Tôi ngồi trên sofa đợi Tống Tư Lễ họp xong, nhưng trong lòng càng nghĩ càng thấy có một cảm giác kỳ quái về Tần Nghiên.
Thực tế, ngay ngày đầu tiên cô ta nhậm chức chúng tôi đã gặp nhau.
Lúc đó Tống Tư Lễ còn dặn dò cô ta rằng, với tư cách là trợ lý cá nhân, sau này cũng phải kịp thời tiếp nhận các yêu cầu từ phía tôi.
Khi ấy Tần Nghiên mỉm cười đồng ý, sau đó làm việc cũng rất chu toàn.
Mặc dù chúng tôi không trực tiếp gặp mặt, nhưng mỗi khi tôi và Tống Tư Lễ hẹn hò, cô ta đều gửi thông tin vài nhà hàng trước để tôi xác nhận và đặt chỗ.
Quà cáp dịp lễ, cô ta cũng làm khảo sát lập danh sách quà tặng để tôi chọn món mình ưng ý.
Thậm chí đến kỳ kinh nguyệt, cô ta còn chuẩn bị sẵn loại b.ăn.g v.ệ si.nh tôi hay dùng để trên xe Tống Tư Lễ.
Nhìn qua thì thấy không còn gì để chê, nhưng tôi dần cảm thấy có gì đó không ổn.
Tôi gọi điện cho Tống Tư Lễ, thường xuyên bị Tần Nghiên bắt máy trước, rồi luôn chuyển lời rằng anh ta đang bận.
Tôi nhắn tin WeChat cho Tống Tư Lễ, anh ta cũng thường không trả lời kịp thời, sau đó mới giải thích là bận quá không thấy.
Thậm chí khi công tác ở cùng một thành phố, tôi đến khách sạn tìm anh ta ăn cơm, còn chưa gặp được mặt đã bị Tần Nghiên lấy lý do là tiệc xã giao để khéo léo từ chối và chặn đứng.
Số lần xảy ra quá nhiều khiến tôi cảm thấy như thể Tần Nghiên đang cố ý cô lập và chia rẽ liên lạc giữa tôi và Tống Tư Lễ vậy.
Đến mức ngoại trừ những lúc Tống Tư Lễ không đi công tác hay tăng ca, thỉnh thoảng buổi tối ở nhà mới gặp được anh ta, còn những lúc khác muốn liên lạc được với anh ta đều rất khó.
Thế nhưng khi tôi đem sự khó chịu của mình nói với Tống Tư Lễ, anh ta lại trách tôi đa nghi.
"Công ty đang trong giai đoạn mở rộng then chốt, anh bận đến hoa mắt ch.óng mặt rồi, đâu còn tâm trí đâu mà để ý mấy chuyện vặt vãnh này."
"Đừng nghĩ lung tung nữa, đợi bận xong anh đưa em đi nghỉ mát thật thoải mái."
Tôi đã tin.
Tống Tư Lễ tôi đã thử thách đủ ba năm trời. Nhân phẩm của anh ta tôi tuyệt đối tin tưởng, tình cảm anh ta dành cho tôi lại càng không có gì phải bàn cãi, cũng chẳng thể có ý đồ khác.
Tôi chỉ cho rằng anh ta nặng lòng với sự nghiệp, cộng thêm bản thân mình cũng rất bận rộn nên không nghĩ nhiều.
Tôi cứ ngỡ công việc của Tần Nghiên là trợ lý cá nhân, giúp anh ta xử lý những việc vặt cũng là bình thường.
Nhưng mọi chuyện vừa xảy ra khiến tôi đột nhiên có một cảm giác vô cùng rõ rệt.
Tần Nghiên có địch ý với tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
5
Để tôi không phải đợi lâu, Tống Tư Lễ vội vàng kết thúc cuộc họp, lập tức đi tới dỗ dành tôi.
"Xin lỗi nhé, bé cưng hiếm khi mới đến đón anh tan làm một lần mà phải đợi lâu thế này."
Tôi còn chưa kịp phàn nàn chuyện xảy ra dưới lầu vừa nãy, cũng như chất vấn chuyện cái cốc đó là thế nào, đã bị Tống Tư Lễ ôm c.h.ặ.t vào lòng, hôn lên trán tôi.
Khi anh ta định đặt nụ hôn lên môi tôi thì Tần Nghiên đột nhiên bước vào.
Tôi hốt hoảng vùng ra khỏi vòng tay của Tống Tư Lễ.
"Xin lỗi Tổng giám đốc Tống, tôi cứ ngỡ anh vẫn đang họp. Tôi chỉ định mang chiếc bánh kem mà cô Kiều đem tới đã cắt sẵn vào đây thôi."
Tần Nghiên mở miệng xin lỗi, nhưng trên mặt chẳng có lấy nửa phần áy náy.
Tống Tư Lễ cũng chẳng buồn để tâm đến việc cô ta không gõ cửa, ngược lại còn nở nụ cười: "Kiều Kiều còn mang bánh kem đến cho anh sao? Mau để anh nếm thử, đúng lúc anh đang đói."
Tôi vừa định nói đó là bánh chính tay mình làm. Nhưng nhìn kỹ đĩa bánh cô ta đã cắt, tôi phát hiện ra có điểm không đúng.
"Đây không phải chiếc bánh ban nãy tôi mang tới. Bánh của tôi có nhân việt quất, cái này không có."
Tôi thắc mắc nhìn sang Tần Nghiên.
Cô ta mỉm cười, bình tĩnh giải thích: "Chiếc bánh cô Kiều mang tới hàm lượng đường quá cao, không phù hợp với Tổng giám đốc Tống. Hôm nay sinh nhật sếp, tôi đã đặt trước loại bánh ít đường này rồi."
Tống Tư Lễ không mảy may nghi ngờ, nếm một miếng lớn: "Ngon đấy, vị này cũng rất tuyệt. Trợ lý Tần vẫn luôn chu đáo như vậy."
Anh ta hoàn toàn không nhận ra sắc mặt tôi đã thay đổi.
Tôi lạnh lùng đẩy đĩa bánh Tần Nghiên đưa tới ra, trầm giọng chất vấn: "Bánh tôi mang tới đâu? Ai cho phép cô không một lời hỏi han đã tự tiện tráo đổi bánh của tôi?"
"Sao cô biết bánh tôi làm không phải là loại ít đường?"
"Đây là cái uy của trợ lý vàng của Chủ tịch sao? Đặc quyền lớn thật đấy, đến cả vợ chưa cưới của sếp cũng phải nhìn sắc mặt cô mà sống à?"
Vẻ mặt điềm tĩnh của Tần Nghiên đột ngột xuất hiện một tia hoảng loạn, cô ta run giọng xin lỗi: "Tôi xin lỗi, thực xin lỗi cô Kiều. Bánh của cô vẫn còn ở ngoài kia, tôi chưa động vào."
"Tôi chỉ cân nhắc đến việc Tổng giám đốc Tống dạo này đang tập thể hình, không thể ăn những thứ không lành mạnh..."
Tần Nghiên trưng ra bộ dạng công tư phân minh, cẩn trọng từng chút một, khác hẳn với vẻ cao ngạo lúc ở thang máy ban nãy như hai người khác nhau vậy.
Tôi sững sờ đến mức kinh ngạc.