe?”

“Tiền đều là anh bỏ ra mà!”

Nghe vậy, tâm trạng căng thẳng của Trần Khả Nhất dịu đi đôi chút. Anh xới cho Ngôn Tụng một bát cơm đặt trước mặt cậu, rồi cũng kéo ghế ngồi xuống.

“Bởi vì đây là bảo đảm cho em.”

“Bảo đảm cho em?” Ngôn Tụng vừa tức vừa buồn cười, “Bảo đảm cái gì? Em mẹ nó cũng đâu có sinh con, bước tiếp theo anh định chuẩn bị sính lễ cho em luôn à?”

Bị nói trúng tim đen, Trần Khả Nhất nhìn cậu một cái, cẩn thận hỏi: “Sao em biết?”

Ngôn Tụng liếc anh một cái không mấy thiện cảm, rồi bắt đầu ăn cơm của mình.

Thật ra Trần Khả Nhất không hiểu lắm hành vi hôm nay của Ngôn Tụng. Cậu không trách anh vì đã không chào hỏi trước mà tự ý nói thẳng chuyện yêu đương với cha mẹ cậu, chỉ trách anh vì sao lại chỉ ghi tên cậu trên giấy tờ nhà và xe.

Mấy thứ này đã được Ngôn Tụng mang từ nhà nhà họ Ngôn về, chứng tỏ cậu đã gặp cha mẹ, thậm chí còn nói chuyện về việc này rồi.

Vậy kết quả cuộc nói chuyện là gì?

Chính vì kết quả mập mờ này mà Trần Khả Nhất vô cùng tò mò, muốn biết rốt cuộc Ngôn Tụng đã nói chuyện với cha mẹ như thế nào.

Thế là anh gắp thức ăn cho Ngôn Tụng, do dự hồi lâu rồi mới mở miệng: “Em đã nói những gì với chú và dì vậy?”

“Chú dì… bọn họ có đồng ý cho chúng ta ở bên nhau không?”

Nghe câu này, Ngôn Tụng dừng đũa lại.

Cậu nhìn Trần Khả Nhất với vẻ không thể tin nổi.

“Anh…” Ngôn Tụng mở miệng mà thấy buồn cười, “Hôm nay anh đến nhà em rốt cuộc đã làm những gì vậy?”

“Chẳng phải đây mới là việc quan trọng nhất sao?”

Trần Khả Nhất có chút sốt ruột: “Anh chỉ lo nói thẳng với họ chuyện chúng ta ở bên nhau, anh không hỏi rõ họ có đồng ý hay không.”

“Vậy nên… rốt cuộc họ có đồng ý cho chúng ta ở bên nhau không?”

Bữa ăn hôm nay là do Trần Khả Nhất nấu trong lúc thất thần, có món mặn quá, có món lại nhạt quá.

Ngôn Tụng cũng ăn gần xong, liền đẩy bát sang một bên.

Cậu đột nhiên rất muốn trêu Trần Khả Nhất, vì thế nhìn anh nói: “Chắc là… không đồng ý lắm đâu.”

“Hả?” Biểu cảm trên mặt Trần Khả Nhất lập tức thay đổi.

Anh ngả người ngồi phịch xuống ghế.

Thực ra cuộc nói chuyện hôm nay không tệ như anh tưởng tượng, Ngôn Vận An và Từ Phù cũng không tỏ ra phản đối gay gắt chuyện này.

Càng không có chuyện anh bị chà đạp lòng tự trọng hay bị sỉ nhục như trong tưởng tượng.

Vậy rốt cuộc là sai ở bước nào?

Trần Khả Nhất nghĩ mãi vẫn không ra.

Sau đó lại nghĩ, mối quan hệ đồng tính như anh và Ngôn Tụng, thật ra phần lớn cha mẹ đều khó mà chấp nhận.

Huống chi là Ngôn Vận An và Từ Phù.

Chẳng phải trước đây anh cũng đã từng nghĩ đến kết quả như thế này rồi sao?

“Họ không đồng ý thì anh định làm thế nào?”

Ngôn Tụng vừa nói xong, Trần Khả Nhất liền đáp không do dự: “Anh không bỏ cuộc.”

Giọng nói vô cùng kiên định. Sau đó anh đứng dậy khỏi ghế, đi đến trước mặt Ngôn Tụng, nửa quỳ xuống, nắm lấy tay cậu, khẩn cầu nói: “Chúng ta đừng bỏ cuộc được không, sau này anh sẽ cố gắng làm việc hơn, cho em một tương lai tốt hơn.”

“Ngôn Tụng, chúng ta đừng bỏ cuộc được không?”

“Coi như anh cầu xin em.”

Nói thật, câu trả lời như vậy của Trần Khả Nhất là điều Ngôn Tụng không hề nghĩ tới. Nhìn biểu cảm của anh, cậu có cảm giác Trần Khả Nhất sắp khóc đến nơi.

Cậu ôm lấy Trần Khả Nhất.

Không biết qua bao lâu, Ngôn Tụng mới mở miệng: “Thứ bảy này ba mẹ em mời anh đến nhà ăn cơm.”