Đối với tôi mà nói, trên thế giới này tựa hồ ngoại trừ Cố Bùi Nam ra, tất cả mọi người đều là người tốt.
Huống hồ gì quãng thời gian này Giang Tùy quả thực đã giúp đỡ tôi rất nhiều.
Anh và Cố Bùi Nam lại còn có thù cũ.
Tôi thật tâm tin rằng anh sẽ giúp tôi.
Nếu chỉ dựa vào sức của một mình mình, tôi thực sự không biết bản thân phải làm sao để có thể thoát khỏi Cố Bùi Nam.
"Mấy năm nay anh lăn lộn ở nước ngoài cũng không tệ, chỉ cần ra được nước ngoài, Cố Bùi Nam tuyệt đối sẽ không dám làm gì em nữa đâu.
"Đợi vết thương ở chân em bình phục, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này."
Câu nói này của Giang Tùy giống như một liều t.h.u.ố.c trợ tim, dễ dàng thắp lên ngọn lửa hy vọng về tương lai trong lòng tôi thêm một lần nữa.
Rời khỏi nơi này.
Tránh xa Cố Bùi Nam.
Nếu thật sự có thể biến thành hiện thực thì tốt biết mấy.
7
Ngay ngày hôm trước khi xuất viện, tôi và Giang Tùy đã rời khỏi bệnh viện rồi.
Theo kế hoạch, vào lúc tôi và Giang Tùy lên máy bay, Cố Bùi Nam mới thông qua việc bác sĩ đi kiểm tra phòng mà phát hiện ra người nằm trên giường bệnh không phải là tôi.
Đáng tiếc là trên đường đến sân bay, chúng tôi vẫn gặp phải sự cố ngoài ý muốn.
Đợi khi tôi tỉnh lại lần nữa, Cố Bùi Nam đã bắt tôi tống về lại biệt thự.
Hắn bưng bát cơm lên bón cho tôi: "Ăn chút đi, dạo này em gầy đi nhiều quá."
Nhìn thấy gương mặt của Cố Bùi Nam, nỗi tuyệt vọng trong lòng tôi không gì có thể đo đếm được.
Quả nhiên, làm sao có chuyện tôi có thể trốn thoát một cách dễ dàng như vậy chứ.
Cố Bùi Nam đưa thìa cơm đến tận miệng tôi: "Hà Tranh, ăn cơm."
Hắn hạ giọng lạnh lẽo, ra lệnh.
Tôi đột ngột mở trừng mắt, hất tung khay cơm, thuận tay hắt luôn cả bát canh nóng lên người hắn.
Cố Bùi Nam giận quá hóa cười: "Tính tình em ngày càng tệ rồi đấy, ngoài tôi ra thì còn ai có thể bao dung cho em như thế này nữa?"
Khuôn mặt điển trai bức người của hắn ngay lúc này lại càng chướng mắt hơn bao giờ hết, tôi vung tay giáng thẳng một cái tát vào mặt hắn: "Cút."
Cố Bùi Nam khóa c.h.ặ.t lấy bàn tay vừa mới đ.á.n.h hắn của tôi.
Hắn vừa định nói gì đó, thì cánh tay còn lại của tôi đã lại vung cho hắn thêm một cái tát nữa.
"Tôi bảo anh cút đi."
Lần này thì cả hai tay đều bị hắn gông kìm c.h.ặ.t cứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giọng Cố Bùi Nam tràn đầy vẻ bất đắc dĩ: "Tôi chỉ muốn em ăn uống cho đàng hoàng thôi, có chuyện gì chúng ta ăn xong rồi từ từ nói có được không?
"Không ăn sẽ đói đấy, cơ thể em đã ốm yếu sẵn rồi, lỡ lát nữa dạ dày lại lên cơn đau thì sao."
Quản gia lúc này đã đang lúi húi dọn dẹp đống đổ vỡ trên sàn nhà.
Cố Bùi Nam liếc nhìn chiếc giường vương vãi đầy cơm canh, bỗng nhiên đứng dậy bế bổng tôi đi ra ngoài.
"Bảo dì giúp việc mau ch.óng lên đây dọn dẹp giường chiếu cho sạch sẽ đi, lát nữa Hà Tranh còn phải ngủ trưa.”
"Ngoài ra, mang thêm một suất cơm nữa đến phòng sách."
Lần này Cố Bùi Nam không còn ngoan cố tự tay bón cho tôi ăn nữa, hắn đặt tôi ngồi xuống ghế, ra hiệu bảo tôi tự ăn.
Tôi ngoảnh mặt đi chỗ khác, nhất quyết không chịu ăn.
Kế hoạch thất bại, lúc này tôi tức cũng đã no một bụng rồi, làm sao mà nuốt trôi cơm được nữa.
Cố Bùi Nam và tôi giằng co trong giây lát.
Đột nhiên hắn bật cười lạnh, áp sát lại gần tôi thêm lần nữa: "Không sao, không chịu ăn cơm nghĩa là không đói, vậy thì chúng ta làm chút chuyện kích thích đi, vận động cho đói rồi ăn cũng được."
Một tay hắn bóp c.h.ặ.t lấy cằm tôi, đôi môi hung hãn ập tới cưỡng hôn tôi.
Tay còn lại thì thành thạo cởi phăng quần tôi ra.
Tôi hoảng hốt tột độ, liên tục vùng vẫy kịch liệt.
Cho đến khi tôi c.ắ.n rách môi Cố Bùi Nam, nếm được mùi m.á.u tanh trong miệng, hắn mới chịu buông tôi ra.
Hắn nhíu mày, đưa lưỡi l.i.ế.m qua vết thương, ánh mắt nhìn tôi lúc này lại càng thêm phần điên loạn.
"Hà Tranh, tôi sẵn lòng cho em một chút tự do.”
"Em không muốn nhìn mặt tôi, nên trong suốt quãng thời gian em nằm viện, tôi toàn phải đợi lúc em ngủ say mới lén lút đến thăm em.”
"Tôi dung túng cho em kết bạn, cho dù người đó là kẻ thù không đội trời chung của tôi, tôi vẫn dung túng cho em.”
"Em muốn bỏ chạy, muốn làm loạn, tôi cũng có thể bồi em chơi đùa.”
"Nếu như em chỉ bỏ trốn một mình, tôi thậm chí còn sẵn sàng thành toàn cho em, để em trốn đến một nơi mà em thích. Em có thể sinh sống ở đó, thỉnh thoảng tôi sẽ đến thăm em.”
"Nhưng tại sao em lại trốn chạy cùng với Giang Tùy? Hai người làm vậy không gọi là bỏ trốn, mà gọi là bỏ trốn theo trai!”
"Em và nó mới quen nhau được bao lâu hả Hà Tranh? Có bằng thời gian chúng ta biết nhau không?”
"Hai người định cùng nhau bỏ trốn ra nước ngoài, cứ ngỡ làm như vậy là tôi sẽ không bao giờ tìm được em nữa đúng không?"
Nụ cười của Cố Bùi Nam ngập tràn sự bệnh hoạn và trào phúng.
"Đừng có mơ!”
"Đời này kiếp này, cả kiếp sau, đời đời kiếp kiếp em chỉ có thể trói buộc cùng một chỗ với tôi, kẻ khác đừng hòng thèm khát em dù chỉ là một mảy may."