Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi

Chương 31: Hôm nay rất nhớ em, và cũng rất thích em



Editor: Yang Hy

Mạch Đông không biết mình say rượu trông thế nào, nhưng giờ thì cậu biết rồi.

Nôn xong có vẻ tỉnh táo hơn, cậu dựa vào tường nhà vệ sinh như người sắp ch.ết, nhưng vẫn không quên quay lại chủ đề lúc nãy, mắt ầng ậng nước nhìn Nghiêm Tự Minh như cún con bị bỏ rơi: "Nhưng em muốn làm bạn thân của anh cơ."

Người bình thường chắc chả hiểu nổi logic của cậu, may mà Nghiêm Tự Minh kiên nhẫn vô cùng: "Em muốn làm bạn thân của anh à?"

Mạch Đông gật đầu: "Dạ!"

Nghiêm Tự Minh hỏi lại: "Làm bạn trai không được à?"

Mạch Đông mếu máo: "Em cứ tưởng bạn trai là thân nhất rồi, ai ngờ đâu, bạn bè của anh còn biết về anh nhiều hơn em. Họ biết anh ngủ lúc mấy giờ, thực tập ở đâu, ăn cơm với thầy nào, lên lớp nghe giảng hay làm việc riêng."

Nghiêm Tự Minh cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi cậu: "Em cũng biết được mà, em muốn biết những chuyện đó hả?"

Mạch Đông mở to mắt nhìn anh: "Muốn ạ."

Nghiêm Tự Minh trêu: "Nhưng anh không đón bạn say rượu về ký túc xá, không nắm tay bạn, cũng không hôn bạn đâu nhé. Thế em muốn làm bạn trai hay làm bạn?"

Mạch Đông rối rắm lắm.

Định nghĩa "thân mật" là thế nào nhỉ? Một mặt, tiếp xúc cơ thể đương nhiên là thân mật; nhưng mặt khác, sự thấu hiểu về tinh thần cũng là thân mật. Bắt chọn một trong hai thì khó cho Mạch Đông quá. Cậu vò đầu bứt tai, ủ rũ cúi đầu.

Cuối cùng cậu chốt lại: "Em muốn nắm tay." Rồi đệm thêm một câu: "Sau này anh không được xem nhật ký của em nữa."

Nghiêm Tự Minh "ừ" một tiếng: "Tại sao?"

Mạch Đông bướng bỉnh lạ thường: "Tóm lại là không được xem, tại sao anh cứ phải biết em đang nghĩ gì chứ!"

Mạch Đông chẳng nhớ được mấy chuyện đêm qua, sáng dậy đầu đau như b.úa bổ, chỉ nhớ mang máng mình gục vào bồn rửa mặt nôn thốc nôn tháo, và hình như có ai đó kiên nhẫn vỗ lưng cho mình.

Từ bé đến lớn Mạch Đông chưa uống rượu bao giờ.

Lần uống gần nhất là hôm Giáng sinh, nếm thử nửa cốc rượu vang nóng mình nấu xem có ngon không. Lần này là lần thứ hai, uống có hai chai bia thôi mà say bí tỉ. Hồi bé đi ăn cỗ với bố, thấy mấy chú bác uống cả két, đi vệ sinh xong vào lại chiến tiếp như thường.

Cậu không ngờ có người say vì hai chai bia thật.

Hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng của Tết Dương lịch, cả phòng đông đủ.

Mạch Đông ngủ một mạch đến mười một giờ trưa. Mấy đứa bạn cùng phòng đang bàn nhau trưa đi ăn lẩu, từ đầu đông đến giờ cả phòng chưa tụ tập bữa nào. Nghe thấy tiếng động bên giường Mạch Đông, Đỗ Xuyên gọi với: "Dậy rồi à? Trưa đi ăn lẩu không?"

Mạch Đông định trả lời thì giật mình vì giọng mình khản đặc, cậu vén rèm: "Tôi... khụ khụ, hay để tuần sau đi? Hoặc mấy cậu đi trước đi, tôi không ăn nổi đâu."

Đỗ Xuyên cười tủm tỉm: "Hôm qua uống bao nhiêu thế? Bạn trai cậu cõng về đấy."

Mạch Đông chột dạ: "Tôi cũng không biết sao lại thế, uống có hai chai..."

Cả phòng cười ồ lên: "Sức uống thế thì thôi nghỉ khỏe đi bố ơi."

Mấy tên kia thèm lẩu quá nên bỏ Mạch Đông ở nhà đi ăn trước.

Trên bàn có t.h.u.ố.c giải rượu và kẹo ngậm họng, nghe bảo Nghiêm Tự Minh mang sang tối qua. Mạch Đông ôm đầu ngồi dậy, ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c. Tối qua nôn sạch ruột gan nên giờ đói cồn cào, đang lướt app đặt đồ ăn thì Nghiêm Tự Minh gọi điện.

Hỏi Mạch Đông dậy chưa, hôm nay nghỉ nốt, có kế hoạch gì không.

Anh hỏi thế thì Mạch Đông muốn đi hẹn hò lắm chứ, nhưng người ngợm thế này đi đâu được. Cậu ấp úng mãi: "Em... chắc ở ký túc xá thôi ạ? Hôm nay anh có bận không?"

Bên kia có tiếng click chuột lách cách: "Sang phòng anh chơi không?"

Đây là lần đầu tiên Mạch Đông sang phòng Nghiêm Tự Minh. Dù anh bảo trong phòng không có ai nhưng cậu vẫn rén. Ký túc xá trường chia khu mới khu cũ, tân sinh viên năm nay số đỏ được ở khu mới, còn Mạch Đông với Nghiêm Tự Minh đều ở khu cũ.

Cơ sở vật chất cũng na ná nhau, đều không có thang máy.

Nghiêm Tự Minh ở tầng ba, Mạch Đông leo lên đến cửa phòng thì thở hồng hộc, chắc tại vừa leo vừa run. Cậu đứng ngoài cửa vắt óc nhớ lại chuyện tối qua.

Tối qua mình không làm gì quá đáng chứ nhỉ? Không làm gì mất mặt chứ? Đầu óc trống rỗng, chả nhớ được gì hết, đành liều mạng đẩy cửa vào.

Phòng ốc y chang nhau, bốn giường tầng kết hợp bàn học, trong cùng là nhà vệ sinh, ngoài cùng là ban công nhỏ.

Mắt Nghiêm Tự Minh vẫn dán vào màn hình máy tính: "Còn đau đầu không?"

Mạch Đông vội đáp: "Hơi hơi ạ, em uống t.h.u.ố.c rồi, tí nữa chắc đỡ. À, tối qua làm phiền anh quá..."

Nghiêm Tự Minh "ồ" một tiếng đầy ẩn ý: "Say xong là khách sáo thế à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mạch Đông lắc đầu: "Không phải, tại em không nhớ gì cả, hơi..."

Nghiêm Tự Minh cười: "Chột dạ à?"

Mạch Đông lí nhí: "Dạ."

Nghiêm Tự Minh giơ tay xách một cái túi lên, chẳng biết lấy ở đâu ra: "Cháo nóng đấy, mới ship đến, ăn gì chưa?"

Mạch Đông nhận lấy túi cháo, chưa kịp cảm ơn thì anh lại đưa cho một thứ khác.

Lần này Mạch Đông ngơ ngác thật sự, mãi không nhận lấy: "Sao thế anh?"

Nghiêm Tự Minh quay sang nhìn cậu: "Chẳng phải em bảo sau này không cho anh xem nhật ký nữa à?"

Mạch Đông cố nhớ xem mình nói câu đó lúc nào, trong hoàn cảnh nào mà chịu ch.ết, cậu hoảng hốt: "Đâu, đâu có, em nói linh tinh đấy à? Anh giận em ạ?"

Nghiêm Tự Minh nhìn cậu chằm chằm: "Em thấy anh có giận không?"

Mạch Đông gật đầu: "Thế là giận rồi."

Nghiêm Tự Minh hỏi: "Thế làm sao bây giờ?"

Mạch Đông lắc đầu.

Khóe môi Nghiêm Tự Minh cong lên, rõ ràng là trêu cậu rồi. Anh nhét cuốn nhật ký của Mạch Đông vào tay cậu, rồi cầm một cuốn sổ khác trên bàn đưa cho: "Trêu em đấy, trả nhật ký cho em này, cái này cũng cho em luôn."

"Cái gì thế ạ?" Mạch Đông tò mò mở ra.

"Nhật ký." Nghiêm Tự Minh đáp.

Ngày 2 tháng 1 năm 2024, trời nắng.

Đầu tiên là báo cáo hôm nay dậy lúc mấy giờ, ăn gì.

Vì bận chuẩn bị hồ sơ thực tập nên tối qua đặt báo thức 8 giờ, trời lạnh quá nên nướng thêm 5 phút, chốt giờ dậy là 8 giờ 06 phút. Sáng lười xuống căng tin, mua hai cái bánh bao rau với cốc cháo kê ở siêu thị.

Cả buổi sáng ngồi lì ở thư viện làm bài tập và tra tài liệu, hơi chán. Biết em bận thi tranh biện nên không nhắn tin làm phiền, anh xin kiểm điểm sâu sắc, anh sai rồi.

Trưa ăn một mình ở căng tin Đông 2 gần thư viện nhất, ăn mì gà. Đi muộn nên chả còn gì, mì gà ở đó chán phết, em đừng ăn nhé. Tiện thể nói luôn, Đông 2 em cũng hay ăn mà, mới mở quầy mì tương đen, nghe bảo ngon, hôm nào mình đi ăn thử.

Tiếp theo là báo cáo chi tiết vụ thực tập.

Đàn anh cùng thầy giáo môn chuyên ngành mở studio cần tuyển dev front-end, không hẳn là thực tập kiểu truyền thống, hỏi anh có muốn tham gia không. Anh chưa nhận lời vì muốn tập trung thi cao học hơn, nhưng bên đó nhiệt tình lắm. Dù không làm chính thức nhưng chắc anh vẫn qua giúp một tay.

Bữa tối là đột xuất, thầy giáo mời anh với đàn anh đi ăn, biết tối em đi liên hoan, định đi cùng em nhưng bên này khó từ chối quá. Ở thư viện quên mang sạc, điện thoại sập nguồn. Khôngviện cớ, lỗi tại anh, kiểm điểm lần hai.

Báo cáo thế đủ chi tiết chưa hả bạn trai?

Báo cáo xong, giờ đến phần giải trình.

Về vụ có bạn học nào đó say rượu khóc lóc đòi làm bạn bè chứ không làm bạn trai. Trong mắt em làm bạn quan trọng hơn à? Nếu em nghĩ thế thật thì anh không ngại dùng hành động thực tế để chỉnh đốn tư tưởng lệch lạc này đâu nhé.

Mạch Đông à, bạn bè thì ai cũng làm được, nhưng bạn trai thì chỉ có mình em thôi. Em thông minh thế chắc hiểu sự khác biệt mà. Nhiều chuyện anh nói với bạn bè mà không nói với em, có lúc bạn bè biết anh làm gì mà em không biết, chỉ vì anh không thể kè kè bên em 24/24 được. Nếu được thì anh cũng muốn lắm chứ.

Thêm một điều nữa, kết bạn không khó đâu, bạn bè là cần thiết trong cuộc sống. Anh sẽ kiềm chế mức độ và tần suất ghen tuông của mình, em cũng nên có bạn bè của riêng em. Đừng hiểu lầm nhé, ý anh không phải là bảo em đừng dành thời gian cho anh, mà là anh muốn em trở thành một phiên bản Mạch Đông trọn vẹn và phong phú hơn, trong mắt anh em vốn dĩ là người như thế.

Nhật ký còn phải viết gì nữa nhỉ?

Tham khảo nhật ký của em thì còn câu cuối.

Hôm nay rất nhớ em, và cũng rất thích em.

Mạch Đông ngồi im thin thít đọc, lúc đầu chưa hiểu là cái gì, đọc vài dòng mới vỡ lẽ. Chưa đến một nghìn chữ mà cậu đọc đi đọc lại mười mấy phút, nuốt từng chữ một, không nỡ đọc hết một lèo.

Cậu không ngờ Nghiêm Tự Minh cũng viết nhật ký, mà lại còn viết riêng cho cậu xem. Đọc xong dòng cuối cùng, Mạch Đông nâng niu gấp cuốn sổ lại, ôm vào lòng, hỏi: "Cho em cái này thật ạ?"

Nghiêm Tự Minh cười bất lực: "Đương nhiên là cho em, nhưng cho em rồi thì sau này viết vào đâu?"

Mạch Đông ngạc nhiên: "Sau này anh vẫn viết ạ?"

Nghiêm Tự Minh hỏi: "Em có muốn xem không?"

Mạch Đông gật đầu lia lịa: "Muốn chứ ạ!" Thế là cậu lại trả cuốn sổ cho anh, đổi lại là bát cháo ấm. Cháo rau cải trứng muối, chẳng phải cháo ngọt mà sao Mạch Đông ăn vào thấy ngọt lịm tim gan.