Bữa tiệc sinh nhật được tổ chức trên một chiếc du thuyền sang trọng.
Những người lên tàu ai nấy đều ăn vận lộng lẫy, khí chất bất phàm.
Tiền Huệ Văn diện một bộ đồ thanh lịch trang nhã, cô đứng trên boong tàu, vừa có chút gò bó, căng thẳng, lại vừa tò mò quan sát xung quanh. Cha mẹ Kiều tay trong tay chào hỏi bạn bè và những người quen biết. Những nhân vật nổi tiếng, thương gia lớn này thỉnh thoảng lại quan tâm đến Kiều Thiền Vũ đang đứng phía sau, khen ngợi con gái họ ngày càng xinh đẹp, rạng rỡ.
Tiền Huệ Văn nở nụ cười đáp lại một cách cứng nhắc, cô gượng gạo gọi từng người một là "bác, chú, dì" đầy xa lạ.
Nhân vật chính xuất hiện.
Triệu tổng, người nắm quyền thực sự của tập đoàn Thống Việt phát biểu khai mạc. Ông khiêm tốn khen ngợi con trai mình trước mặt quan khách, rồi tự tay trao tặng món quà của người cha dành cho đứa con yêu quý. Trong tiếng nhạc cello du dương, khung cảnh cha con hiếu thuận hiện ra vô cùng hài hòa.
Tiền Huệ Văn nhìn chằm chằm vào vị thiếu gia nhà họ Triệu không rời mắt.
Cô giờ đây đã khác hẳn với người đàn bà nội trợ tầm thường trước kia. Hiện tại cô trẻ trung, xinh đẹp lại giàu có, cũng thuộc tầng lớp thượng lưu như những người hào nhoáng này. Người đàn ông như vậy, cô hoàn toàn có thể sở hữu!
Tiếng vĩ cầm cùng tiếng dương cầm nhẹ nhàng hòa quyện, vũ hội chính thức bắt đầu.
Bây giờ là thời gian tự do, các thương nhân có thể bàn chuyện làm ăn, giới trẻ cũng có thể làm quen và giao lưu với nhau. Nơi này đâu đâu cũng là cơ hội.
"Chào, Kiều Thiền Vũ." Vương Nam Đình diện bộ đồ gợi cảm bước tới, cô ta khoanh tay trước n.g.ự.c, đ.á.n.h mắt nhìn Tiền Huệ Văn từ đầu đến chân rồi mỉa mai: "Sao thế, định quay lại phong cách trước đây à?"
Bộ dạng này của cô quả thực giống hệt Kiều Thiền Vũ của ngày xưa.
Đúng là chuyện không muốn nhắc lại cứ bị khơi ra, Tiền Huệ Văn cũng không ngờ cha mẹ Kiều lại khắt khe đến thế, trước đây cô cứ ngỡ họ chỉ lạnh lùng thôi. Tuy nhiên, cô làm sao có thể để người khác cười nhạo điểm yếu của mình.
Tiền Huệ Văn lúc này đã bắt đầu quen với vòng tròn xã hội này, cô cũng nhìn ngược lại Vương Nam Đình từ trên xuống dưới, liên tục cười giả lả: "Thợ trang điểm của cô kém quá nhỉ, nếp nhăn nơi khóe mắt đến phấn cũng không che nổi kìa. Lát nữa tôi giới thiệu người quen của tôi cho."
Sắc mặt Vương Nam Đình thay đổi hẳn, cô ta trừng mắt dữ dằn: "Nói bậy, tôi làm gì có nếp nhăn. Ngược lại là cô đấy, giỏi diễn kịch như vậy, cẩn thận có ngày mặt nạ bị lột trần!" Nói xong, cô ta dậm gót giày cao gót bỏ đi thẳng.
Ba chữ "bị lột trần" khiến cơn giận trong lòng Tiền Huệ Văn bùng lên, gương mặt cô trở nên hiểm độc. Cô chính là Kiều Thiền Vũ! Đây là cuộc đời vốn dĩ thuộc về cô, không ai có thể vạch trần được hết!
Thấy thiếu gia họ Triệu đang đi lại giữa đám đông, cô vội vàng thu lại cảm xúc, bày ra dáng vẻ ngọt ngào động lòng người, cầm món quà của mình tiến lên phía trước: "Triệu thiếu gia, sinh nhật vui vẻ."
Triệu Bách nở nụ cười: "Kiều tiểu thư, đã lâu không gặp, cảm ơn cô đã đến dự tiệc sinh nhật của tôi."
Anh ta vậy mà lại biết mình.
Tiền Huệ Văn mừng rỡ trong lòng, thậm chí có chút thụ sủng nhược kinh, gương mặt vì kích động mà đỏ bừng lên ngay lập tức: "Không... không có gì đâu."
Triệu Bách nhận lấy món quà, sau vài câu hỏi thăm lịch sự, anh định lướt qua cô để đón tiếp những vị khách khác. Tiền Huệ Văn thấy anh rời đi, trong lúc cấp bách liền gọi với theo: "Triệu thiếu gia, tối mai tôi có thể mời anh dùng bữa tối không?"
Triệu Bách ngạc nhiên nhìn cô.
Nếu anh nhớ không lầm thì Kiều Thiền Vũ của tập đoàn Oa Xuyên là một người có tính cách nhút nhát, cô độc, hầu như không bao giờ nói chuyện hay giao tiếp với ai. Vậy mà cô ta lại chủ động mời mình đi ăn tối sao?
Anh quan sát kỹ Tiền Huệ Văn, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt trẻ đẹp cùng đường cong cơ thể của cô, nụ cười trở nên đầy ẩn ý: "Rất vinh hạnh, Kiều tiểu thư."
-
"Sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa."
Triệu Bách rời khỏi giường, mặc quần dài và áo sơ mi vào. Ánh nắng từ cửa sổ sát đất khổng lồ chiếu lên người anh, làm nổi bật những đường nét cơ thể săn chắc, đầy nam tính và quyến rũ.
Tiền Huệ Văn đang nằm trên giường như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
"Tại sao?"
Phản ứng đầu tiên hiện lên trong đầu, cô hét lên: "Chẳng lẽ anh có người đàn bà khác ở bên ngoài sao? Tại sao chứ! Là do em không đủ trẻ? Hay em không đủ đẹp? Tại sao anh phải tìm người khác!"
Triệu Bách lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Tôi nói chưa đủ rõ sao? Ngay từ đầu tôi đã bảo với cô rồi, chúng ta chỉ là bạn giường, thậm chí còn chẳng phải là người yêu, tôi có người phụ nữ khác hay không thì liên quan gì đến cô?"
Anh ta lạnh lùng nhìn Tiền Huệ Văn, trong mắt không còn chút tình cảm nào như trước: "Lúc đầu tôi đúng là thích gương mặt của cô thật, nhưng cô cũng chẳng khác gì những người đàn bà kia, đều là những túi da dung tục cả. Hơn nữa, tôi cực kỳ phản cảm với ham muốn kiểm soát mọi lúc mọi nơi của cô, ngay cả việc tôi đi vệ sinh cô cũng gọi điện hỏi cho bằng được, tôi việc gì phải phối hợp hay nuông chiều cô chứ?"
Anh ta nở nụ cười đặc trưng của một tay chơi: "Nói trắng ra là tôi chán rồi, cô đi đi."
Sắc mặt Tiền Huệ Văn trắng bệch.
Cô từ đầu tới cuối vẫn khó lòng chấp nhận được hiện thực này.
Cô cứ ngỡ mọi thứ đã thay đổi, ngỡ rằng bản thân khi trở thành tiểu thư giàu có thì sẽ tỏa sáng muôn trượng, ngỡ rằng một Triệu thiếu gia vốn phong lưu trong giới phụ nữ, nhất định sẽ quỳ gối dưới chân cô, cam tâm tình nguyện khuất phục. Cảm giác đắc thắng đó khiến cô mê muội.
Nhưng tại sao sự việc lại không như vậy?
Tiền Huệ Văn nhìn gương mặt của Triệu thiếu gia, cảm thấy anh ta như ở cách xa tận chân trời. Sự chán ghét và thất vọng hiện rõ trên mặt anh ta khiến cô trong thoáng chốc như quay về xưởng điện t.ử năm xưa, nhìn thấy cảnh tượng mình bị bạn trai cũ cắm sừng và ruồng bỏ.
Không đúng, không nên như thế này, mình đã phải trả một cái giá cực lớn mới đổi lại được tất cả những thứ hiện tại, sao có thể kết thúc như vậy được?
Trong đầu cô chợt lóe lên một bóng hình bí ẩn khôn lường, cô chẳng kịp đoái hoài gì đến Triệu thiếu gia nữa, vội vàng mặc quần áo rồi rời đi.
…
Cửa hàng tiện lợi 24 giờ.
Một người phụ nữ quấn khăn kín mít, đeo khẩu trang cùng kính râm lén lút bước vào cửa hàng.
Lúc này đang là giữa trưa, trong tiệm có khá nhiều khách đang mua đồ. Một vài khách nữ còn đặc biệt tìm đến vì anh chàng thu ngân đẹp trai mang phong vị ngoại quốc, họ cố tình giả vờ chọn tới chọn lui chỉ để được ngắm anh ta thêm một lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiền Huệ Văn bao bọc kín kẽ, đi thẳng đến quầy thu ngân, hạ thấp giọng nói thẳng vào vấn đề: "Tôi muốn gặp Ngài ấy."
Anh chàng thu ngân hơi sững lại, nhưng nhanh ch.óng phản ứng kịp, anh cười nói: "Thật khéo, cô ấy đang ở đây, lên tầng hai đi."
Trên tầng hai, giữa không trung hư ảo đang trình chiếu từng đoạn hình ảnh như một bộ phim. Đan Sa đang tập trung quan sát, Tiền Huệ Văn vội vã lên lầu cũng nhìn theo, kinh hãi phát hiện đó chính là toàn bộ cuộc đời mình từ khi sinh ra.
Hình ảnh Tiền Huệ Văn từ một đứa trẻ khóc oa oa dần trưởng thành, trở nên cố chấp, ham hư vinh, hay oán trời trách đất, chán ghét gia đình nghèo khó của mình. Cô ta say đắm trong cảm giác được đàn ông tâng bốc, dỗ dành rằng sẽ hy sinh tất cả, để rồi cuối cùng phát hiện kẻ bị xoay như dế luôn là chính mình.
Cô ta căm ghét tất cả mọi người xung quanh, duy chỉ có bản thân là không bao giờ biết hối lỗi.
Tiền Huệ Văn cảm thấy hổ thẹn và nhục nhã, cô ta quỳ rạp xuống đất cầu xin: "Tuy Ngài đã cho tôi có được thân xác của một tiểu thư giàu có, nhưng cơ thể này vẫn chưa hoàn hảo. Có cách nào khiến tôi trở nên xinh đẹp hơn, thu hút hơn không?"
"Dĩ nhiên là có."
Đan Sa ngồi trước mặt cô ta, dịu dàng nhìn xuống: "Nhưng cô dùng gì để trao đổi với ta đây? Chắc hẳn cô đã đoán được thứ bị giao dịch cho ta là gì rồi. Cô đã chẳng còn gì cả."
Tiền Huệ Văn đầy vẻ kinh hoàng: "Không! Tôi vẫn còn… tôi… tôi có thể hiến tế người khác cho Ngài!"
"Đó sẽ là cuộc giao dịch giữa ta và người khác. Rất tiếc, cô không có quyền đó."
Đối diện với tuyệt vọng bủa vây, Tiền Huệ Văn thở dốc, cố gắng vắt óc suy nghĩ xem còn thứ gì có thể dùng để trao đổi. Chợt mắt cô ta sáng lên, thận trọng hỏi dò: "Nếu tôi giới thiệu người khác đến, Ngài có thể ban cho tôi chút lợi ích không?"
Đan Sa cười tủm tỉm. Khuôn mặt ẩn sau làn sương đỏ không nhìn rõ, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm của cô, vô số bóng hình than khóc đang bị trói buộc.
"Được thôi, ta đồng ý với cô."
-
Trong một căn phòng mang phong cách cổ xưa.
Một chiếc lư hương nhỏ hình con thú đang nằm bò trên bàn ngủ gật.
Chiếc gương viền bạch ngọc đặt trên mặt đất bỗng cất tiếng người, giọng nói ấm áp dễ nghe: "Chủ nhân hôm nay không có nhà, mọi người cùng trò chuyện chút đi. Các ngươi cứ im lặng mãi như thế, không thấy chán sao?"
Không ai đáp lời.
Chỉ có chiếc lư hương nhỏ đang nằm bò kia, dùng chân trước bên trái gãi gãi vào đỉnh lư, dường như đang lười biếng gãi mặt, nó cất giọng non nớt: "Đợi khi ngươi ở đây chừng ba năm năm năm, ngươi cũng chẳng muốn nói chuyện đâu. Ta đoán trong căn phòng này ngoài ta ra, những người khác đều quên cách nói chuyện cả rồi."
Thấy có người tiếp lời, chiếc gương bạch ngọc lập tức hào hứng hẳn lên: "Nghe giọng thì ngươi vẫn còn là một đứa trẻ, sao ngươi lại ở đây?"
Lư hương bất mãn: "Ngươi đang điều tra dân số đấy à? Quản ta nhiều thế làm gì."
Chiếc gương bị nghẹn lời, không tìm được chủ đề gì nên đành tán gẫu bừa: "Người phụ nữ lần trước đến rõ ràng vẫn bình thường, nhưng tại sao khi cô ta đứng trước mặt tôi, thứ tôi phản chiếu lại là một người với nửa thân thể thối rữa, chảy mủ?"
"Ngươi nghĩ mình là gương của ai chứ? Đồ của Thần mà có thể tầm thường được sao?"
Lư hương bỗng trở nên tự hào, nó chống nạnh: "Những thứ được bày biện trong căn phòng này đều là những người sở hữu linh hồn thượng hạng, ví dụ như ta đây! Vật phẩm mà chúng ta hóa thành đều sở hữu năng lực phi phàm. Ta đoán ngươi đại khái có thể nhìn thấu bản chất lòng người đấy."
Nó nói xong một cách đầy sành sỏi rồi lật người nằm nghiêng, không thèm đáp lời nữa.
-
Câu lạc bộ Tận Hoan.
Vương Nam Đình ngồi trên ghế sofa, vừa uống rượu vừa nhìn chằm chằm vào Kiều Thiền Vũ đang lắc lư quyến rũ trong sàn nhảy.
Gần đây cô ta luôn cảm thấy Kiều Thiền Vũ có gì đó không ổn, nhưng lại không thể nói rõ là không ổn ở chỗ nào. Dường như trong phút chốc cô ta trở nên xinh đẹp hơn hẳn, nhưng lại giống như vốn dĩ vẫn luôn xinh đẹp như thế.
Điều kỳ lạ nhất là, Triệu thiếu gia Triệu Bách đột nhiên bị t.a.i n.ạ.n xe hơi hôn mê bất tỉnh, giống hệt như Kiều Thiền Vũ lúc trước, bây giờ anh ta cũng đang nằm trong bệnh viện như một người thực vật.
Cô ta nhìn chằm chằm vào Kiều Thiền Vũ, cảm thấy người phụ nữ này như đang bị bao phủ bởi một lớp sương mù không thể nhìn thấu, trực giác vô hình khiến cô ta cảm thấy nguy hiểm. Rõ ràng trước đây chưa từng có cảm giác này, hơn nữa dạo này Kiều Thiền Vũ có phải là quá sức ngông cuồng rồi không, ngay cả cô ta cũng thường xuyên nghe cha mẹ nói rằng nhà họ Kiều gần đây vì Kiều Thiền Vũ mà tranh cãi không ngớt.
"Nam Đình, không vào nhảy một bài sao?"
Tiền Huệ Văn mồ hôi nhễ nhại từ sàn nhảy bước xuống, một đám công t.ử bột lập tức xúm lại nịnh nọt lau mồ hôi cho cô. Cô cao ngạo ngồi xuống chính giữa ghế sofa, nhìn Vương Nam Đình với ánh mắt đầy quỷ quyệt, giống như đang nhìn một con mồi.
"Tôi thôi vậy, hôm nay không muốn nhảy."
Vương Nam Đình nhấp một ngụm rượu, hờ hững trả lời, cô ta liếc nhìn đám đàn ông đang nịnh hót xung quanh Tiền Huệ Văn, mỉm cười: "Được săn đón thế này, cô định chọn anh nào đây? Hay là muốn tất cả luôn?"
Một gã đàn ông cười rộ lên: "Tôi không ngại vế sau đâu, chơi cùng nhau càng vui mà."
Những gã đàn ông khác cũng cười hà hả, bắt đầu trêu chọc, hùa theo nhau.
Ánh mắt Tiền Huệ Văn lạnh như băng, nhưng trên mặt vẫn luôn treo nụ cười. Cô đột nhiên đưa tay chạm vào má Vương Nam Đình, khiến Vương Nam Đình giật mình vội vàng lùi lại.
"Trốn cái gì, tôi chỉ muốn kiểm tra tình trạng da của cô thôi mà. Dạo này cô xuống sắc quá đấy, nếp nhăn nhiều thế này, không lo bảo dưỡng t.ử tế à?"
Vương Nam Đình nhíu mày, chạm tay lên mặt mình: "Tôi có nếp nhăn từ bao giờ chứ."
Bản thân cô ta không cảm thấy gì, nhưng khổ nỗi dạo này Kiều Thiền Vũ cứ nhắc đi nhắc lại mãi, khiến cô ta cũng bắt đầu nghi ngờ chính mình, bèn lấy chiếc gương nhỏ ra soi kỹ. Thật sự có nếp nhăn sao, lộ rõ lắm à? Ở khóe mắt khi cười đúng là có một chút, dường như cũng hơi có dấu vết của rãnh cười rồi.
"Không thấy da dẻ của tôi rất tốt sao? Dáng người cũng rất đẹp nữa."
Tiền Huệ Văn buông lời dụ dỗ: "Tôi biết một nơi rất hay, có thể giúp cô..."