Editor: Yang Hy
Hôm nay Nghiêm Tự Minh định đưa mẹ đi mua sắm. Từ ngày lên đại học, anh bận rộn suốt, chỉ có nghỉ hè, nghỉ đông mới về nhà được. Tối qua cả nhà đi ăn lẩu, nửa đầu vui vẻ, nửa sau biến thành buổi "hội thẩm" về chuyện tình cảm của anh.
Yêu rồi, mà người yêu lại là con trai.
Cả nhà lần đầu biết tin Nghiêm Tự Minh thích con trai.
Trên bàn ăn không đông người lắm, bố mẹ, chú, dì út và cô em họ con dì út đang học lớp 11. Không khí cũng không hẳn là căng thẳng, bố mẹ thì im lặng nhiều hơn, còn chú dì thì hỏi han tíu tít để khuấy động không khí. Đại khái là hỏi quen lâu chưa, học cùng trường à, quen từ cấp ba các kiểu.
Gia đình Nghiêm Tự Minh đơn giản hơn nhà Mạch Đông nhiều. Mẹ anh, bà Hoàng, là giáo sư đại học; bố anh, ông Nghiêm, là nhà nghiên cứu tại học viện kỹ thuật. Hai người không cổ hủ, nhưng tư tưởng vẫn truyền thống, họ khó có thể chấp nhận ngay việc con trai mình thích đàn ông.
Tối về nhà không khí hơi gượng gạo, ba người chẳng nói với nhau câu nào. Đến hơn mười một giờ đêm, bà Hoàng nhắn tin rủ anh mai đi mua sắm. Nghiêm Tự Minh biết thừa mua sắm chỉ là cái cớ, nói chuyện mới là chính.
Chín giờ sáng hai mẹ con xuất phát, Nghiêm Tự Minh lái xe, bà Hoàng ngồi ghế phụ im lặng.
Lúc dừng đèn đỏ thì điện thoại Nghiêm Tự Minh reo. Anh đang đeo tai nghe nên tiện tay ấn nghe luôn. Nghe giọng Mạch Đông ngập ngừng, anh biết ngay có chuyện: "Sao thế em?"
"Cũng không có gì đâu, bố em muốn gặp anh, nhưng nếu anh bận thì thôi! Hôm qua em... lỡ khai với nhà rồi."
Nghiêm Tự Minh nhìn đèn đỏ phía trước, bình tĩnh đáp: "Sáng nay anh bận thật, có chút việc phải xử lý. Chiều anh qua được không?"
"Không sao đâu, anh cứ lo việc của anh đi, để lúc khác hẹn cũng được mà. Em đã bảo bố không được gọi anh gấp thế rồi. Ừm... bố mẹ anh có làm khó anh không?"
Nghiêm Tự Minh cười: "Không đâu, đừng lo."
Hai người nói thêm vài câu rồi cúp máy.
Bà Hoàng im lặng một lúc mới hỏi: "Mạch Đông à?"
Nghiêm Tự Minh không giấu: "Dạ."
Bà Hoàng hỏi thẳng: "Chia tay được không?"
Nghiêm Tự Minh trả lời dứt khoát: "Không ạ."
Đèn đỏ chuyển xanh, xe lại lăn bánh. Nghỉ đông rồi nên dù là ngày thường đường phố vẫn đông đúc, xe chạy chậm rì rì khiến sự im lặng càng thêm nặng nề. Bà Hoàng nhìn ra cửa sổ, một lúc sau mới nói: "Tối qua mẹ xem lại ảnh hồi bé của con, con đáng yêu lắm. Nhớ có lần người ta trêu con sắp đặt hôn ước với con gái nhà người ta, con bảo nhiều bạn nữ muốn yêu con lắm."
Nghiêm Tự Minh cười nhẹ: "Hồi đó con còn bé mà mẹ."
Bà Hoàng quay sang nhìn anh: "Thế bây giờ thì sao? Minh Minh, con mới 21 tuổi, biết đâu con không thích con trai thật, chỉ là bồng bột thôi thì sao?"
Bà không ngờ Nghiêm Tự Minh gật đầu cái rụp: "Con đúng là không thích con trai, con chỉ thích Mạch Đông thôi."
Bà Hoàng chộp lấy cơ hội: "Nghĩa là nếu chia tay Mạch Đông, con sẽ yêu con gái chứ gì?"
Lần này Nghiêm Tự Minh lắc đầu kiên quyết: "Con không giả thiết như vậy đâu mẹ. Mẹ hiểu con mà, con muốn làm gì thì nhất định sẽ làm cho bằng được. Đó là sự tự tin bố mẹ cho con, nhưng cũng là sự tự tin con tự xây dựng cho mình, con không nghĩ đó là khuyết điểm."
Trước đây bà Hoàng rất tự hào về sự quyết đoán này của con, giờ lại thấy đau đầu.
Con người ta hay lo xa, đến bà Hoàng cũng không ngoại lệ. Lần đầu bà bị con trai làm cho sốc là hồi nó học cấp hai. Nghe nó an ủi bạn qua điện thoại, giọng điệu tưng t.ửng: "Đời cậu cậu sống, thích làm gì thì làm, sợ ch.ết thì đừng có đẻ ra."
Bà không ngờ con mình lại nói được câu đó. Tuy lúc đó nó đang tuổi nổi loạn, tính cách chưa chín chắn, nhưng câu nói ấy khiến bà nhận ra con trai mình có can đảm và bản lĩnh để chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.
Bà vừa tự hào, lại vừa lo lắng. Lo một ngày nào đó nó gặp phải chuyện không thể kiểm soát, niềm tin sụp đổ. Và trong mắt bà, chuyện đồng tính luyến ái chính là "chuyện không thể kiểm soát" đó.
Bà Hoàng định nói gì đó lại thôi.
Bà nhìn sang Nghiêm Tự Minh, bỗng thấy con trai xa lạ quá.
Nghiêm Tự Minh thi xong đại học mới lấy bằng lái, bình thường ít lái xe, chỉ dịp lễ tết bố mẹ uống rượu mới lái thay. Giờ thấy nó một tay cầm vô lăng, mắt nhìn thẳng, lái xe thành thục, điềm tĩnh, chẳng thấy nét non nớt nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nó trưởng thành từ bao giờ thế nhỉ?
Hồi bé Nghiêm Tự Minh đáng yêu lắm. Bố mẹ bận rộn, bà sợ con thiếu chất nên thuê hẳn chuyên gia dinh dưỡng. Đến tận lúc vào tiểu học, mặt mũi nó vẫn bụ bẫm, ai nhìn cũng yêu.
Hồi mẫu giáo nó đã thông minh nhưng nghịch ngợm.
Cô dạy 1+1=2, nó tự suy ra 1+2=3. Bài tập về nhà 20 phép tính cộng trừ, nó chê dễ không thèm làm, ngồi chơi xếp hình, đến giờ thu bài thì chép của bạn, kết quả sai toét hơn nửa.
Vào tiểu học làm lớp trưởng, nó đầu têu rủ cả lớp trốn giờ tự học đi chơi trốn tìm, làm lạc mất một bạn nam. Cô giáo gọi điện bắt bà đến trường gấp, tìm mãi mới thấy cậu bé kia đang trốn trong hốc cây to ngoài cổng trường.
Rõ ràng là đứa trẻ nghịch ngợm, tự cao tự đại, thế mà thoắt cái đã thành người lớn chín chắn, kiên định thế này? Bà Hoàng hoàn toàn không hay biết.
Bà thấy buồn và có lỗi, con trai ở ngay bên cạnh mà như thay da đổi thịt, bà chẳng biết gì cả.
Nhưng dù thế nào thì cũng không nên thích con trai chứ? Bà biết đồng tính luyến ái tồn tại, biết bây giờ có nhiều người như thế, biết đó không phải bệnh, không phạm pháp, nhưng bà không tưởng tượng nổi con trai mình lại là người đồng tính.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má bà Hoàng. Bà ít khi khóc lắm, nói không ngoa thì trong 21 năm cuộc đời Nghiêm Tự Minh, anh chưa thấy mẹ khóc bao giờ. Bà vội lấy khăn giấy thấm nước mắt, hít mũi một cái.
Nghiêm Tự Minh đỗ xe xuống hầm trung tâm thương mại, ngồi im một lúc rồi bảo: "Con đi mua cà phê, mẹ đợi con ở đây nhé."
Mười phút sau anh quay lại với hai cốc cà phê nóng hổi.
Bà Hoàng đã lấy lại bình tĩnh, trở về dáng vẻ giáo sư khả kính thường ngày.
Nghiêm Tự Minh đưa cốc nhiều đường cho mẹ, mở lời trước: "Con với em ấy cuối tháng 12 mới chính thức yêu nhau. Con không định giấu bố mẹ đâu. Con có thể giấu, nhưng con không làm thế, vì con yêu em ấy, và con cũng yêu mẹ."
Bà Hoàng lại muốn khóc, giọng lí nhí: "Con mới tí tuổi đầu, biết yêu là gì?"
Nghiêm Tự Minh trầm giọng: "Thế mẹ dạy con đi, yêu là gì?"
Bà Hoàng đáp gãy gọn: "Yêu là một mệnh đề không có lời giải, mẹ không tranh luận với con về định nghĩa tình yêu. Mẹ chỉ muốn nói, con trải nghiệm ít, dễ ngộ nhận cảm xúc nhất thời là định mệnh, thế là không đúng."
Nghiêm Tự Minh phản bác: "Con chưa bao giờ nghĩ con với Mạch Đông là định mệnh. Bọn con đến được với nhau là vì em ấy đã rất nỗ lực, và con cũng rất nỗ lực."
Bà Hoàng cứng họng. Đường đường là giáo sư đại học, tự tin tài ăn nói, thế mà giờ lại không cãi lại được con trai. Bà không ghét cậu bé Mạch Đông kia, bà cũng muốn tin vào sự lựa chọn của con, tin rằng đó là người xứng đáng để con trai bà hy sinh.
Bà uống một ngụm cà phê, ngạc nhiên vì độ ngọt vừa khít khẩu vị, rồi mới nói: "Chỉ là con đường này khó đi lắm, Minh Minh à, khó đi lắm."
Nghiêm Tự Minh gật đầu: "Con biết chứ, nhưng con chưa bao giờ nghi ngờ bản thân mình."
Hai giờ chiều, Nghiêm Tự Minh lái xe đến chợ đồ cổ. 21 năm cuộc đời anh chưa bao giờ đặt chân đến chốn này. Chợ vắng tanh, giới chơi đồ cổ hẹp lắm, người có tiền chơi món này đếm trên đầu ngón tay, còn lại toàn người đi xem cho vui.
Mạch Đông mặc như con gấu Bắc Cực, hai tay đút túi đứng bên đường, ngó nghiêng tìm xe. Nghiêm Tự Minh bấm còi, cậu mới giật mình quay lại, nhìn mãi mới nhận ra người yêu mình ngồi ghế lái.
Hạ kính xe xuống, Nghiêm Tự Minh hỏi: "Đỗ xe ở đâu em?"
Mạch Đông xua tay: "Đỗ ngay cổng là được ạ."
Mạch Đông trông còn căng thẳng hơn cả Nghiêm Tự Minh, nói năng lắp bắp: "Ờm... bố em tính tình tốt lắm, chỉ là... thỉnh thoảng hơi cứng nhắc thôi. Nghe tin em yêu anh là bố đòi gặp ngay, xin lỗi anh nhé, hôm nay anh có bận lắm không?"
Nghiêm Tự Minh đưa tay xoa đầu "gấu Bắc Cực": "Không bận, sáng đưa mẹ đi mua sắm, trưa ăn cơm cùng rồi."
Mạch Đông trợn mắt: "Thế em làm phiền hai người rồi à?"
Nghiêm Tự Minh lắc đầu: "Không đâu, chiều mẹ có việc riêng, vốn dĩ cũng không định đi cùng anh nữa."
Hai người đi vào cửa hàng, chưa kịp bước qua cửa đã nghe thấy giọng nói đầy mùi cà khịa vọng ra:
"Ái chà chà, ai mà rồng đến nhà tôm thế này!"