Editor: Yang Hy
Nhà hàng này chính là nơi họ định đi lần đầu tiên. Trên ứng dụng đ.á.n.h giá ẩm thực, cái tag đầu tiên đập vào mắt là "Dành cho cặp đôi hẹn hò". Hồi đó Mạch Đông đã kỳ vọng biết bao nhiêu, tiếc là kỳ vọng vỡ tan tành, báo hại cậu ốm một trận rõ nặng.
Cậu chưa từng nghĩ mình lại có cơ hội cùng Nghiêm Tự Minh quay lại nơi này.
Trong nhà hàng Tây vang lên tiếng nhạc du dương, lãng mạn. Mọi người nói chuyện với nhau đều giữ âm lượng ở mức lịch sự, vừa bước vào đã cảm thấy một luồng khí chất sang trọng khiến người ta vô thức muốn thẳng lưng ngay ngắn.
Hôm nay là tối chủ nhật, trong nhà hàng hình như ngoài hai người họ ra thì toàn là các cặp đôi. Trên mỗi bàn đều thắp nến lung linh, các cặp đôi nam nữ hoặc nam nam, nữ nữ ngồi đối diện nhau qua ánh nến.
Nhân viên phục vụ dẫn hai người vào, chu đáo hỏi: "Hai vị có muốn thắp nến tại bàn không ạ?"
Nghiêm Tự Minh cởi áo khoác đặt sang bên cạnh, đáp lại rất tự nhiên: "Có chứ, cảm ơn anh."
Cậu nhân viên hiểu ý ngay: "Vâng ạ, xin lỗi vì tôi hỏi thừa."
Nghiêm Tự Minh cười: "Không sao đâu."
Mạch Đông căng thẳng suốt cả quãng đường. Cậu thậm chí còn nghĩ, nếu Mạch Đông không muốn làm kẻ nhát gan nữa, thì tại sao cứ phải đợi Nghiêm Tự Minh tỏ tình? Tất nhiên, là một kẻ yêu thầm lâu năm, được người ta tỏ tình là mong ước lớn nhất rồi, nhưng thỉnh thoảng Mạch Đông cũng muốn được làm người nắm thế chủ động, tỏ tình trước một lần xem sao.
Suốt dọc đường được Nghiêm Tự Minh dắt tay, trong đầu cậu cứ lẩm nhẩm diễn tập lời thoại.
"Đàn anh, tuy anh biết tình cảm của em rồi, nhưng em vẫn muốn chính miệng nói với anh, em đã thích anh bốn năm rồi, vậy... anh có đồng ý làm bạn trai em không?"
"Đàn anh, em trước giờ nhát gan lắm, nhưng em không muốn nhát gan cả đời. Tuy nhiên... nếu anh không nhặt được nhật ký của em thì chắc em vẫn nhát gan mãi thôi, nhưng giờ khác rồi, em thích anh, em thích anh lâu lắm rồi."
Đủ loại kịch bản xoay mòng mòng trong đầu Mạch Đông. Cho đến khi ngồi đối diện Nghiêm Tự Minh, nhân viên phục vụ châm ngọn nến có hoa văn tinh xảo giữa hai người, ánh lửa hắt lên khuôn mặt Nghiêm Tự Minh khiến những đường nét trở nên lung linh huyền ảo, Mạch Đông há miệng định nói nhưng bao nhiêu lời lẽ lại nghẹn ứ ở cổ họng.
Nghiêm Tự Minh đưa thực đơn qua: "Gọi món trước đã."
Mạch Đông cúi đầu xem thực đơn, mắt dán vào những cái tên món ăn và hình ảnh đủ màu sắc nhưng chẳng có chữ nào lọt vào đầu, cậu chọn đại vài món rồi đưa lại thực đơn cho Nghiêm Tự Minh.
Trong lòng cậu vừa hoang mang vừa ngọt ngào, như có chú chim nhỏ đang nhảy nhót loạn xạ. Đầu óc lúc thì quay cuồng, lúc lại đờ đẫn, bỗng một tia sáng lóe lên, cậu chợt nghĩ, nếu Nghiêm Tự Minh đưa cậu đến đây để tỏ tình, vậy có phải ngay từ lần hẹn đầu tiên anh ấy đã có ý định này rồi không?
Nhân viên cầm thực đơn đi khuất, không gian trở về thế giới của hai người.
Bị ánh mắt nóng bỏng của Mạch Đông nhìn chằm chằm, Nghiêm Tự Minh dường như không nhịn được cười: "Em còn nhớ hồi mới nhập học cấp ba không?"
Anh đột nhiên nhắc chuyện này làm Mạch Đông trở tay không kịp, não bộ buộc phải lục lại ký ức. Nhập học cấp ba thì có gì nhỉ? Cũng chỉ là Nghiêm Tự Minh đại diện học sinh khối trên lên phát biểu, nói mấy lời khích lệ, chúc phúc đàn em các kiểu. Lúc đó Mạch Đông ngồi dưới, coi Nghiêm Tự Minh là mục tiêu phấn đấu học tập, tâm tư đơn thuần lắm, tuyệt đối không có ý nghĩ đen tối nào với anh cả.
Mạch Đông lắc đầu: "Sao thế ạ? Nhập học hình như đâu có chuyện gì, em biết anh là người đại diện phát biểu mà."
Nghiêm Tự Minh lại nói: "Anh là đại diện học sinh khối trên, thế còn đại diện tân sinh viên là ai?"
Mạch Đông đương nhiên không quên mình là đại diện tân sinh viên. Hồi đó cậu thi vào trường cấp ba với thành tích thủ khoa, đại diện tân sinh viên không phải cậu thì còn ai. Nhưng Mạch Đông chẳng thấy bài phát biểu của mình có gì đặc sắc, vì cậu không thích mấy hoạt động kiểu này, cũng lười viết bài, nên lên mạng copy paste đại một bài...
Nghiêm Tự Minh cười bất lực, nhìn cậu như nhìn đứa ngốc: "Mạch Đông, bài phát biểu em copy trên mạng đó là do anh viết."
Mạch Đông ngồi bật dậy như lò xo: "Hả?!"
Trời đất ơi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mạch Đông chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống trốn ngay lập tức, tiếc là không khí nhà hàng Tây này quá trang trọng, ai nấy đều nghiêm chỉnh, cộng thêm bộ vest lịch sự trên người, cậu không thể làm hành động mất mặt như thế được.
Tai và má cậu đỏ bừng lên: "Thật ạ? Em... xin lỗi, em thật sự không biết, tại em lười viết nên copy đại thôi, sao lại trùng hợp thế được! Hồi đó em đưa cô chủ nhiệm xem, cô còn khen viết hay lắm... mà lúc phát biểu cũng suôn sẻ, hình như không ai phát hiện ra."
Nghiêm Tự Minh cười tiếp lời: "Đó là bài anh viết hồi làm đại diện tân sinh viên năm lớp 10, cô chủ nhiệm bảo hay nên đòi đăng báo giúp, anh cũng chẳng để ý. Một năm trôi qua mọi người quên hết rồi. Nếu lúc copy paste em chịu khó nhìn kỹ một chút thì chắc sẽ thấy tên tác giả bên dưới là anh đấy."
Mạch Đông chắp tay, nhắm mắt cầu khẩn: "Em sai rồi, tha lỗi cho em đi! Em thề không cố ý đạo văn của anh đâu!"
Nghiêm Tự Minh gật đầu: "Anh biết mà." Anh tiếp tục hồi tưởng, "Lúc em phát biểu anh đang ở trong cánh gà, thật ra mấy câu đầu anh cũng không nhận ra đâu, quên gần hết rồi, nghe đến đoạn sau mới thấy quen quen. Lúc đó anh hỏi bạn bên cạnh xem đại diện tân sinh viên năm nay là ai, họ bảo tên em."
Mạch Đông rơi vào trạng thái vừa xấu hổ vừa rung động kỳ lạ. Một mặt nghĩ sao trên đời lại có chuyện trùng hợp thế, cậu copy đại một bài, còn cẩn thận chọn trang web vắng người xem để tránh đụng hàng, thế mà trong biển người mênh m.ô.n.g, giữa muôn vàn bài phát biểu, cậu lại vớ đúng bài của Nghiêm Tự Minh!
Mặt khác lại nghĩ, hóa ra từ rất sớm, từ lúc cậu mới chân ướt chân ráo vào cấp ba, Nghiêm Tự Minh đã biết tên cậu rồi. Nhưng sự rung động chỉ thoáng qua trong chốc lát, vì cậu nhận ra ngay lúc đó chắc ấn tượng của anh về cậu chẳng tốt đẹp gì, có khi coi cậu là đứa trộm lười biếng cũng nên. Mạch Đông lại thấy hối hận và thất vọng về bản thân, hối hận vì sự lười biếng, qua loa ngày trước. Có một bài phát biểu cỏn con mà cũng lười viết, rõ ràng cậu viết vèo cái là xong mà!
"Lúc đó anh tò mò về em lắm, thấy em ngầu phết." Nghiêm Tự Minh nói.
Mạch Đông đang chìm đắm trong sự hối hận, nghe loáng thoáng, mãi mới phản ứng kịp, ngập ngừng hỏi: "Hả? Em cứ tưởng anh giận..."
Nghiêm Tự Minh nhìn cậu khó hiểu: "Giận? Vì em lấy bài của anh à?" Rồi anh bật cười, "Không đến mức đó. Với học lực của em thì tự viết dễ ợt, anh đoán em lười thôi. Hơn nữa, em diễn dở tệ, đứng trên bục đọc bài của anh mà mặt mũi nhăn nhó như bị ép cung, làm anh còn tưởng bài mình viết dở quá bị em chê đấy."
Mạch Đông thầm gào thét "cứu tôi với", cậu đâu biết mặt mình lúc đó trông như thế! Cậu cứ tưởng mình chỉ đang giữ mặt lạnh thôi, vì đang phải làm việc mình không thích mà, bắt cậu nhe răng cười thì làm khó nhau quá!
Mạch Đông thanh minh: "Không phải không phải... Em thật sự không muốn phát biểu, em nói với cô chủ nhiệm rồi, em bảo cái vị trí này khối bạn muốn làm, sao cứ phải ép em, thế là cô lườm em một cái, bảo em đừng có ngốc thế, cơ hội tốt vậy mà không biết nắm lấy."
Nghiêm Tự Minh đổi chủ đề: "Cho nên Mạch Đông à, trong nhật ký em viết là đứng trước mặt anh em luôn tự ti, lần đầu đọc được câu đó anh đã hoài nghi nhân sinh một lúc đấy. Vì cái lần đứng trong cánh gà nghĩ xem có phải bài mình viết dở không, có lẽ là lần đầu tiên trong đời anh tự nghi ngờ bản thân."
Mạch Đông há miệng định nói gì đó nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Nghiêm Tự Minh tự nói tiếp: "Tất nhiên, lên đại học em vẫn thế, ngoài mấy giáo sư chấm điểm dễ tính ra thì anh hiếm khi được điểm tuyệt đối các môn chuyên ngành. Nếu đến em còn tự ti thì người khác sống sao?"
Mạch Đông suy nghĩ nghiêm túc: "Đứng trước người khác đương nhiên em không tự ti, em biết điều kiện gia đình em tốt, ngoại hình cũng ổn, học cũng giỏi. Chỉ là trước mặt anh thôi, dù anh nói thế nhưng em vẫn thấy anh xuất sắc hơn."
Nghiêm Tự Minh không biết nên bày ra vẻ mặt gì, anh nhìn Mạch Đông chằm chằm, một lúc lâu sau mới nói: "Em đừng nghĩ anh tốt đẹp quá."
Mạch Đông lắc đầu cố chấp: "Không phải em tự nghĩ đâu, sự thật là thế mà."
Mạch Đông còn định nói thêm gì nữa thì điện thoại Nghiêm Tự Minh đổ chuông. Cậu nuốt lời vào trong, đợi anh nghe máy. Chỉ nói vài câu đơn giản, Nghiêm Tự Minh đọc một con số, điện thoại chưa cúp, Mạch Đông đã thấy một nhân viên phục vụ ôm bó hoa hồng cam to đùng đi về phía họ.
Lúc này Mạch Đông vẫn chưa kịp phản ứng, nhưng cậu thấy Nghiêm Tự Minh ngồi đối diện giơ tay ra hiệu.
Ngay sau đó, bó hoa hồng được đặt trước mặt cậu. Cậu nhân viên cười rất tươi, để lại một câu "Chúc quý khách hạnh phúc" rồi quay đi. Mạch Đông ngơ ngác, cảm giác như bó hoa này bị người ta giao nhầm cho mình vậy.
Cậu chậm chạp ôm lấy bó hoa hồng lớn, lúc này mới nhìn thấy Nghiêm Tự Minh ở đối diện, nghe anh nói: "Mạch Đông, em có muốn ở bên anh không?"
Mạch Đông hỏi lại theo phản xạ: "Dạ?"
Nghiêm Tự Minh kiên nhẫn giải thích: "Ở bên anh, bắt đầu một mối quan hệ mới. Biến tất cả những câu 'thích anh ấy quá' trong nhật ký thành 'thích chúng mình ở bên nhau quá', thành 'hóa ra anh ấy cũng thích mình'; biến 'cây nấm nhỏ tự ti yêu thầm trong góc tối' thành 'bạn trai của anh'."
"Được không em?"