Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 74



Nhân dịp kỳ nghỉ 1/5, Trần Khả Nhất chuẩn bị về quê một chuyến.

Một mặt là vì Tết vừa rồi anh không về nhà, giờ cũng nên trở về thăm nhà, mặt khác là muốn chính thức giới thiệu Ngôn Tụng với cha mẹ của mình.

Tối hôm trước ngày đi, Ngôn Tụng trằn trọc trên giường nửa đêm vẫn không ngủ được.

Nửa đêm Trần Khả Nhất tỉnh dậy, nhìn thấy Ngôn Tụng đang dựa vào đầu giường chơi điện thoại.

Tuy ánh sáng rất tối, nhưng Trần Khả Nhất vẫn dụi dụi mắt, có chút ngoài ý muốn: “Sao vẫn chưa ngủ vậy?”

Nhưng Trần Khả Nhất vừa mới ngồi dậy định xem Ngôn Tụng đang chơi gì, còn chưa kịp nhìn thì Ngôn Tụng đã lập tức cất điện thoại đi.

Trong phòng trong nháy mắt lại chìm vào bóng tối.

Yên lặng hai giây.

“Ngủ đi.” Ngôn Tụng đặt điện thoại lên tủ đầu giường, sau đó nằm xuống, chăn khẽ đắp, nhưng cậu vẫn không nhắm mắt lại.

Ngôn Tụng có tâm sự.

Trần Khả Nhất liếc mắt là nhìn ra ngay.

Vì vậy anh chậm rãi ôm lấy Ngôn Tụng từ phía sau.

Giọng nói vừa mới tỉnh ngủ có chút khàn, anh dịu dàng mở miệng: “Có phải vì ngày mai em cùng anh về quê, nên hơi căng thẳng không?”

Ngôn Tụng không nói gì, coi như là ngầm thừa nhận.

“Trước đó chẳng phải đã đi một lần rồi sao?” Trần Khả Nhất an ủi cậu: “Không có gì phải căng thẳng cả.”

Ngôn Tụng rút tay mình ra khỏi tay Trần Khả Nhất, thở dài một hơi: “Lần này không giống lần trước.”

Lần trước là lấy danh nghĩa bạn bè đến nhà Trần Khả Nhất, nhưng lần này đưa cậu về, Trần Khả Nhất sẽ nói chuyện hai người yêu nhau cho cha mẹ anh biết.

Cậu mới chỉ gặp cha mẹ anh một lần, tuy trong quá trình tiếp xúc trước đó đã biết cha mẹ Trần Khả Nhất là người tốt, nhưng Ngôn Tụng thật sự không dám chắc cha mẹ Trần Khả Nhất có thể chấp nhận chuyện cậu và Trần Khả Nhất yêu nhau hay không.

Nếu nghiêm trọng hơn, nói không chừng còn sẽ đuổi bọn họ ra ngoài.

Nghĩ đến đây, Ngôn Tụng liền lo lắng đến mức ngủ không yên.

“Em không cần lo.” Trần Khả Nhất lại nắm lấy tay Ngôn Tụng: “Họ đã biết chuyện chúng ta ở bên nhau rồi.”

“Hả?” Ngôn Tụng có chút bất ngờ, xoay người đối mặt với Trần Khả Nhất, hỏi anh: “Anh…… nói với họ khi nào vậy?”

Trần Khả Nhất trả lời: “Ngay sau lần từ nhà em trở về.”

Sau khi được gia đình Ngôn Tụng chấp nhận, chuyện đầu tiên Trần Khả Nhất làm khi về nhà là nói chuyện này cho cha mẹ mình biết.

Ngôn Tụng nuốt nước bọt một cái: “Vậy… phản ứng của họ thế nào?”

Trần Khả Nhất nhìn lên trần nhà, bắt đầu hồi tưởng.

Trần Khả Nhất đã sớm nói với cha mẹ mình rằng anh đang yêu, nhưng anh chưa từng nói cho họ biết là yêu ai.

Hai người lớn tuổi rất để tâm đến chuyện này, gần như lần nào gọi điện cũng sẽ nhắc tới.

Nhưng mỗi lần Trần Khả Nhất đều qua loa cho xong.

Cho đến ngày đó, Trần Khả Nhất chủ động thẳng thắn với cha mẹ mình.

Anh biết cha mẹ trong thời gian ngắn không thể chấp nhận được, nên đã chuẩn bị tâm lý cho họ từ trước, khi nói xong tên Ngôn Tụng, quả nhiên đầu dây bên kia im lặng khoảng năm phút.

Cha mẹ anh luôn sống ở vùng núi, kiến thức không nhiều, cũng không hiểu rõ chuyện đồng tính luyến ái, lại càng không cởi mở như cha mẹ Ngôn Tụng.

Sau khoảng lặng đó, câu đầu tiên của mẹ Trần nói là: “Khả Nhất, có phải con bị bệnh rồi không?”

Trần Khả Nhất không hề phản cảm với câu nói này, anh chỉ kiên nhẫn giải thích cho cha mẹ mình.

Anh và Ngôn Tụng quen biết đã nhiều năm, thời gian ở bên nhau khoảng một năm rưỡi.

Kiểu yêu đương của họ quả thật khác với tình yêu nam nữ thông thường.

Hai người có thể ở bên nhau, ở giai đoạn đầu khi phát hiện mình có thiện cảm với đối phương, phản ứng đầu tiên chắc chắn đều là không chấp nhận. Đến giai đoạn sau trong quá trình ở chung, đã không thể khống chế được tình cảm của mình, hai bên đều phải trải qua giằng co và đấu tranh, và việc có thể ở bên nhau chắc chắn là kết quả sau khi cả hai đã suy nghĩ rất kỹ.

Trần Khả Nhất dùng cách nói thẳng thắn nhất để nói với cha mẹ mình, cha mẹ anh không nói lời nào, chỉ có thể nghe thấy tiếng lá thuốc lá cháy trong điện thoại.

Trần Khả Nhất rất hiểu tâm trạng của họ, cũng không ép buộc họ phải lập tức tiếp nhận và công nhận mối tình này của anh.

Chỉ là trước khi cúp máy, anh dặn họ phải nghỉ ngơi cho tốt.

Lúc đó anh không nói chuyện này cho Ngôn Tụng biết, sợ cậu sẽ có gánh nặng tâm lý.

Và anh cũng tin tưởng cha mẹ mình, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Ba ngày sau, vào một đêm khuya, điện thoại của Trần Khả Nhất vang lên.

Nhìn thấy dãy số quen thuộc của ba Trần, Trần Khả Nhất sợ đánh thức Ngôn Tụng nên lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ, đi ra ban công để nghe máy.

Vừa nghe câu đầu tiên ba Trần nói, Trần Khả Nhất đã biết đối phương uống không ít rượu.

Bình thường ba Trần là người trầm lặng, ít nói, chỉ khi uống rượu rồi thì mới nói nhiều hơn một chút.

Đêm đó gió hơi lạnh, thổi khiến Trần Khả Nhất tỉnh táo hơn.

Ba Trần không nhắc gì đến chuyện Trần Khả Nhất yêu đương, ông giống như mở máy hát, từ lúc Trần Khả Nhất mới sinh ra đáng yêu thế nào, đến khi đi học biết điều ra sao, từ mẫu giáo cho tới cấp ba, khen Trần Khả Nhất học hành giỏi giang, giấy khen trong nhà dán kín cả một bức tường.

Trần Khả Nhất cũng kiên nhẫn trò chuyện cùng ông, nhắc tới vài chuyện xấu hổ hồi nhỏ, hai người đều vừa buồn cười vừa bất lực.

Người uống rượu xong thường rất cảm tính, đang cười cười, ba Trần lại như đứa trẻ mà khóc.

“Bao nhiêu năm nay, một mình con ở bên ngoài chắc vất vả lắm đúng không.”

Một người ở bên ngoài có thể chịu khổ, chịu mệt, chịu uất ức, nhưng điều đáng sợ nhất chính là người thân đột nhiên quan tâm.

Sống mũi Trần Khả Nhất cay xè, cúi đầu xuống, trong khoảnh khắc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi lên mu bàn tay anh.

Cuối cùng, ba Trần nói: “Khi nào được nghỉ thì về nhà một chuyến nhé, mọi người đều rất nhớ con.”

“Còn Tiểu Ngôn thiếu gia nữa, cũng dẫn về đây luôn đi.”

Cúp điện thoại xong, Trần Khả Nhất rốt cuộc không kìm được mà bật khóc nức nở.

Tình yêu được mọi người công nhận, người có tình cuối cùng cũng về với nhau, nhiệm vụ của Tiểu Thất hoàn thành viên mãn.

Tiểu Thất tuyên bố hệ thống nói lời cợt nhả của Trần Khả Nhất chính thức được giải trừ.

Trước khi biến mất, Tiểu Thất nói: 【 Tôi muốn đi tìm người hữu duyên tiếp theo của tôi. 】

Trần Khả Nhất vừa nói lời tạm biệt với Tiểu Thất, vừa nói: “Rất cảm ơn sự xuất hiện của cậu, cảm ơn cậu đã giúp tôi, để tôi trở thành một người dũng cảm.”

Vì yêu mà dũng cảm, là chuyện hạnh phúc nhất trên thế giới này.

Chỉ là Trần Khả Nhất phải rất lâu sau mới hiểu được đạo lý đó.

May mà, vẫn chưa muộn.

Ngôn Tụng vẫn luôn đợi anh.

Khi Trần Khả Nhất quay trở lại phòng ngủ, Ngôn Tụng đang ngủ say trên giường, anh vén chăn nằm xuống, Ngôn Tụng chui ngay vào lòng anh, ôm chặt lấy Trần Khả Nhất.

Không biết là nói mơ hay thật sự tỉnh, cậu mơ mơ màng màng nói một câu: “Đi đâu vậy… Em đợi anh lâu lắm rồi.”

Anh ôm chặt Ngôn Tụng vào trong lòng.

Mà Ngôn Tụng cũng cố gắng đáp lại anh.

Khoảnh khắc đó, Trần Khả Nhất cảm thấy hạnh phúc không gì sánh bằng.

“Để em đợi lâu rồi.”

Trần Khả Nhất hôn nhẹ lên trán Ngôn Tụng, tay khẽ vỗ lưng cậu, dịu dàng nói: “Ngoan, em yêu, anh đã về rồi.”

Hoàn.