Editor: Yang Hy
Mạch Đông hỏi một vòng điểm số xong, cả phòng ký túc xá lập tức chìm vào không khí u ám, ủ dột.
Thủ phạm thì chẳng hay biết gì, vẫn ôm cuốn nhật ký mới ngồi trước bàn học. Cậu nhớ lúc ăn cơm Nghiêm Tự Minh có đòi xem cuốn nhật ký cũ, nhưng lúc chia tay dưới ký túc xá anh cũng chẳng bảo cậu mang xuống, chắc là nói đùa thôi, Mạch Đông nghĩ thế.
Cậu vừa tiếc không nỡ dùng cuốn sổ mới, lại vừa háo hức muốn dùng ngay.
Lớp lông sờ vào mềm mịn cực kỳ, trên đôi mắt đen tròn như hạt đậu còn có thêm một chiếc kính gọng vàng có thể tháo rời. Mở cái khuy bấm ra, bên trong là hình bàn chân gấu màu hồng đáng yêu, Mạch Đông lật trang đầu tiên, lần này cậu chẳng chút chột dạ nào, chuẩn bị đường đường chính chính viết ba chữ "Nghiêm Tự Minh" lên đó.
Nhưng cậu không ngờ ở trang lót đã có sẵn một dòng chữ: Ngày 14 tháng 11 năm 2023, Nghiêm Tự Minh tặng Mạch Đông.
Mạch Đông thấy dạo này cảm xúc mình bất ổn thật, nhìn dòng chữ đơn giản thế thôi mà sống mũi đã cay cay. Chữ Nghiêm Tự Minh rất đẹp, chuyện này Mạch Đông biết từ lâu rồi. Hồi cấp ba bài văn của anh lúc nào cũng được photo ra phát cho cả khối xem, thậm chí các khối khác cũng được phát.
Cuốn nhật ký bị Nghiêm Tự Minh nhặt được ấy, trang đầu viết chi chít tên anh, đó là ảo tưởng của Mạch Đông, dùng để tự an ủi và lừa dối bản thân, cứ mơ tưởng đó là sổ anh tặng. Cậu chưa bao giờ nói với Nghiêm Tự Minh điều này, nhưng dường như anh đã nhìn thấu tất cả. Anh tặng cậu một cuốn sổ, đường hoàng ghi: "Nghiêm Tự Minh tặng".
Mạch Đông trân trọng chụp mấy tấm ảnh trang lót gửi cho Nghiêm Tự Minh, kèm thêm một cái icon khóc nhè, nhắn: Cảm ơn đàn anh.
Nghiêm Tự Minh chưa rep ngay, Mạch Đông lại nảy ra ý định đăng WeChat.
Cái tâm tư bé nhỏ không kìm nén được nữa, cậu muốn khoe quá đi mất.
Mạch Đông chưa bao giờ đăng bài trên WeChat, cậu cũng không thích lướt vòng bạn bè, người nhắn tin cho cậu cũng ít, WeChat chỉ để xem thông báo trong các nhóm chat thôi. Lần này cậu cẩn thận soạn bài, chọn hai tấm ảnh: một tấm chụp bìa lông xù, một tấm chụp dòng chữ Nghiêm Tự Minh viết tặng.
Caption là: Nhận được một món quà rất ấm áp giữa mùa đông này.
Nói thật lòng, cái caption này Mạch Đông đã sửa đi sửa lại nát óc mới chốt được. Trong thâm tâm cậu muốn hét lên: Á á á á á giấc mơ thành hiện thực rồi! Đương nhiên là không thể viết thế được. Cậu còn muốn viết: Ai hiểu cho sự kích động của tôi không, tối nay tôi muốn ôm cuốn sổ này đi ngủ quá! Đương nhiên cũng không thể viết thế nốt.
Cuối cùng cậu viết một câu nghe có vẻ đứng đắn, ra chiều bình yên, tĩnh lặng lắm.
Mạch Đông mù tịt về cơ chế hoạt động của WeChat, cậu chẳng biết cái vụ chỉ có bạn chung mới thấy like và comment của nhau, cũng chẳng lường được việc một đứa "ngàn năm không sủi tăm" như cậu tự dưng đăng bài sẽ gây chấn động thế nào.
WeChat của Mạch Đông nổ tung.
Chỉ trong vòng hai mươi phút, dưới bài đăng của cậu đã có một hàng dài bình luận.
"Vãi, học thần đăng WeChat???"
"Trời má, cứ tưởng hoa mắt, Mạch Đông đăng bài kìa!"
"Đặt gạch chụp ảnh chung, hi hi!"
"Check-in ở đây cái nào, không những là bài đăng đầu tiên của học thần, mà còn có cả chữ ký của Chủ tịch nữa chứ!"
"Mạch Đông với Nghiêm Tự Minh quen nhau à? Đúng là thần tiên chỉ chơi với thần tiên thôi."
"Quan hệ của hai ông này đã đến mức tặng quà nhau rồi cơ à??!"
"Mấy ông này mới nối mạng à, hôm trước thấy học bá với Chủ tịch chào nhau ngoài đường suốt mà."
"Tránh ra tránh ra, để tôi chụp kiểu ảnh!"
Mạch Đông: ...
Mạch Đông hơi bị sốc, cậu cầm điện thoại, thông báo WeChat cứ nhảy liên tục, lúc đầu còn mở ra xem, sau thì mặc kệ luôn. Mạch Đông hoàn toàn không ngờ mình chỉ đăng một bài vu vơ mà phản ứng của mọi người lại dữ dội thế, cậu chợt nhận ra hình như mình lại gây rắc rối cho Nghiêm Tự Minh rồi.
Cảm giác như bây giờ cả thế giới đều biết Nghiêm Tự Minh tặng sổ cho cậu vậy!
Mạch Đông thật sự không lường trước được chuyện này!
Cậu tội nghiệp định nhắn tin xin lỗi Nghiêm Tự Minh, chụp màn hình bài đăng gửi cho anh xem.
Mạch: Aaa, đàn anh ơi! Xin lỗi anh, hình như em lại gây rắc rối cho anh rồi! [Ảnh chụp màn hình]
Mạch Đông đang nghĩ không biết giải thích thế nào, do dự mất hai phút, đột nhiên thấy số lượng thông báo lại tăng vọt lên một tầm cao mới. Cậu tuyệt vọng mở ra xem, thì thấy bình luận của Nghiêm Tự Minh.
Nghiêm Tự Minh: Xếp hàng chụp ảnh, bài đăng đầu tiên của Tiểu Mạch có liên quan đến mình, hi hi.
Mạch Đông: ...
Mạch Đông tức tốc mở khung chat riêng với anh.
Mạch: Anh đang làm gì thế...
Nghiêm Tự Minh: Chụp ảnh chung.
Mạch: Anh không ngại à?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghiêm Tự Minh: Ngại cái gì?
Mạch: Em không ngờ nhiều người xem thế, vốn dĩ chỉ muốn khoe tí tẹo thôi, giờ thành khoe ầm ĩ rồi, ai cũng biết anh tặng sổ cho em.
Nghiêm Tự Minh: Không ngại.
Mạch: Thế thì tốt rồi!
Nghiêm Tự Minh: Nhật ký hôm nay viết chưa?
Mạch: Vẫn chưa ạ.
Nghiêm Tự Minh: Anh mong chờ lắm đấy.
Mạch: Hả?
Nghiêm Tự Minh: Sổ anh tặng em mà, anh đòi lại xem lúc nào cũng hợp lý thôi đúng không?
Mạch: ?! Sao anh lại là người như thế chứ!
Nghiêm Tự Minh: Anh vốn dĩ vẫn là người như thế mà.
Mạch: TT
Mạch Đông không nỡ xóa bài đăng, đành mặc kệ nó trở thành điểm check-in sống ảo của sinh viên khoa Ngoại ngữ, vứt điện thoại sang một bên, tắm rửa sạch sẽ, thắp hương đàng hoàng rồi mới mở cuốn nhật ký mới ra.
Ngày 14 tháng 11 năm 2023, trời nắng.
Đặt b.út xuống mà do dự mãi, không biết viết câu gì mới xứng đáng để mở đầu cho cuốn sổ này, nghĩ đi nghĩ lại chẳng câu nào ưng ý, thế là quyết định ghi lại cái tâm trạng muốn viết một lời mở đầu hoàn hảo này, âu cũng coi là xứng đôi vừa lứa.
Hôm nay đi ăn lẩu với anh ấy, nhận được cuốn nhật ký siêu cấp vô địch đáng yêu có viết tên anh ấy. Cảm giác mình như quả bóng được bơm đầy một loại khí tên là "hạnh phúc", vì nó không thực tế lắm nên cứ lo bị kim châm một cái là nổ bùm.
Nhưng cái bài đăng trên WeChat kia lại nhắc nhở mình mọi thứ đều là thật.
Lúc qua đường anh ấy nắm cổ tay mình, mình cứ nhớ lại hồi cấp ba lần đầu tiên thích anh ấy, lúc đó anh ấy cũng đỡ cổ tay dìu mình ra lề sân vận động như thế. Chắc chắn anh ấy không nhớ chuyện đó đâu, cũng chẳng biết cậu đàn em mình tiện tay quan tâm ngày đó là mình, nhưng mình không thấy tiếc nuối gì cả, ngược lại còn thấy may mắn. Ảo tưởng thời niên thiếu bốn năm sau lại thành hiện thực, đây đúng là sự kiện xác suất nhỏ, thậm chí xác suất gần như bằng không.
Hôm nay mình cũng bắt đầu suy nghĩ một chuyện, Mạch Đông rốt cuộc là người thế nào nhỉ?
Hình như mình chưa bao giờ nghĩ về vấn đề này, cứ tưởng trên đời này có vô số Mạch Đông, nên mình cứ thế chìm nghỉm giữa biển người. Nhưng đột nhiên nhận ra không phải vậy. Giáo sư khoa khác gọi được tên mình, Trần Tư Niên tin chắc mình làm tốt vai trò tranh biện, và mình làm tốt thật, mình đăng bài thì mọi người đều quan tâm.
Nghĩ một cách tự luyến thì, hay là mình cũng là một sự tồn tại có một không hai trong mắt mọi người, chứ không phải cây nấm nhỏ mọc trong góc tường? A, nhật ký hôm nay viết hơi nghiêm túc quá, dù sao cũng là bài đầu tiên trong cuốn sổ mới, tâm trạng khác đi cũng là bình thường mà.
Cuối cùng, cần đính chính trạng thái cuộc đời của Mạch Đông: từ sinh vật trong góc tối đang yêu thầm Nghiêm Tự Minh cập nhật thành thiên tài nhỏ siêu cấp vô địch may mắn đang mập mờ với Nghiêm Tự Minh!
Trước khi đi ngủ, Mạch Đông mở WeChat lên, không ngoài dự đoán, bình luận và like nhiều đến mức một màn hình không chứa hết. Cậu không biết luật chơi của WeChat, cứ tưởng bình luận của Nghiêm Tự Minh ai cũng thấy, thật ra những người trả lời Nghiêm Tự Minh đều là bạn chung của hai người.
"Hai cậu quen nhau à? Mà không đúng, sao ai cậu cũng quen thế hả?"
"Anh Nghiêm, anh quen học thần Mạch thì giới thiệu cho em với? Em add friend cả tháng rồi mà không dám nhắn tin."
"Được đấy chú em, lại còn làm màu trên tường nhà học thần cơ đấy."
Mạch Đông đọc mà run lẩy bẩy, mấy bình luận trả lời Nghiêm Tự Minh cậu chỗ hiểu chỗ không. Cậu cố nhớ lại xem một tháng trước ai add friend mình, hình như có một đàn anh xin WeChat bảo muốn hỏi chút chuyện về đề tài nghiên cứu. Mạch Đông mới năm hai, biết gì đề tài với chả đề án, cậu mù tịt, nhưng người ta đã bảo nhờ giúp đỡ thì cậu đương nhiên đồng ý kết bạn.
Cậu còn đang suy nghĩ về chuyện này thì Nghiêm Tự Minh nhắn tin hỏi cậu ngủ chưa. Mạch Đông bảo chưa, thế là anh gọi điện tới luôn. Bên phía Nghiêm Tự Minh hơi ồn ào, loáng thoáng nghe tiếng con trai hét lên "Mày gọi cho ai đấy", giọng điệu đầy mùi cà khịa, làm Mạch Đông nghi ngờ quan hệ trong phòng anh có hòa thuận không, lát sau lại nghe thấy một câu còn cà khịa hơn: "Có phải Mạch Đông không?"
Mạch Đông ngồi ngay ngắn lại, đợi Nghiêm Tự Minh lên tiếng.
Nghiêm Tự Minh cười mắng khẽ một câu "Cút đi", rồi như mới nhận ra điện thoại đã kết nối, lại nói với Mạch Đông một tiếng "Xin lỗi".
Mạch Đông vội lắc đầu: "Ơ, không sao ạ, có chuyện gì không anh?"
Bên phía Nghiêm Tự Minh đột nhiên yên tĩnh hẳn, như là anh đã đi ra khỏi phòng: "Ừ, bình luận trên WeChat em thấy chưa? Có một người bạn trong hội sinh viên muốn nhờ em giúp một việc, em biết trường mình có đội tranh biện quốc tế không?"
Mạch Đông đúng là không quan tâm mấy cái này thật: "A, xin lỗi anh, em không biết ạ."
Nghiêm Tự Minh: "Xin lỗi cái gì chứ. Là thế này, tháng 1 tới họ có hẹn đấu tranh biện với một trường đại học bên Đức, họ cần một người phụ đạo tiếng Đức."
Mạch Đông ngạc nhiên: "Trường bên Đức ạ?!"
Nghiêm Tự Minh: "Ừ, thật ra là trường đối tác trao đổi sinh viên với trường mình, cũng không xa lạ lắm, hai bên khá thân thiết. Là bên đội mình chủ động hẹn đấu, người tham gia đều là sinh viên trao đổi, giao tiếp song ngữ thì ổn, nhưng để tranh biện thì hơi đuối. Trước đây không biết cậu bạn đó xem được video tranh biện của em ở đâu, lại nghe ngóng được em là thủ khoa đầu ngành, nên nảy ý định mời em sang phụ đạo."
Mạch Đông thấy hơi lạ: "Sao anh ấy không nói trực tiếp với em ạ?"
Nghiêm Tự Minh: "Cậu ấy nghĩ anh nói với em thì tỷ lệ thành công cao hơn, có phải vậy không? Thật ra anh cũng nghĩ thế, có phải anh hơi tự tin thái quá không nhỉ?"