Thẩm Kiệt tràn đầy mong đợi, mặt viết rõ hai chữ “hóng chuyện”.
Cậu ta cảm thấy chuyện này nhất định có liên quan đến tình cảm, vì thế mạnh dạn suy đoán:
“Có phải anh phát hiện Tụng Nhi… bên phương diện tình cảm có vấn đề không?”
“Cậu biết rồi sao?”
“Anh với Tụng Nhi hai người có phải hay không…?”
Nhắc đến giấc mơ ác mộng vừa rồi.
Chuyện anh thích Ngôn Tụng, ngoài việc khiến người khác mắng chửi, đối với Ngôn Tụng mà nói còn giống như một sự khó xử.
“Không phải…” Trần Khả Nhất lập tức phủ nhận, giọng nói quá gấp, khiến anh ho sặc sụa kịch liệt.
Cô hộ sĩ phụ trách phòng bệnh nhìn ra anh đang khó xử, nhắc nhở Thẩm Kiệt:
“Người nhà, bệnh nhân mới tỉnh, cần nghỉ ngơi. Xin đừng làm phiền.”
“À!” Thẩm Kiệt lập tức cụp miệng.
Cậu ta lắc đầu thở dài.
Chắc lại không có hy vọng gì rồi…
Nửa giờ quan sát trôi qua, không có gì bất thường nên Trần Khả Nhất chuẩn bị xuất viện.
Ngôn Tụng từ lúc bước ra khỏi phòng bệnh đến giờ chưa quay lại.
Không lâu sau Thẩm Kiệt cũng nhận điện thoại và vội vàng đi mất.
Trần Khả Nhất xuống khỏi giường bệnh, mặc áo lông vũ, cầm điện thoại định rời đi.
Vừa đi đến cửa phòng bệnh thì đụng phải Hứa Văn.
Trần Khả Nhất hơi ngạc nhiên, nhưng lập tức nghĩ chắc anh đến tìm Ngôn Tụng nên nói trước:
“Cậu tìm thiếu gia sao? Cậu ấy đi nửa tiếng trước rồi.”
“Không phải.” Hứa Văn nói: “Thiếu gia bảo tôi đến đón cậu xuất viện.”
A?
Ngôn Tụng…
Sai Hứa Văn đến đón anh xuất viện?
Không hợp lý chút nào.
Với những gì xảy ra tối qua, theo lý mà nói lúc này Ngôn Tụng phải ghét anh đến tận xương tủy mới đúng.
Sao còn phái người đến đưa anh về.
Trần Khả Nhất ngẩn người.
Nhưng nghĩ đến việc mình chẳng có gì nguy hiểm, hơn nữa tội lỗi thì thuộc về anh, nên anh mở miệng muốn từ chối:
“Không cần, tôi tự về được, không phiền cậu.”
“Tôi chỉ hoàn thành nhiệm vụ thiếu gia giao.” Hứa Văn đáp. “Đừng làm chậm trễ thời gian, lát nữa tuyết lại lớn hơn.”
Hứa Văn rất kiên định.
Đến đây không phải để thương lượng với Trần Khả Nhất.
Chỉ đơn giản đến thông báo.
Ngay sau đó Hứa Văn giật lấy túi thuốc từ tay anh, xoay người đi trước.
Trần Khả Nhất không còn đường từ chối, chỉ có thể đành đi theo.
Hứa Văn đưa anh về đến dưới nhà cho thuê rồi rời đi.
Trong xe ấm áp, xuống xe liền bị khí lạnh bên ngoài ập tới, khiến anh lập tức hắt xì.
Tối qua khi được đưa vào bệnh viện, anh sốt đến 39 độ, hôn mê suốt.
Tuy hôm nay đã hạ sốt, nhưng ho, sổ mũi, cảm lạnh các loại vẫn cần thời gian hồi phục.
Không có sức ăn gì, anh tùy tiện ăn một ít lót dạ, rồi uống thuốc theo lời dặn của bác sĩ.
Trong thuốc chắc có thành phần gây buồn ngủ, chưa đến vài phút anh đã bắt đầu mệt.
Sau đó anh nằm xuống sofa và ngủ thiếp đi.
Trong phòng game tại chung cư.
“Lên đi Tụng Nhi!”
“Cướp cái buff đỏ của tên đó lại!”
“Ai đừng chen, cho tao một cơ hội, một cơ hội thôi!”
Ván này đáng lẽ Thẩm Kiệt có thể tung hoành ngang dọc, cậu ta đi đường top và đã đánh ra chỉ số 10-0-5.
Chỉ cần đẩy thêm một trụ nữa là thắng.
Kết quả là đồng đội hết lần này đến lần khác thao tác sai, để đối phương đẩy thẳng nhà chính, lật kèo thành công.
Mà người tạo ra sơ hở chí mạng này…
Chính là đồng đội đi rừng – Ngôn Tụng.
Thẩm Kiệt cười cợt nói:
“Đối diện có phải là có Trần Khả Nhất không đấy?”
“Tụng Nhi, mày diễn lộ liễu quá rồi đó?”
Dù sao thì Ngôn Tụng cũng từng cầm hết các loại trang phục thay đến mỏi tay, nếu không phải cậu không có hứng thú, trước đây đã có không biết bao nhiêu đội muốn kéo cậu đi đánh giải chuyên nghiệp.
Vậy mà hôm nay chơi đi rừng, bốn phút trôi qua mà còn chưa ra khỏi rừng.
Bảng điểm cuối cùng lại là một 1-8-2 vô cùng thảm hại.
Thậm chí còn bị đối phương mỉa mai:
“Đi rừng bên kia là người tàn tật à?”
Với tính cách của Ngôn Tụng, Thẩm Kiệt còn tưởng cậu sẽ nổi bão như trời giáng, chửi cho cả đội đối diện biết mặt.
Không ngờ Ngôn Tụng chẳng có phản ứng gì.
Nói chính xác hơn…
Cậu căn bản không thèm nhìn bảng chat!
Ngôn Tụng dứt khoát quăng luôn con chuột:
“Chán, không chơi.”
“Ờ ờ, được rồi.” Thẩm Kiệt mở thêm một ván mới, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Còn định nhờ mày kéo tao lên Thượng Tinh, giờ chỉ mong không tụt sao là được.”
Ván mới bắt đầu, nhưng không có Ngôn Tụng gánh, Thẩm Kiệt đánh kiểu gì cũng không bật nổi, thất bại thảm hại.
Còn Ngôn Tụng thì cứ xoay xoay ghế xoay, lăn qua lăn lại như cái ròng rọc sống, thỉnh thoảng cầm điện thoại lên xem, xem vài giây lại đặt xuống.
Thẩm Kiệt nhìn thấy cái bộ dạng này, chỉ biết bĩu môi: có vấn đề lớn.
Cuối trận, khi nhà chính bên cậu ta chỉ còn một chấm máu chuẩn bị nổ…
Ngôn Tụng đang quay lưng lại với cậu ta, bỗng mở miệng:
“Hôm nay…”
“Có ai nhắn tin cho mày không?”
Nhà chính nổ tung.
Thẩm Kiệt cũng quẳng con chuột qua một bên, cố ý nói:
“Có chứ, đương nhiên có.”
Ngôn Tụng chậm rãi xoay ghế lại đối mặt với cậu:
“Là ai? Nói.”
Thẩm Kiệt làm bộ suy nghĩ:
“À… Tiểu Mỹ hẹn tao đi đánh bida.”
“Kỳ Kỳ rủ tao chiều đi tắm suối nóng.”
“Đúng rồi, còn có Đình Đình bảo tao tối lên bar chơi.”
Ngôn Tụng liếc cậu ta một cái, mặt lạnh:
“Ai hỏi mấy cái đó?”
“Rồi rồi.”
Thẩm Kiệt lập tức rút điện thoại ra, mở khung chat, bấm voice chat, kéo dài giọng:
“Trần Khả Nhất, Tụng Nhi hỏi hôm nay anh có gửi tin nhắn cho tôi không?”
“…”
“Mày muốn chết à!”
Ngôn Tụng lập tức đổi sắc mặt, bật dậy khỏi ghế, lao sang giật điện thoại.
Thẩm Kiệt cười hì hì, đưa khung thoại ra trước mặt cậu, nói:
“Haha, lừa mày đó, anh ấy không nhắn.”
Ngôn Tụng đá mạnh vào chân ghế của cậu ta cảnh cáo:
“Lần sau muốn chết thì nói thẳng, đừng chọn cái cách chết màu mè này.”
“Biết rồi biết rồi.”
Nhưng thấy Ngôn Tụng như vậy, Thẩm Kiệt càng tò mò muốn chết…
giữa hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cậu ta hiểu rõ con người Ngôn Tụng: tuy mặt mày lúc nào cũng chua chát khó ở, nhưng bản chất lại là kiểu ăn mềm không ăn cứng.
Thế là cậu ta đổi chiến thuật.
“Tao có thể đóng vai bạn thân trung thành của nam chính ngạo kiều trong tiểu thuyết, gọi là đến ngay, săn sóc như trâu bò…”
“Nhưng mày cũng phải cho tao biết đã có chuyện gì xảy ra giữa hai vai chính?.”
“Không biết thì làm sao tao trợ công đẩy tiến độ tình cảm được?”
“Đúng không, Tụng Nhi?”
Nhìn thấy trong ánh mắt Ngôn Tụng như có chút lay động, Thẩm Kiệt lập tức vỗ ngực cam đoan:
“Yên tâm, tao tuyệt đối giữ kín như bưng, chỉ làm một trợ công ưu tú!”
Sau đó còn kéo kéo vạt áo Ngôn Tụng:
“Mày nói cho tao đi, Tụng Nhi~?”
Sau một lúc trầm ngâm rất lâu.
Cuối cùng, Ngôn Tụng quyết định mở miệng.
“Trần Khả Nhất anh ấy…”
Tựa hồ rất khó nói thành lời, Ngôn Tụng thế mà cũng bắt đầu nói lắp. Cậu điều chỉnh lại cảm xúc, sau đó nói một mạch:
“Hình như… anh ấy thổ lộ với tao!”
Thẩm Kiệt trợn to mắt, như không thể tin nổi tai mình:
“Má ơi, Má ơi, Má ơi!!!”
Khi Trần Khả Nhất tỉnh lại thì trời đã gần tối.
Bên ngoài tuyết đã hóa thành mưa nhỏ, tí tách rơi xuống.
Không còn sự tồn tại của Ngôn Tụng trong căn nhà, phòng thuê phảng phất như một căn hầm lạnh lẽo, khiến người ta rùng mình.
Trần Khả Nhất tùy tay kéo chăn lại cho gọn.
Trong phòng ngủ, nửa cái vali đang sắp đồ dang dở vẫn nằm yên trên sàn.
Anh bước tới muốn tiếp tục thu dọn.
Nhưng ngay sau đó, nghĩ đến câu Ngôn Tụng nói lúc ở bệnh viện…
Tay anh lại khựng lại.
Anh bắt đầu suy nghĩ.
Nếu nói tối qua cậu ra tay cứu người là phản ứng theo bản năng, không liên quan đến bất cứ thứ gì bên ngoài, chỉ đơn giản là con người thiện lương của cậu.
Vậy còn chuyện hôm nay, Ngôn Tụng bảo Hứa Văn tới đón anh xuất viện… là vì cái gì?
Tối qua, trong xe, sau khi nói mấy lời kia, thậm chí Trần Khả Nhất còn không dám nhìn phản ứng của Ngôn Tụng, lập tức mở cửa và chạy xuống.
Xuất thân nghèo khó không khiến anh trở thành một kẻ nhát gan hay tự ti.
Ngược lại, anh luôn tích cực và rộng rãi, đối mặt mọi chuyện đều lạc quan.
Sau khi gặp được Ngôn Tụng, thế giới của anh càng tràn ngập hy vọng.
Nhưng chỉ riêng ở phương diện tình cảm với Ngôn Tụng… anh lại nhút nhát đến cực điểm.
Anh bắt đầu tự ti.
Bắt đầu xem nhẹ chính mình.
Suốt mấy năm nay, Trần Khả Nhất chỉ dám làm “nam bảo mẫu” của Ngôn Tụng, chỉ mong được gần cậu thêm một chút.
Nếu không phải tối hôm qua bị hoàn cảnh ép buộc, cả đời này anh cũng không bao giờ nói ra.
Trên đời không có thuốc hối hận.
Nhưng Trần Khả Nhất hoàn toàn không hối hận.
Bởi vì anh sẽ không lấy sự an toàn của Ngôn Tụng ra cược.
Hôm qua Thẩm Kiệt nhắn: 【Ngôn Tụng nói không cần dọn.】
Hôm nay Ngôn Tụng vẫn cứng rắn nói với anh như thế.
Nhưng… làm sao anh có thể yên tâm mà ở lại?
Anh lấy điện thoại, mở WeChat của Thẩm Kiệt, gõ:
【Thẩm Kiệt, cậu ở đâu?】
Anh vẫn thấy bất an, muốn nhờ Thẩm Kiệt nhắn lại cho Ngôn Tụng một lời cuối.
Nghĩ ngợi một lúc, anh lại gõ:
【Tôi nghĩ rồi, một mình tôi chiếm chỗ này đúng là không thích hợp, ta vẫn quyết định nên dọn…】
Nhưng còn chưa gõ xong, tin nhắn chưa viết hết.
Thẩm Kiệt đã trả lời trước.
【Ngôn Tụng nói, chuyện lịch sử trò chuyện hôm đó là cậu ấy trách oan anh.】
A?
Trần Khả Nhất sững người.
Tuy không có ba chữ “rất xin lỗi”.
Nhưng bảo Thẩm Kiệt nói ra lời này…
Ý là…
Ngôn Tụng đang nói xin lỗi với anh?
Vậy tức là…
Ngôn Tụng… không chán ghét anh đến mức đó?
Việc anh “thổ lộ” cũng không khiến Ngôn Tụng buồn nôn hay muốn xa lánh?
Trần Khả Nhất lúc này vui mừng như chim sẻ nhỏ, cảm xúc quá mức kích động, đến mức ho khan mạnh.
Nhưng nghĩ kỹ lại…
Với người như Ngôn Tụng.
Cậu đã bị quá nhiều người tỏ tình.
Có lẽ cậu đã miễn dịch với việc bị thích, vì quá quen rồi.
Hơn nữa cậu ưu tú như vậy, bị người thích cũng là điều bình thường.
Sao có thể để ý đến thêm một người luôn quanh quẩn bên cạnh mình?
Tiếp đó, Thẩm Kiệt lại gửi tin nhắn:
【Nếu không hai người các anh tự nói chuyện đi, tôi thật sự rất mệt, muốn ngủ.】
Trần Khả Nhất không muốn phiền ai, nhưng ngoài Thẩm Kiệt ra anh không còn cách nào khác.
Hai ngày trước bị kéo vào danh sách đen, cứ nửa tiếng anh lại mở khung chat xem mình đã được bỏ chặn chưa.
Nhưng hôm nay do thuốc quá mạnh, anh ngủ mê man mất mấy tiếng.
Giờ anh mở lại khung chat với Ngôn Tụng ra.
Một hàng dấu chấm than đỏ chói khiến anh do dự. Anh vẫn gõ hai chữ:
【Ngôn Tụng】
Rồi bấm gửi.
Rất nhanh anh phát hiện…
Không còn dấu chấm than đỏ nữa.
Ban đầu anh còn tưởng mình nhìn nhầm, nhưng nhìn kỹ lại.
Tin nhắn… đã gửi đi thuận lợi.
**
Tác giả có lời:
Ngôn Tụng: A, đã nguyên một buổi trưa rồi, giờ anh mới phát hiện à!