Editor: Yang Hy
Lốp dự phòng.
Mạch Đông đương nhiên hiểu từ này nghĩa là gì. Sau màn tra khảo của mấy đứa bạn cùng phòng, cả lũ phán xanh rờn là người Mạch Đông thích đang coi cậu như lốp dự phòng. Đã thế còn chất vấn xem cậu có "simp lỏ" cung phụng tiền bạc cho người ta không, Mạch Đông thề sống thề ch.ết là một xu cũng chưa chi, lúc đó mới được tha.
Cuối cùng Đỗ Xuyên còn ra sức khuyên nhủ: "Trên đời thiếu gì người, cậu dính lấy cô ta là vì chưa có được thôi, không phải có câu hát 'Thứ không có được luôn làm ta xao động' à? Đừng có treo cổ trên một cái cây cong queo thế. Điều kiện của cậu có tệ đâu, thậm chí là ngon nghẻ phết, nhà có điều kiện, học giỏi, mặt mũi sáng sủa, kiếm một người thích mình có phải tốt hơn không?"
Mạch Đông ôm mặt ngồi trước cuốn nhật ký, lòng đầy phiền muộn.
Một mặt thấy bạn nói cũng có lý, nếu đối phương cứ lúc gần lúc xa thì chứng tỏ họ chưa đủ thích mình. Nhưng nghĩ lại vụ hiểu lầm Nghiêm Tự Minh là trai tồi lần trước, Mạch Đông lại thấy mình đoán già đoán non chả đáng tin tí nào. Lần trước đã thề với lòng là không được tự diễn biến tâm lý nữa rồi mà. Nghĩ mãi không ra, bác sĩ Mạch lại cầm b.út viết nhật ký.
Ngày 13 tháng 11 năm 2023, trời nắng.
Anh ấy có coi mình là lốp dự phòng không? Tuy Đỗ Xuyên nói nghe thuyết phục lắm, nếu là chuyện của người khác chắc mình cũng gật gù đồng ý đấy, nhưng chuyện rơi vào đầu mình thì mình vẫn muốn tin anh ấy theo cảm tính hơn. Lần trước đã hiểu lầm anh ấy một lần rồi, để anh ấy chịu tiếng oan trong lòng mình, lần này mà hiểu lầm nữa thì quá đáng lắm!
Nhưng rốt cuộc tại sao anh ấy lại thu hồi tin nhắn?
Mình hiểu động cơ của việc thu hồi. Nếu là mình, thỉnh thoảng không kìm được lòng mà lỡ lời nói mấy câu vượt quá giới hạn, mình cũng sẽ thu hồi ngay lập tức, cầu mong anh ấy chưa kịp đọc, để tránh cho hai đứa rơi vào tình huống khó xử. Nhưng rõ ràng là anh ấy nói gì với mình chẳng được, anh ấy biết thừa mình thích anh ấy rồi mà.
Cơ mà vẫn có chuyện vui!
Mai cuối cùng cũng được đi ăn bù rồi! Lần này chắc không xảy ra sự cố gì nữa đâu nhỉ. Nghe bảo hạ thấp kỳ vọng thì mọi việc sẽ suôn sẻ, biết là chả có căn cứ khoa học nào đâu nhưng cứ tin đại đi, mình đã cố gắng hạ thấp kỳ vọng hết mức có thể rồi.
Anh ấy bận rộn lắm, lỡ có bùng kèo phút ch.ót cũng không sao, cùng lắm thì để lần sau.
Tự an ủi mình xong, Mạch Đông gấp nhật ký lại.
Thứ ba là ngày Mạch Đông nhiều tiết nhất, học kín mít từ sáng đến tối, bốn ca liên tục.
Tan học xong chỉ còn tiếng rưỡi là đến giờ hẹn, cậu vội vàng chạy về ký túc xá thay đồ. Mấy hôm trước cậu mới nhận được vài bộ quần áo mới, dù không muốn thừa nhận nhưng đúng là cậu mua để đi ăn với Nghiêm Tự Minh.
Mạch Đông không cao lắm nên nổi m.á.u hư vinh lót thêm cái miếng độn giày, đúng kiểu nhà lầu xây trên đất bằng. Đang mét bảy tư vọt lên mét tám, cái “sự dậy thì lần hai” này nhanh và mạnh quá làm Mạch Đông hết hồn, vội vàng rút miếng độn ra, thay bằng cái loại ba phân thôi.
Ừm, mét bảy tư lên mét bảy bảy, hình như cao hơn tí trông dáng cũng đẹp hơn thật.
Cậu đang lúi húi trước gương ngắm nghía, cứ tưởng mấy đứa bạn cùng phòng đang bận việc riêng không để ý, ai ngờ quay đầu lại thấy ba đôi mắt đang nhìn mình cười tủm tỉm.
Đỗ Xuyên mở bát: "Ái chà, lốp dự phòng sắp ra trận à?"
Ngô T.ử Mặc thở dài: "Nói rát cả họng mà vẫn như nước đổ lá khoai, quyết tâm đi làm simp lỏ đến cùng hả?"
Đứa bạn còn lại tên Lưu Hà Vĩ, bình thường ít nói, mọt sách đeo kính cận, chuyên mượn vở Mạch Đông, thế mà hôm nay cũng nghiêm túc hỏi: "Mạch này, tối nay cậu bao à?"
Mạch Đông chột dạ nhưng vẫn chối: "Không phải... thật sự không phải, tôi đi ăn với Nghiêm Tự Minh. Hôm trước hẹn rồi mà tôi ốm nên cho anh ấy leo cây đấy."
Đỗ Xuyên không tin, cười khẩy: "Hứ, đi ăn với Nghiêm Tự Minh mà phải mặc quần áo mới, lại còn lót miếng độn giày à?"
Mạch Đông chỉ muốn bịt mặt lại, sao mấy đứa này soi kỹ thế, đến cái miếng độn giày cũng thấy! Còn tí riêng tư nào không vậy trời. Cậu mếu máo giải thích: "Tôi... tôi có gánh nặng thần tượng không được à? Nghiêm Tự Minh cao thế, tôi cũng có chút hư vinh chứ bộ."
Cả ba đồng thanh: "Không tin."
Mạch Đông cãi không lại, đành mặc kệ, mặc xong quần áo giày dép, cậu quay sang soi cái đầu.
Tóc Mạch Đông cắt kiểu layer mái thưa rất bình thường.
Thật ra cậu có biết gì về thời trang đâu, ra tiệm cắt tóc nghe anh thợ bảo giờ 10 thằng đẹp trai thì 9 thằng để kiểu này. Mạch Đông định từ chối vì sợ đụng hàng nhan nhản, ai ngờ anh thợ buột miệng: "Học Đại học Nam Kinh à? Trường em có cậu hotboy tên Nghiêm Tự Minh đúng không? Mấy đứa con trai trường em toàn qua đây đòi cắt kiểu tóc giống cậu ta, chính là kiểu layer mái thưa này này."
Thế là Mạch Đông gật đầu cái rụp: "Cắt cho em kiểu đó."
Ai ngờ cắt xong nhìn chả giống Nghiêm Tự Minh tí nào.
Mạch Đông nhìn mình trong gương mà cạn lời, thế mà anh thợ còn tấm tắc khen: "Thế nào? Đẹp trai!"
Mạch Đông đành ngậm ngùi trả tiền.
Tóc tai Nghiêm Tự Minh trông rất tự nhiên, như kiểu sinh ra đã thế, chẳng cần vuốt ve tạo kiểu gì mà lúc nào cũng hoàn hảo. Còn cái đầu này úp lên mặt Mạch Đông trông cứ cứng đơ, như đang cố đú trend vậy.
Ánh mắt Mạch Đông rơi vào chai gôm xịt tóc Đỗ Xuyên để trên bàn, muốn mượn mà không dám, sợ Đỗ Xuyên càng tin chắc tối nay cậu đi làm simp lỏ. Nhịn mãi không được, cậu mới lí nhí: "Đỗ Xuyên, cho tôi mượn chai gôm xịt tí được không?"
Đỗ Xuyên nheo mắt lại thành một đường chỉ, vơ chai gôm ôm khư khư vào lòng: "Khai thật đi, tối nay đi đâu? Đừng bảo đi ăn với Nghiêm Tự Minh, đi với ổng mà phải xịt gôm à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mạch Đông dỗi: "Thôi tôi không dùng nữa."
Thấy cậu sắp giận, Đỗ Xuyên lại dúi chai gôm vào tay cậu: "Dùng đi dùng đi, này, Mạch ơi, bọn tôi muốn tốt cho cậu thôi. Cậu chưa yêu bao giờ, người ta lại coi cậu là lốp dự phòng, giờ cậu còn ăn diện l.ồ.ng lộn đi mời người ta ăn cơm, bọn tôi sợ cậu bị lừa đến cái quần đùi cũng không còn đấy."
Ngô T.ử Mặc chợt nhớ ra điều gì, hỏi nhỏ: "Tối nay cậu có về không đấy?"
Mạch Đông giật nảy mình, vội vàng đáp: "Đương nhiên là về! Tôi đi ăn với Nghiêm Tự Minh thật mà, không tin các cậu hỏi anh ấy đi."
Mạch Đông thề, cậu nói "không tin các cậu hỏi anh ấy đi" chỉ là câu cửa miệng thôi, tuyệt đối không có ý bảo Đỗ Xuyên đi hỏi thật.
Cậu biết Đỗ Xuyên có quen Nghiêm Tự Minh, nhưng chỉ dừng lại ở mức có WeChat của nhau. Cậu nghĩ Đỗ Xuyên đời nào vì chuyện cỏn con này mà đi làm phiền người ta.
Thế nên năm phút sau, Mạch Đông khóc không ra nước mắt nhìn Đỗ Xuyên gọi điện cho Nghiêm Tự Minh.
"Alo Chủ tịch ạ, em là Đỗ Xuyên đây, anh nhớ em không ạ? ... Dạ, đúng rồi, em là bạn trai Tiểu Địch, bạn cùng phòng thằng Mạch Đông, phiền anh chút ạ. Em muốn hỏi tối nay thằng Mạch nhà em đi ăn với anh thật ạ? ... Ồ, thế ạ? Thật ạ? ... À không có gì đâu anh, bọn em không yên tâm về nó thôi, ở nhà nó thay quần áo mới, lót cả miếng độn giày, còn mượn gôm của em vuốt tóc, bọn em tưởng nó đi ăn với con bé gái tồi nào. Dạ, đi với anh thì bọn em yên tâm rồi, thế thôi ạ, em chào Chủ tịch."
Mạch Đông mặt cắt không còn giọt m.á.u: "Cậu hỏi thì hỏi, mắc mớ gì khai ra chuyện tôi lót miếng độn giày hả!"
Giờ hẹn là bảy giờ tối, Mạch Đông đã chuẩn bị sẵn một cái băng game console mới ra làm quà. Mấy hôm trước thấy Nghiêm Tự Minh share bài về game này trên Weibo, không biết anh đã mua chưa.
Mạch Đông đến quán lẩu lúc sáu giờ bốn lăm, không ngờ Nghiêm Tự Minh đã ngồi đó rồi.
Câu đầu tiên cậu nói là xin lỗi: "Ngại quá đàn anh, em đến muộn."
Nghiêm Tự Minh cười hiền hòa: "Đã đến giờ hẹn đâu, là anh đến sớm mà."
Mạch Đông định ngồi xuống thì thấy Nghiêm Tự Minh cứ nhìn mình cười tủm tỉm đầy ẩn ý, cậu khựng lại, không biết có nên ngồi hay không, ngơ ngác hỏi: "Sao thế ạ?"
Nghiêm Tự Minh nhìn cậu: "Lót miếng độn giày à? Trông cũng không khác gì mấy."
Mạch Đông đưa tay trái lên che mặt, chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống, vội vàng ngồi phịch xuống ghế, giọng điệu đau khổ: "Không có... Tại Đỗ Xuyên khai hết với anh rồi nên em bỏ ra rồi."
Nghiêm Tự Minh gật đầu, đưa menu cho Mạch Đông, lúc cậu đón lấy thì giả vờ bâng quơ hỏi: "Gái tồi nào cơ?"
Tay Mạch Đông run lên, suýt làm rơi cái menu: "Không... không có gái tồi nào đâu ạ, họ hiểu lầm thôi."
Nghiêm Tự Minh gật gù: "Thế là anh lại biến thành gái tồi rồi à?"
Mạch Đông nhìn anh với ánh mắt cún con tội nghiệp: "Không phải không phải, anh đừng trêu em nữa."
Mạch Đông cắm cúi gọi món để trốn tránh thực tại.
Nghiêm Tự Minh không ăn cay, không ăn dưa chuột chua, không thích đồ mì sợi, cũng không khoái cà chua lắm, thích đồ ngọt, thích uống nước có gas. Đây là những tin tình báo vỉa hè Mạch Đông thu thập được từ bốn phương tám hướng trong suốt bốn năm yêu thầm, chẳng biết có chuẩn không.
Mạch Đông dựa vào mấy cái "thích" với "không thích" này, gọi một nồi lẩu uyên ương nước hầm xương và nước lẩu nấm.
Nghiêm Tự Minh thấy cậu chọn nước lẩu lạ đời thế thì ngạc nhiên: "Không ăn cay à?"
Mạch Đông chớp mắt, nghi ngờ độ tin cậy của nguồn tình báo, rụt rè hỏi: "Chẳng phải anh không ăn cay sao?"
Nghiêm Tự Minh cười: "Nghe ai đồn thế?"
Thế là Mạch Đông gạch chỗ nước lẩu vừa chọn, đẩy menu sang cho Nghiêm Tự Minh: "Anh chọn đi ạ, em tưởng anh không thích ăn cay với cà chua."
Nghiêm Tự Minh chọn lại nồi lẩu uyên ương nước dầu cay và nước cà chua, rồi hỏi: "Em ăn cay, cũng thích cà chua, đúng không?"
Mạch Đông gật đầu.
Gọi món xong, Nghiêm Tự Minh rót nước cho Mạch Đông.
Mạch Đông hai tay nâng cốc, chủ động đưa lên cao để hứng nước từ ấm trong tay Nghiêm Tự Minh, nhìn y hệt nhân viên quèn đang nịnh nọt sếp trên bàn tiệc. Nghiêm Tự Minh nhìn mà buồn cười, thấy cậu đáng yêu quá, nhưng lại phải nhịn, sợ Mạch Đông hiểu lầm nụ cười của mình có ý gì khác.
Rót nước xong, Mạch Đông chưa uống vội, lấy món quà đã gói ghém cẩn thận ra trước.
Lúc đưa qua còn rón rén, sợ Nghiêm Tự Minh không nhận.
"Đàn anh, hôm trước thấy anh share bài về game này, không biết anh mua chưa nên em đ.á.n.h liều chuẩn bị tặng anh." Tay Mạch Đông cầm món quà lơ lửng giữa không trung, Nghiêm Tự Minh không nhận ngay lập tức khiến cậu chột dạ muốn rụt tay về, tưởng anh không thích. Ai ngờ Nghiêm Tự Minh như làm ảo thuật, lôi từ bên cạnh ra một cái hộp.
"Sao lúc nào cũng trùng hợp thế nhỉ, anh cũng chuẩn bị quà cho em. Nhưng xem ra... quà của anh không quý giá bằng quà của em rồi, tự nhiên thấy không dám tặng nữa." Nghiêm Tự Minh có vẻ hơi bất lực.