Editor: Yang Hy
Năm nay điện thoại của Mạch Đông réo liên tục.
Họp lớp xong cậu đã ân xá cho nhóm chat lớp cấp ba ra khỏi lãnh cung, giờ cứ có tin nhắn là điện thoại lại rung bần bật. Gần đến Giao thừa, lì xì trong nhóm bay vèo vèo không ngớt, Mạch Đông vừa hăng hái cướp vừa nhiệt tình phát, cuối cùng tổng kết lại lỗ hơn 200 tệ.
Vốn dĩ Mạch Đông chẳng mấy khi để ý chuyện tiền nong, nhưng lần này lại thấy hơi tiêng tiếc, vì tiền trong ví WeChat là do Nghiêm Tự Minh chuyển cho lúc chiều.
Nhóm chat ký túc xá cũng náo nhiệt không kém.
Ngô T.ử Mặc, cậu ấm nhà giàu cùng hội cùng thuyền, chắc cũng bội thu tiền mừng tuổi, vung tiền như rác, phát liền hai cái lì xì 200 tệ. Cả phòng có bốn mống, trừ Mạch Đông ra, hai ông tướng kia spam một tràng "Bố ơi" dài dằng dặc.
Mạch Đông thấy hơi kỳ, con trai gọi nhau là "bố" cũng bình thường thôi, nhưng cậu không quen đùa kiểu này lắm. Cậu cũng nhận lì xì của Ngô T.ử Mặc rồi, bèn nhắn tin hỏi.
Mạch: Tôi không gọi thế được không... hay tôi trả lại nhé?
Ngô T.ử Mặc: Không được thì gọi anh đi?
Mạch: ><
Mạch: Tôi trả lại cậu!
Ngô T.ử Mặc: Đùa tí làm gì căng, lì xì ai lại trả lại bao giờ!
Mạch: Tôi cũng muốn phát, nhưng sợ các cậu cũng gọi tôi thế.
Đỗ Xuyên: Cậu cứ phát đi, bọn tôi nhận xong im thin thít, thề danh dự.
Mạch Đông phát một cái lì xì 200 tệ, đúng là cả nhóm im phăng phắc.
Mạch: Ơ, sao im re thế này!
Lưu Hà Vĩ: Thì đã bảo nhận xong im thin thít mà?
Đỗ Xuyên: Tôi hiểu rồi, bảo sao anh Nghiêm bày ra cái trò thực tập tình yêu với cậu, trêu cậu vui phết.
Mạch: ...
Mạch Đông ít khi được hòa đồng vui vẻ thế này, con trai chơi với nhau lầy lội lắm, cậu tuy chưa theo kịp nhưng cũng thấy vui lây.
Vừa chat vừa tủm tỉm cười, Nghiêm Tự Minh hỏi cười gì thế.
Mạch Đông kể lại chuyện trong nhóm, Nghiêm Tự Minh gõ tay lên vô lăng chờ đèn đỏ, bâng quơ nói: "Ồ, 200 tệ đổi được một tiếng bố cơ à. Bạn học Mạch Đông này, nhận lì xì to đùng của anh rồi, gọi một tiếng 'anh' nghe xem nào?"
Mạch Đông trố mắt, không ngờ Nghiêm Tự Minh lại nói thế: "Không phải, em... em có gọi cái kia đâu..."
Nghiêm Tự Minh mặt dày tỉnh bơ: "Ừ, nhưng anh muốn nghe, năm ngàn tệ không mua được à? Thế em ra giá đi."
Tai Mạch Đông đỏ lựng, tay siết c.h.ặ.t điện thoại. Lì xì của Ngô T.ử Mặc cậu sẵn sàng trả lại, nhưng tiền của Nghiêm Tự Minh thì... tiếc lắm. Đấu tranh tư tưởng một hồi, cậu lí nhí như muỗi kêu: "... Ừm ừm."
Nghiêm Tự Minh quay sang: "Gì cơ?"
Mạch Đông ngồi thẳng lưng: "Em gọi rồi."
Nghiêm Tự Minh gật gù: "Thế à? Mùa đông trong xe vẫn có muỗi nhỉ."
Mạch Đông ngượng chín mặt, hai chữ "anh ơi" khó mở miệng quá, thôi rút gọn còn một chữ vậy: "Anh." Lần này thì rõ ràng, rành mạch, đầy khí thế.
Đèn đỏ hết giờ, Nghiêm Tự Minh nổ máy, có vẻ chưa hài lòng lắm: "Ồ, cứ tưởng anh lên chức lãnh đạo cơ quan nào rồi chứ."
Mạch Đông hắng giọng: "Mọi người trong hội sinh viên toàn gọi anh thế mà?"
Nghiêm Tự Minh hỏi: "Em có trong hội sinh viên không?"
Mạch Đông lắc đầu: "Không ạ."
Nghiêm Tự Minh chốt hạ: "Thế sao em gọi thế được."
Mạch Đông: "Hả?"
Mãi đến lúc đến nơi Mạch Đông vẫn chưa gọi được tiếng "anh ơi" ngọt ngào nào, da mặt mỏng quá nên đành giả câm giả điếc suốt dọc đường.
Hai người lái xe ra ngoại ô, hôm nay chỗ này đông vui phết, nhiều người cũng ra đây b.ắ.n pháo hoa. Nghiêm Tự Minh chở cả một cốp xe đầy pháo, từ thùng pháo hoa to đùng đến mấy loại pháo bông trẻ con, que phát sáng đủ kiểu, khuân đồ xuống cũng mất cả năm phút.
Mạch Đông cầm que pháo bông trên tay: "Anh mua cái này làm gì, mấy năm rồi em không chơi cái này."
Nghiêm Tự Minh lấy bật lửa chắn gió châm cho cậu: "Không thích à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Que pháo bông cháy xèo xèo, tia lửa vàng rực b.ắ.n ra tung tóe, phản chiếu lấp lánh trong mắt Mạch Đông. Cậu cười tít mắt, vung vẩy que pháo, giọng vui vẻ: "Thích chứ ạ, hồi bé em thích chơi cái này lắm, lớn lên lâu rồi không chơi."
Nghiêm Tự Minh khẽ hỏi: "Thích sao lại không chơi nữa?"
Mạch Đông đáp: "Chẳng biết nữa, chắc tại nghĩ lớn rồi thì phải bỏ mấy trò trẻ con đi."
Nghiêm Tự Minh đưa cho cậu que mới, giọng dịu dàng: "Không cần bỏ đâu, cũng không cần phải lớn, Mạch Đông."
Gần mười hai giờ đêm, ngoại ô trở nên náo nhiệt lạ thường.
Mọi người xung quanh bắt đầu hô hào, Mạch Đông cũng không ngoại lệ. Cậu hồi hộp cầm điện thoại, mở đồng hồ đếm ngược, nhìn con số 23:58:49 nhảy liên tục mà thấy tê rần cả người. Giọng cậu căng thẳng, hét với Nghiêm Tự Minh đang đứng giữa bãi đất trống:
"Còn một phút nữa thôi! Mười giây cuối em đếm ngược quay video, anh nhớ châm ngòi xong là chạy ngay nhé!"
Mạch Đông cầm hai cái điện thoại, cái của Nghiêm Tự Minh để xem giờ, cái của mình đang quay video. Cậu hít sâu liên tục, chẳng hiểu sao lại run thế này. Nhìn Nghiêm Tự Minh qua màn hình điện thoại đang lom khom bên thùng pháo hoa, tự dưng cậu thấy thời gian như trôi chậm lại.
Chuyện này xảy ra từ bao giờ nhỉ?
Rõ ràng năm ngoái cậu với Nghiêm Tự Minh vẫn là hai người xa lạ. À đúng rồi, năm ngoái.
Năm ngoái giờ này Mạch Đông đang làm gì?
Năm ngoái Giao thừa, nhà Mạch Đông đi b.ắ.n pháo hoa cùng nhà bác cả.
Người châm lửa là anh họ, anh ấy vừa hút t.h.u.ố.c vừa đợi giờ, tay run cầm cập vì lạnh.
Người đếm ngược vẫn là Mạch Đông. Còn hai phút nữa là sang năm mới, cậu nhìn chằm chằm vào điện thoại mà tâm hồn trôi dạt nhớ về Nghiêm Tự Minh. Lúc đó Nghiêm Tự Minh là sinh viên năm hai, đợt thi cuối kỳ cậu nghe ngóng được lịch thi của anh, biết anh thi xong muộn hơn cậu ba ngày.
Thế là Mạch Đông lén lút ở lại ký túc xá thêm ba ngày, chỉ để được "về cùng" anh. Tất nhiên "cùng" ở đây là cùng ngày thôi, chứ biết anh đi chuyến nào đâu mà đi cùng.
Không biết nhà Nghiêm Tự Minh có đi b.ắ.n pháo hoa không, hay là không có thói quen đó, giờ này chắc ngủ rồi cũng nên.
Cậu tiếc hùi hụi, học cùng trường ba năm trời, cấp ba cộng thêm năm nhất đại học, biết bao cơ hội để xin WeChat anh mà cứ bỏ lỡ. Nếu có WeChat, ít nhất giờ này cũng nhắn được một câu "Năm mới vui vẻ".
"Mạch ơi, em canh giờ kiểu gì đấy? Anh hút hết điếu t.h.u.ố.c rồi mà chưa đến à?" Anh họ gào lên.
Mạch Đông giật mình, nhìn đồng hồ hốt hoảng: "A a a, anh ơi! 4! 3! 2! 1!"
23:59:29.
Mạch Đông cố nén hồi hộp, khóe môi cong lên nụ cười hạnh phúc. Cuộc đời ưu ái cậu quá, năm nay cậu được đón Giao thừa cùng Nghiêm Tự Minh. Cậu hét lớn:
"Còn nửa phút nữa! Anh chuẩn bị chạy nhé!"
Video đã bắt đầu quay, ghi lại cảnh Nghiêm Tự Minh quay lại đáp "Ừ". Mạch Đông nhìn chằm chằm anh qua màn hình, chỉ liếc mắt canh giờ. Tim đập thình thịch hòa cùng nhịp đếm giây, cậu hít một hơi thật sâu.
"Nghiêm Tự Minh!"
"10!"
"9!"
"Em hơi run, anh... anh nhớ chạy nhanh nhé, cẩn thận đấy!"
"5!"
"A a a a 3!"
"2!"
"1!"
"Năm mới vui vẻ, Nghiêm Tự Minh!"
Pháo hoa bung nở rực rỡ trên bầu trời đêm, nhưng camera của Mạch Đông không hề hướng lên theo những chùm sáng ấy. Cậu ích kỷ lắm, pháo hoa thì xem bao nhiêu lần chẳng được, nhưng Nghiêm Tự Minh đang chạy về phía cậu thì hiếm hoi vô cùng.
Nghiêm Tự Minh ngày càng gần ống kính, rồi tiếng cười bất lực của anh thu vào mic, bàn tay anh vươn ra chỉnh lại camera hướng lên trời: "Quay nhầm chỗ rồi."
Mạch Đông lúc này mới ngoan ngoãn quay pháo hoa, những bông hoa lửa đủ sắc màu bung nở trên nền trời đen thẫm.
"Năm mới vui vẻ." Cậu thì thầm thêm lần nữa.
Vừa dứt lời, một bàn tay từ phía sau xoay đầu cậu lại, trước mắt hoa lên, môi đã bị chiếm lấy. Tay Mạch Đông run rẩy, cái điện thoại đang quay phim chẳng biết đã chĩa đi đằng nào.
"Bạn trai, năm mới vui vẻ." Có người thì thầm bên tai cậu.