Editor: Yang Hy
Ngày 3 tháng 2 năm 2024, trời nắng.
Hôm nay đi hẹn hò với anh ấy, tình cờ gặp thầy chủ nhiệm cũ, thế là biết mai lớp mình họp lớp. Mình vừa mới lấy hết can đảm báo danh trong nhóm lớp, ai cũng ngạc nhiên. Lớp trưởng còn hỏi mình có người yêu chưa, bảo dắt theo luôn đi, nhiều bạn cũng mang theo người nhà.
Cảm giác này lạ thật. Mình cứ nghĩ tốt nghiệp là hết, ai đi đường nấy, những người cũ, chuyện cũ đều sẽ tan biến như mây khói. Thật ra trước kia mình với mọi người cũng có thân thiết gì đâu, sao giờ lại ngồi tán chuyện yêu đương như bạn bè lâu năm thế này? Mình đúng là mù tịt về mấy khoản xã giao này, thấy vừa hoang mang vừa sợ sợ.
Ngưng b.út một lúc lâu, không biết viết gì tiếp theo.
Mỗi lần ở bên anh ấy, mình lại khám phá ra thêm một mặt tốt đẹp của anh. Anh ấy như một phần mềm được cập nhật liên tục, mỗi lần xuất hiện đều hoàn hảo hơn, khi mình tưởng đã hoàn hảo nhất rồi thì anh lại tung ra thêm tính năng mới xịn hơn.
Chắc không ai hiểu được cảm giác của mình lúc anh ấy nói đỡ cho mình trước mặt thầy chủ nhiệm đâu. Giống như mình được xác nhận thêm lần nữa rằng, sau lưng mình luôn có người đỡ, giống như cái trò thử thách niềm tin trên mạng ấy, mình nhắm mắt ngã ngửa ra sau, tin chắc 100% anh ấy sẽ đỡ lấy mình.
Trời ơi, sao mình may mắn thế nhỉ? Chắc mình là nhân vật chính của game Trái Đất này rồi, nên mới bốc trúng anh ấy - thẻ bài ẩn bản giới hạn siêu cấp quý hiếm!
Mạch Đông đi họp lớp mà lòng như lửa đốt.
Trước kia cậu có quan tâm ai đâu, giờ sau hai năm gặp lại, phải diễn màn "tình bạn thắm thiết" làm cậu thấy gượng gạo vô cùng. Sáng ra đứng trước gương thay hết bộ này đến bộ khác, dì giúp việc giục ăn sáng hai lần mà vẫn chưa chốt được bộ nào.
Họp lớp buổi trưa mà Mạch Đông loay hoay cả buổi sáng.
Lúc sắp đi, cậu gọi video cho Nghiêm Tự Minh đang đợi ngoài cổng khu, hỏi anh thấy bộ này thế nào.
Nghiêm Tự Minh ngán ngẩm: "Cậu chủ à, đi họp lớp hay đi xem mắt thế?"
Mạch Đông ngượng ngùng cất hết quần áo vào tủ, chạy vội ra xe.
Ngồi trên xe mà miệng Mạch Đông hoạt động hết công suất: "Lỡ họ không nói chuyện với em thì sao? Chắc em cứ cắm đầu ăn cho xong rồi kiếm cớ chuồn thôi. Nghe bảo ăn xong đi karaoke nữa, em... hơi ngại. Không phải không muốn đi, nhưng mà không quen ai, đi hát hò còn ngại hơn ăn uống."
Nghiêm Tự Minh im lặng lắng nghe.
Mạch Đông lại lải nhải: "Không đi có bị nói là chảnh không nhỉ? Mà nghe bảo nhiều người mang người yêu đi lắm, chắc cũng nhiều người lạ, không ngại đâu nhỉ?"
Xe vẫn im phăng phắc, Mạch Đông mới giật mình: "Em nói nhiều quá hả anh?"
Đến đèn đỏ, Nghiêm Tự Minh rút điện thoại ra, bật ghi âm ngay trước mặt cậu. Mạch Đông ngơ ngác: "Anh làm gì thế?"
Nghiêm Tự Minh tỉnh bơ: "Tí nữa đến quán karaoke, anh phát đoạn này lên loa cho cả lớp em nghe, để họ biết em không phải chảnh mà là do em run."
Mạch Đông vội vàng tắt ghi âm, hít sâu mấy cái, tự trấn an: "Không sao, tuy em dốt khoản kết bạn nhưng có anh ở bên cạnh chắc cũng đỡ sợ."
Lớp chọn một nhà hàng tầm trung, cách nhà Mạch Đông khá xa, cộng thêm màn chọn quần áo lề mề nên hai người đến muộn một chút. Vào phòng riêng thấy đông đủ cả rồi, mấy câu chào hỏi Mạch Đông chuẩn bị sẵn ở cửa bay biến sạch trơn.
Lớp trưởng đứng dậy đầu tiên, nhiệt tình hớn hở: "Ôi Mạch Đông đến rồi, vừa nhắc cậu xong, mọi người cứ tưởng cậu không đến, đang bảo hay là cậu hối hận..." Cậu ta khựng lại khi nhìn thấy người đàn ông lịch lãm đứng sau Mạch Đông, ngẩn ra một lúc mới thốt lên: "Đàn anh? Anh Nghiêm Tự Minh phải không ạ? Trùng hợp thế, anh cũng đến đây ăn cơm ạ?"
Mạch Đông chưa kịp chen vào câu nào, định lén ngồi xuống trước thì thấy Nghiêm Tự Minh không trả lời.
Không khí chùng xuống trong giây lát. Mạch Đông nhìn sang, bắt gặp ánh mắt Nghiêm Tự Minh đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt đầy sự khích lệ. Mạch Đông lập tức đứng thẳng lưng, chủ động mở lời: "Xin lỗi mọi người, nhà tôi xa quá nên đến muộn. Nghiêm Tự Minh đi cùng tôi, mọi người không phiền chứ?"
Lớp trưởng vinh dự còn không hết, ai mà chẳng muốn quen biết Nghiêm Tự Minh cơ chứ.
Cậu ta cười toe toét, vội vàng sắp xếp chỗ ngồi cạnh nhau cho hai người.
Giới thiệu xong Nghiêm Tự Minh, Mạch Đông mới nói: "Làm phiền mọi người rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Phiền gì đâu, bọn tôi biết tiếng anh Nghiêm cả mà, cùng trường cả, ăn bữa cơm là chuyện thường tình." Có người đỡ lời, rót trà cho hai người.
Chủ đề trên bàn ăn chắc đã xoay xong một vòng rồi, giờ có người mới nên lại quay về Mạch Đông.
"Học sinh giỏi, bọn này cứ tưởng cậu không đến đấy, cậu đến là vui rồi, cứ tưởng cậu không coi bọn này là bạn."
Thú thật là Mạch Đông chẳng nhớ tên cậu bạn vừa nói là gì. Chắc chắn là bạn cùng lớp rồi, nhưng tốt nghiệp xong Mạch Đông xóa sạch ký ức không cần thiết, giờ nhìn mặt quen quen mà tên thì chịu ch.ết.
Mạch Đông hắng giọng: "Tại tôi không để ý tin nhắn trong nhóm nên không biết, chứ biết sớm tôi đăng ký lâu rồi. Thật ra tôi chỉ... không giỏi giao tiếp lắm thôi..."
Một bạn nữ cười xòa: "Biết mà, bệnh sợ xã hội chứ gì! Hồi cấp ba chưa có từ này, chỉ thấy cậu lạnh lùng ít nói, giờ có từ này rồi thấy hợp với cậu ghê!"
Mạch Đông hơi ngượng.
"Mạch Đông học Đại học Nam Kinh nhỉ? Hình như anh Nghiêm cũng học Đại học Nam Kinh. Tốt quá, có người quen chăm sóc nhau, chẳng bù cho tôi, từ miền Nam bay thẳng ra miền Bắc học, mùa đông đầu tiên lạnh muốn xỉu, người ngợm đông cứng luôn! Trước đó tôi có biết áo phao là cái gì đâu, mùa đông mặc mỗi cái quần gió, sang đấy sốt đùng đùng, đêm hôm phải đi mua áo bông với quần bông gấp."
Cả bàn cười ồ lên, Mạch Đông cũng cười theo.
Bữa ăn kéo dài hơn dự kiến, thầy cô không đến nên mọi người xõa hết mình. Ban đầu còn uống nước ngọt, sau thì gọi bia, mấy thánh nhậu bắt đầu "dzô dzô". Mạch Đông sợ bia rượu rồi nên chỉ dám ôm khư khư cốc trà nóng.
Có bạn nam dẫn bạn gái đi cùng, uống được hai chai thì bị bạn gái cấm tiệt.
Mọi người trêu cậu ta sợ vợ, cậu ta rót cốc trà uống cái ực, gân cổ lên cãi: "Gì chứ, các cậu ghen tị vì tôi có người yêu thì có!"
Mạch Đông lén nhìn Nghiêm Tự Minh, thấy anh khoanh tay trước n.g.ự.c, dựa lưng vào ghế, vẻ mặt có chút chán nản. Mạch Đông ghé sát tai anh thì thầm: "Anh chán à?"
Ồn ào quá Nghiêm Tự Minh không nghe rõ, cũng ghé sát lại: "Gì cơ?"
Mạch Đông thì thầm vào tai anh: "Chán không?"
Nghiêm Tự Minh chưa kịp trả lời thì lớp trưởng tay xách chai bia, mặt đỏ gay vì say, lảo đảo đi tới, bá vai Mạch Đông một cái bộp, sán lại gần hai người: "Hai người thì thầm to nhỏ gì đấy, nói cho bọn này nghe với? Này, Lâm Song, lấy cho Mạch với anh Nghiêm hai chai bia coi, hai người thành đạt ngồi đây mà chả ai mời rượu là sao?"
Nghiêm Tự Minh khéo léo kéo Mạch Đông về phía mình: "Xin lỗi, Mạch Đông bị dị ứng cồn."
Văn hóa ép rượu đúng là tệ nạn, say vào là mất hết lý trí. Lớp trưởng vẫn giữ nguyên tư thế đưa chai bia, lải nhải: "Nó không uống thì anh Nghiêm uống, đến đây rồi thì nể mặt anh em tí chứ anh Nghiêm."
Nghiêm Tự Minh đành nhận lấy chai bia, tu một hơi hết nửa chai.
Mạch Đông há hốc mồm định can nhưng không biết nói sao, lén nhéo tay anh dưới khăn trải bàn: "Anh đừng... uống được không đấy?"
Nghiêm Tự Minh gật đầu nhẹ.
Mấy cậu con trai bắt chuyện với Nghiêm Tự Minh, bia rượu vào lời ra, từ chuyện nghe danh anh hồi cấp ba đến chuyện anh là huyền thoại thi đại học. Rồi hỏi chuyên ngành, định hướng công việc, nói mãi không dứt.
Cuối cùng chủ đề lại quay về chuyện tình cảm. Đám này tuy lớn xác nhưng tâm hồn vẫn trẻ trâu lắm, hóng hớt chuyện yêu đương của hotboy là đam mê bất tận. Nghiêm Tự Minh cũng thẳng thắn: "Không độc thân."
Lớp trưởng tiếc hùi hụi: "À, thế mà em cứ tưởng hôm nay anh đến vì ai trong lớp em cơ, đang định làm ông tơ bà nguyệt tí."
Nghiêm Tự Minh gật đầu: "Đến vì Mạch Đông mà, đi cùng em ấy."
Cả bàn ngơ ngác, chưa ai load được ý nghĩa sâu xa trong câu nói của anh. Một bàn toàn trai thẳng, bảo họ hiểu được ẩn ý này quả là làm khó nhau quá.